Vô Thượng Thần Đế

Chương 2354: Thân phận bị nhìn thấu

Nghe được lời này, Mục Vân biết, chuyện xấu nhất xảy ra.
Kiếm Nam Thiên bây giờ tin lời mấy người Vũ Hóa Phong, Huyết Trung Thiên, Tần Dục.
Nhưng Túc Tinh Hải đến rất nhanh, đi cũng nhanh, trong đại điện, nhất thời trống rỗng.
Kiếm Nhất Minh xoay người trở về, hắn đã báo tin tức, nói cho Nhị Ngục Vương cùng Tam Ngục Vương, Mục Vân bình yên vô sự.
Nhưng khi trở về lại phát hiện không thấy Mục Vân đâu.
- Không xong.
Sắc mặt Kiếm Nhất Minh kinh biến, rời khỏi đại điện.
Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, trên Kình Thiên phong.
Hiện tại, Kình Thiên Phong, quảng trường trước Kình Thiên tháp mấy ngàn thân ảnh tụ tập.
Những thứ này đều là lực lượng đỉnh phong của Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn.
Kiếm Nam Thiên một thân trường sam màu trắng, đứng ở phía trước một đài cao.
Mục Vân hiện tại bị Túc Tinh Hải giam cầm, cả người không thể nhúc nhích.
- Mục Vân, ngươi có biết tội.
Kiếm Nam Thiên mở miệng quát:
- Ngươi rất được, cư nhiên gạt qua điều tra hồn ấn của ta, không nghĩ tới, vạn năm trước ngươi không chết, cư nhiên còn lẻn vào trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn của ta, trở thành Thiên Kiếm Tử của Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn ta.
Trong giọng nói của Kiếm Nam Thiên mang theo một tia âm trầm.
- Môn chủ.
Mục Vân bạo quát:
- Ngươi đừng bị kẻ gian lừa gạt, Vũ Hóa Thiên Cung cùng Huyết Sát thần giáo không có lòng tốt, bọn họ lần này muốn tiến đánh Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta, Nhuế Dực trưởng lão bị người bọn hắn giết, Lâm Văn Hiên ba người không biết tung tích, đệ tử lần này may mắn trở về, môn chủ, đừng để người ta mê hoặc.
- Miệng đầy hồ ngôn.
Vũ Hóa Phong cười nhạo nói:
- Mục Vân, nói thật với ngươi, với tu vi của Nhuế Dực trưởng lão, lấy thực lực của ta, muốn giết hắn, trừ phi hao tổn hơn mười ngày mười đêm, lúc này mới trôi qua mấy ngày, ngươi nói Nhuế Dực trưởng lão bị ta giết?
- Nếu không bị ngươi giết, vậy ngươi nói cho ta biết, Nhuế Dực trưởng lão ở nơi nào?
- Tự nhiên bị ngươi giết.
- Buồn cười.
Mục Vân cười nhạo nói:
- Vũ Hóa Phong, ngươi thân là thập đại Tiên Vương, chẳng lẽ, ngươi cho rằng người ngươi không giết được, ta có thể giết được?
- Ngươi tự nhiên không được, nhưng Tạ Thanh có thể!
Vũ Hóa Phong lại nói:
- Ngươi cùng Tạ Thanh kiếp trước là sư huynh đệ, cơ hồ mặc một cái quần, ai không biết? Hiện tại, kế hoạch ban đầu thiên y vô phùng, ngươi lại thả Tạ Thanh đi.
- Vũ Hóa Phong, lời nói dối này của ngươi thật sự vụng về.
Mục Vân cười nhạo nói:
- Nếu thật sự là ta, bây giờ ta làm gì còn trở về? Quay lại và chờ ngươi giết ta?
- Ngươi tự nhiên muốn trở về, tiếp tục làm Thiên Kiếm Tử của ngươi, làm Môn chủ Kiếm Môn này, sau đó làm cho người trong thiên hạ cười nhạo Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, cừu địch của bọn họ, cư nhiên là trở thành môn chủ của bọn họ.
Giọng nói có chút khàn khàn của Huyết Trung Thiên vang lên:
- Mục Vân tiên vương, nếu ngươi nhất định phải chống lại, vậy, chúng ta chỉ có thể sử dụng một ít thủ đoạn phi thường.
Thủ đoạn phi thường?
Trong lòng Mục Vân cười lạnh, ngay cả Kiếm Nam Thiên cũng không thể tra ra linh hồn của hắn dị thường, những người này làm sao có thể điều tra ra được?
- Ngươi có phải đang suy nghĩ, ngay cả Kiếm môn chủ cũng điều tra không ra hồn ấn của ngươi có bóng dáng Mục Vân kiếp trước, chúng ta căn bản không có khả năng điều tra ra phải không?
Huyết Trung Thiên cười nhạo nói:
- Mục Vân, ngươi nên hiểu, ngươi năm đó tự bạo chưa chết, hiện tại xem ra là nhân họa đắc phúc, thế nhưng, ngươi một đường đi tới, trải qua, chuyện đã làm, luôn có một số người không thể xóa đi, ví dụ như, có một số người ngươi rất tin tưởng biết thân phận của ngươi.
Huyết Trung Thiên nói xong, mấy thân ảnh bị kéo ra.
Nhìn kỹ lại, những người đó chính là người của Thiên Kiếm Lâu ở Nam Cực chi địa.
Sắc mặt Mục Vân hơi đổi.
Đám người Lạc Kiếm Tuyết, Yên Thanh Sa, Ngọc Thanh Lan thình lình xuất hiện.
Còn có đám người Lâm Chi Tu, Phàm Vô Ngôn, La Thành, La Vân, hiện tại đều ở đây.
Chỉ là giờ khắc này, sắc mặt bọn họ thoạt nhìn đều không bình thường.
- Mục đại ca.
Nhìn thấy mấy người, Mục Vân nhất thời cả kinh.
Mục Vân bây giờ đã khác biệt một trời một vực với bọn họ.
- Được rồi, mấy người các ngươi, nói cho ta biết, Mục Vân rốt cuộc có phải là Mục Vân kiếp trước hay không?
Huyết Trung Thiên nhìn mấy người, cười nhạo nói:
- Hiện tại nói, còn có thể tha cho các ngươi một mạng.
Nhưng hiện tại, một tiếng nói đột nhiên vang lên.
- Ta nói, ta nói!
Người mở miệng chính là Lục Thanh Tùng, một trong ba vị thái thượng trưởng lão của Nhất Diệp Kiếm Phái ngày xưa.
Lục Thanh Tùng cả người đầy máu, run rẩy nói:
- Mục Vân hắn...
Phốc...
Lục Thanh Tùng còn chưa nói hết câu, đầu vỡ ra, đầu óc sụp đổ, triệt để chết.
Sinh tử ám ấn, không cần Mục Vân làm chuyện gì, một ý niệm trong đầu, liền có thể làm thịt Lục Thanh Tùng.
Tần Văn Bân và Nghiêm Tử Thu nhìn thấy một màn này, nhất thời trợn tròn mắt.
Hiện tại, nói cũng là chết, không nói cũng chết.
Đã như vậy, tự nhiên cái gì cũng không dám nói.
Còn nữa, bọn họ cũng không biết quá khứ của Mục Vân.
Nhìn thấy cảnh này, Huyết Trung Thiên hừ một tiếng, bàn tay vung lên, tiếng nổ tung vang vọng, mấy người trong sân, từng cỗ thân thể nhất thời biến thành từng cỗ thi thể.
Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng Mục Vân mang theo một tia âm lãnh.
- Huyết Trung Thiên, Mục Vân ta không chết, ngươi, tất phải chết không thể nghi ngờ.
Tơ máu tràn ngập trong mắt hắn dần dần tiến hóa thành đôi mắt đỏ ngầu, khí tức phẫn nộ tràn ngập.
Bọn họ vốn là người vô tội, căn bản không biết thân phận thật sự của mình, nhưng hiện tại, lại bởi vì hắn mà chết.
Huyết Trung Thiên cười nhạo nói:
- Mục Vân, ngươi thật sự cho rằng, chúng ta không nắm chắc sẽ rầm rộ đi vào đến Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, ngươi tự cho là thông minh chui vào bẫy sao? Ngươi quá coi thường ba vực chúng ta.
- Ha ha... Ta có coi thường không?
Mục Vân cười lạnh nói:
- Kiếm Nam Thiên, ta nói cho ngươi, Thiên Kiếm Tử của ngươi, Mục Vân ta cũng không thèm, nhưng ngươi yên tâm, ngươi nhất định sẽ hối hận, hối hận hôm nay tin lời bọn họ.
Giờ khắc này, Kiếm Nam Thiên cũng do dự.
Mục Vân rốt cuộc có phải Tiên Vương Mục Vân ngày xưa hay không?
Hắn ta không biết.
Hắn kiểm tra Hồn Ấn của Mục Vân, không có dị thường, căn bản không giống Mục Vân tiên vương ngày xưa.
Hắn cũng biết, ba mươi ba thanh tiên kiếm lựa chọn Mục Vân, khiến cho Mục Vân trở thành thiên kiếm tử đời sau.
Nhưng lần này, đám người Vũ Hóa Phong cùng Huyết Trung Thiên đến, nói rất có nắm chắc xác định Mục Vân chính là minh chủ Vân Minh kiếp trước, đáy lòng hắn trống rỗng.
Bây giờ hắn bị lung lay.
Huyết Trung Thiên cười nhạo nói:
- Được rồi, Mục đại tiên vương, đừng cứng miệng nữa, ta mang theo một người, ngươi có thể không cách nào cứng miệng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận