Vô Thượng Thần Đế

Chương 1793: Lục Giáp Hổ Thú

Trừ mấy người kia, còn có những người khác cũng ở nơi đây, chỉ là Mục Vân cũng không thể biết hết những người kia.
Nhưng Mục Vân lại nhận biết hai thân ảnh.
Kha Trấn.
Liễu Nhược Trần.
Hai người này chính là hai người ngày đó đi theo bên người Dạ Như Huyết.
Nhìn thấy hai người, trong mắt Mục Vân xuất hiện một tia hàn quang.
Hai người bọn họ ở chỗ này, thế Dạ Như Huyết đâu?
Mục Vân ngắm nhìn bốn phía, lại tuyệt không phát hiện thân ảnh Dạ Như Huyết.
Mà giờ khắc này bên trong không trung, toàn thân trên dưới những người có Tiên khí vờn quanh, gắt gao vây quanh hổ thú to lớn màu xanh biếc, hết toàn lực tại áp chế.
Tiếng gào thét vừa rồi cũng truyền đến từ bên trong miệng hổ thú.
Thấy cảnh này, Mục Vân bắt đầu cẩn thận.
Kha Trấn và Liễu Nhược Trần hai người ở đây, chỉ sợ Dạ Như Huyết hiện tại không có hiện thân, cũng hẳn cách đó không xa.
Mục Vân không dám khinh thường.
Hắn hiện tại nhất phẩm Thiên Tiên, thế nhưng đối mặt Dạ Như Huyết, vẫn chỉ có một chữ - chết.
Mà cùng lúc đó, những võ giả phía trên liên hợp lại giữa lẫn nhau lại mở miệng nói chuyện không dứt.
- Trợn to ánh mắt của các ngươi thấy rõ ràng.
Một tiếng quát khẽ truyền ra.
Luân Động Thương quát:
- Nơi này là đệ tử Tam Cực Thiên Minh chúng ta đi săn, những người khác, lăn.
Luân Động Thương nhìn đám người ẩn núp bốn phía, gào thét.
Một tiếng gào thét này để các đệ tử thế lực khác rải ở xung quanh từng người rụt rụt đầu.
Tam Cực Thiên Minh thế nhưng là tồn tại bọn hắn không thể trêu chọc.
Nhưng các đệ tử Tam Cực Thiên Minh xem xét nơi này, bọn hắn tự nhiên muốn nhìn một chút, đến cùng có vật gì tồn tại, vạn nhất có được vật gì tốt mà bị bọn hắn bỏ sót, vậy thì lỗ lớn.
Nhưng Luân Động Thương rống một tiếng lại để bọn hắn biết, những đệ tử Tam Cực Thiên Minh sẽ không cho bọn hắn cơ hội nhặt nhạnh chỗ tốt.
- Luân sư đệ làm gì như thế.
Giờ phút này Giang Diễm mở miệng.
- Những người này cũng bất quá là nhìn náo nhiệt thôi, ta nghĩ quan trọng nhất là, chúng ta trước liên thủ chém giết hổ thú này, lại nói chuyện còn lại.
Nghe đến lời này, Luân Động Thương nhướng mày, có chút không vui.
- Trước xử lý đại gia hỏa này rồi nói sau.
Mà đổi thành một bên, Kha Trấn cũng mở lời.
- Kha Trấn, ngươi nói ngược lại nhẹ nhõm, không phải ngươi đi theo sau lưng Dạ Như Huyết à? Dạ Như Huyết đâu?
Luân Động Thương mở lời.
- Dạ sư huynh làm chuyện gì, chúng ta tự nhiên không có tư cách hỏi tới.
Kha Trấn không nói chuyện, Liễu Nhược Trần lại mở lời:
- Hổ thú này, ta thấy không cần Dạ sư huynh đến động thủ? Chúng ta đều đến cảnh giới Thiên Tiên, chém giết hổ thú, hẳn là không thành vấn đề.
Liễu Nhược Trần vừa dứt lời, nhìn Luân Động Thương, lại mở lời:
- Luân Động Thương, ngươi gọi chúng ta tới hỗ trợ, dù sao cũng nên nói một chút, gia hỏa này đến cùng là cái gì? Chém giết hắn thì chúng ta có ích lợi gì chứ?
- Các ngươi không cảm giác kỳ quái sao?
Luân Động Thương giờ phút này lại chế nhạo nói:
- Nơi này, khắp nơi đều là thảo nguyên, chúng ta cơ hồ đi khắp, chỉ phát hiện một hổ thú ẩn tàng bên trong thảo nguyên, nói không chừng hổ thú này chính là cửa khẩu cho chúng ta đột phá, phát hiện bí mật bên trong thảo nguyên.
- Nói mà không có bằng chứng.
Thấy cảnh này, Diệp Vô Tình lại quát:
- Cũng bởi vì suy đoán của ngươi, chúng ta phải giúp ngươi chém giết hổ thú?
Trong lúc Diệp Vô Tình nói chuyện, dừng tay lại.
Loại chuyện này, hắn lười nhác làm.
- Đừng đừng đừng…
Nhìn thấy mấy người rõ ràng đều dự định dừng tay, Luân Động Thương lo lắng nói:
- Các ngươi nhìn, dưới cổ hổ thú là cái gì?
Luân Động Thương vừa dứt lời, mấy người đều nhìn về phía dưới cổ của hổ thú.
Mặt ngoài làn da dưới lục giáp lộ ra nhất tầng tia chớp.
Kia là lạc ấn của một lệnh bài.
Lạc ấn của Kim Tiên Lệnh.
Thấy cảnh này, hô hấp của tất cả mọi người trầm trọng thêm mấy phần.
Kim Tiên Lệnh, thế mà là Kim Tiên Lệnh.
Không chỉ đệ tử Tam Cực Thiên Minh nhìn thấy màn này, đệ tử các môn phái khác cũng nhìn thấy.
Tất cả mọi người kinh ngạc.
Kim Tiên Lệnh, bọn hắn tới nơi đây vì cái gì, chính là vì Kim Tiên Lệnh mà tới.
Mà bây giờ, nhìn thấy trên người hổ thú có lạc ấn Kim Tiên Lệnh, đồ đần cũng hiểu rõ, hổ thú tuyệt đối có quan hệ cùng Kim Tiên Lệnh.
Chuyện cho tới bây giờ, tất cả mọi người nghĩ tới đều liên quan đến Kim Tiên Lệnh.
Kim Tiên Lệnh là mục đích cuối cùng nhất trong chuyến đi này của bọn hắn.
Thấy cảnh này, những đệ tử tông môn khác cũng là hô hấp trở nên nặng nề.
Lần này, mặc kệ đệ tử Tam Cực Thiên Minh uy hiếp, bọn hắn cũng muốn xuất thủ.
Mà nơi này tụ tập mấy trăm người, người Tam Cực Thiên Minh chỉ chiếm cứ không đến một phần ba, chẳng lẽ bọn họ còn có thể đã đối phó Lục Giáp Hổ Thú, còn đối phó bọn hắn?
Lập tức, mấy trăm người đều xao động tâm tư.
- Ta nói để các ngươi hỗ trợ, như thế nào hại các ngươi, hiện tại các ngươi nhìn, những đệ tử này, từng người...
Luân Động Thương giờ phút này nhìn thấy đệ tử các đại thế lực xung quanh nhìn thấy Kim Tiên Lệnh lạc ấn, ai nấy đều không dời nổi mắt.
Nếu như nhìn thấy Kim Tiên Lệnh, còn không lật trời?
- Một đám gà đất chó sành, ngươi để ý như vậy làm gì? Ai dám đoạt, thương của Diệp Vô Tình ta sẽ chân chính vô tình.
Diệp Vô Tình quát.
Cảnh giới tam phẩm Thiên Tiên đủ để chấn nhiếp mọi người tại đây.
Giang Diễm, Diệp Vô Tình, Dịch Dữ Chi, ba người này đều là hạng người thanh danh hiển hách bên trong ngoại minh Tam Cực Thiên Minh, cũng là nổi danh bên trong toàn bộ Chủ Tể Chi Uyên.
Thấy cảnh này, một ít đệ tử nhịn không được lùi bước.
Nhưng đại đa số người vẫn tràn đầy phấn khởi.
Kia là Kim Tiên Lệnh.
Cướp đoạt Kim Tiên Lệnh cho tông môn, vậy sẽ được tông môn ban thưởng to lớn, lúc này không mạo hiểm, lúc nào mới mạo hiểm.
Mục Vân hiện tại ở trong đám người, cũng nhìn vào trung ương.
Lúc này, hắn cũng hứng thú.
Lạc ấn ở trước ngực Lục Giáp Hổ Thú sẽ không trống rỗng xuất hiện, chém giết Lục Giáp Hổ Thú, nói không chừng có thể tìm thấy Kim Tiên Lệnh, thậm chí tìm tới tin tức của Nhậm Cương Cương.
Đương nhiên, Nhậm Cương Cương cũng vô cùng có khả năng ngay ở bên trong đám người này.
Giết!
Trong nháy mắt, đám người Tam Cực Thiên Minh giết ra.
Đệ tử những tông môn khác thì sống chết mặc bây.
Lúc này không thấy được Kim Tiên Lệnh, bọn hắn làm gì trả giá vô vị, chẳng bằng nhìn cho thật kỹ, bọn gia hỏa này đến cùng thế nào chế phục hổ thú, bọn hắn cũng vớt một ít chỗ tốt từ đó.
Đợi đến khi các đệ tử Tam Cực Thiên Minh giết chết hổ thú, bọn hắn lại bất cứ lúc nào mà động.
Thấy cảnh này, trong lòng Mục Vân hơi động.
Hổ thú này không hiểu thấu xuất hiện, mà vết rách phía trên mặt đất cũng xuất hiện không hiểu thấu.
Một đường đi tới, vết rách cũng không phải bởi vì giao chiến nơi này khuếch tán ra, mà từ đầu tới cuối duy trì trình độ vỡ ra bằng nhau.
Cái này đủ để chứng minh, cũng không phải bởi vì hổ thú cùng đám người giao thủ đưa tới biến hóa này, thế rốt cuộc là bởi vì cái gì?
Mục Vân thu liễm lại linh hồn ba động của mình, để tránh bị người nhận ra, nhìn giao chiến.
Không thể không nói, Giang Diễm, Diệp Vô Tình, Dịch Dữ Chi ba người, không hổ là trước mười ngoại minh Tam Cực Thiên Minh, ba người này đều đến cảnh giới tam phẩm Thiên Tiên, trong khi xuất thủ, rất thuần thục thi triển võ kỹ của riêng mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận