Vô Thượng Thần Đế

Chương 340: Cổ Ngọc Long Tinh

- Mộ Thanh trưởng lão?
Trên bầu trời, Bắc Nhất Vấn Thiên nhìn thấy Mộ Thanh xuất hiện, cười lạnh nói:
- Mộ Thanh trưởng lão, ngươi thân là trưởng lão hạch tâm, thế nhưng người nhìn chuyện tốt do đệ đệ ngươi làm đi, Thánh Đan các tại Nam Vân Đế Quốc, xem như triệt để hủy!
- Không liên quan đến ngươi!
Mộ Thanh thân là trưởng lão hạch tâm, căn bản sẽ không để ý tới Bắc Nhất Vấn Thiên, cho dù Bắc Nhất Vấn Thiên là đệ tử thân truyền đệ nhất Thánh Đan tông, thế nhưng hắn thân là trưởng lão hạch tâm, địa vị không kém đệ tử thân truyền.
Mà ngày sau, tông chủ Thánh Đan tông còn chưa nhất định là Bắc Nhất Vấn Thiên hắn!
- Ngươi...
Bắc Nhất Vấn Thiên lần nữa mở miệng nói:
- Không liên quan đến ta, vậy ta ngược lại muốn nhìn, Mộ Thanh trưởng lão sẽ quản như thế nào!
Hiện tại, Bắc Nhất Vấn Thiên ngược lại không nóng nảy, nhìn Mộ Thanh, một mặt biểu tình hài hước.
Mộ Thanh cũng lười phản ứng hắn, nhìn Mục Vân.
- Thiên hỏa ở trên cơ thể ngươi, vậy ngươi đi cùng ta một lần đi!
Mộ Thanh mặt không chút thay đổi nói:
- Thiên hỏa chính là Thánh Đan tông ta điều tra trăm năm, mới tra được một chút tin tức, không ngờ lại bị ngươi lấy đi, cùng ta về Thánh Đan tông, xem tông chủ xử lý ngươi như thế nào!
- Ta nhổ vào!
- Người của Thánh Đan tông các ngươi đều không biết xấu hổ như vậy sao?
Mục Vân mắng:
- Thiên hỏa này là Mục Vân ta bị ép vào tuyệt cảnh, ngoài ý muốn thu hoạch được, liều là mệnh của ta, thiên hỏa chính là thiên địa sinh ra, lúc đầu chính là vật vô chủ, sao lại nói là thuộc về Thánh Đan tông các ngươi?
- Người của Thánh Đan tông, quả nhiên là một so một không muốn mặt, cuồng vọng tự đại, tham liễm vô tri, ngu muội cuồng vọng!
- Đồ tốt đều nên thuộc về các ngươi? Còn có thể muốn chút mặt sao?
Nhìn Mộ Thanh kia, Mục Vân tức giận miệng mắng to.
- Ngươi...
- Ngươi cái gì mà ngươi?
Quanh người Mục Vân nở rộ từng đoá hỏa liên, nhìn Mộ Thanh, cười lạnh nói:
- Hôm nay, ta ngược lại muốn xem thử, tông chủ Thánh Đan tông các ngươi có thể tự mình đến cướp thiên hỏa của ta hay không!
Chuyện thiên hỏa, căn bản không thể giấu giếm.
Chỉ cần hắn sử dụng thì sẽ bị người hữu tâm phát hiện.
Mà điểm này, Mục Vân cũng không muốn giấu giếm.
Là của hắn, tóm lại là của hắn!
Ai muốn đến đoạt, vậy sẽ phải làm tốt trả giá đại giới bằng tính mệnh.
- Ngươi quả nhiên là minh ngoan bất linh, tự tìm đường chết.
Mộ Thanh lắc đầu, một trảo chụp vào Mục Vân.
Phanh..
.
Nhưng ngay vào giờ phút này, một bóng đen xuất hiện, bóng đen kia trực tiếp ngăn cản trước mặt Mục Vân, ngăn cản Mộ Thanh lại.
- Là ngươi!
Nhìn thấy hắc y nhân, Mục Vân sững sờ.
Ba năm trước đây, hắc y nhân xuất hiện giải vây, ba năm này sau, hắc y nhân lại xuất hiện, hắn còn tưởng rằng, hắc y nhân đã chết trên chiến trường.
- Ngươi không sao chứ?
- Không sao!
Mục Vân cười nói:
- Bằng bọn hắn, còn không tổn thương được ta.
- Ừm!
Người hắc y kia lên tiếng nói:
- Phụ thân ngươi tuyệt không chết, chỉ là giờ phút này không nên xuất hiện, lúc nên gặp mặt, các ngươi đương nhiên sẽ gặp mặt.
Không chết?
Mục Vân hận không thể hành hung Mục Thanh Vũ một trận.
Ba năm này, hắn bất cứ lúc nào cũng tưởng là Mục Thanh Vũ vì cứu hắn mà chết rồi, thế nhưng lại không chết...
Làm cho hắn thương tâm ba năm!
- Gia gia của ta cũng không chết, sớm đã ra, thế nhưng hiện nay ta không biết hắn đi nơi nào.
Mục Vân nói không làm cho người ta kinh ngạc thì đến chết cũng không thôi.
- Cái gì?
Lần này, kích động lại là hắc y nhân.
- Tốt tốt tốt, không chết, quá tốt!
Mục Vân phát hiện, khóe mắt hắc y nhân lại xuất hiện nước mắt.
Vỗ bả vai Mục Vân, hắc y nhân cười nói:
- Tiếp theo, để ta đối phó hắn, còn về những người khác, xem ngươi!
- Không có vấn đề!
Giờ phút này, Lâm Sa Vũ, Thái Hoàng Dục đã chết, năm đó, người hãm hại Mục gia, cơ bản chết hết, mà còn lại chính là Thánh Đan tông cùng với hai người Bắc Nhất Vấn Thiên và Mạnh Quảng Lăng!
Nhìn Bắc Nhất Vấn Thiên, Mục Vân giễu giễu nói:
- Ta trước mặc kệ ngươi, hao phí chân nguyên và linh hồn lực của ngươi, để ngươi hảo hảo chơi một chút, chờ ta trước tiên giải quyết cái tên này lại tới tìm ngươi.
Ánh mắt Mục Vân chuyển tới trên người Mạnh Quảng Lăng, cười nói:
- Mạnh huynh, Nhân Hoàng Kinh của ngươi, ta rất thích, đưa cho ta chơi đùa đi!
- Ngươi nằm mơ!
- Ồ? Nằm mơ sao?
Mục Vân hì hì cười nói, vẫy tay một cái, âm thanh bá bá bá vang lên, lúc đầu hai con xúc tu ngăn chặn Mạnh Quảng Lăng, thế nhưng trong khoảnh khắc, đã biến thành sáu.
Sáu con xúc tu trực tiếp ép về phía Mạnh Quảng Lăng, áp lực cường đại khiến cho Mạnh Quảng Lăng gần như không kịp thở.
- Hiện tại còn đang nằm mơ sao?
Nhìn Mạnh Quảng Lăng, trên mặt Mục Vân lộ ra vẻ trêu tức.
- Phá Hư Chỉ - Nhất Chỉ Bình Sơn Nhạc!
Mục Vân điểm ra một chỉ, hư ảnh to lớn vọt thẳng về phía Mạnh Quảng Lăng.
Mà giờ khắc này, toàn bộ cơ thể Mạnh Quảng Lăng đã bị sáu đầu xúc tu hung hăng áp chế, Nhân Hoàng Kinh ở trước mặt hắn, khó khăn lắm mới ngăn cản được sáu xúc tu kia, thế nhưng một chỉ này của Mục Vân, hắn căn bản không có dư lực để ngăn cản.
- Đáng chết!
Nhìn thấy hư ảnh ngón cái kia bay đến, sắc mặt Mạnh Quảng Lăng quyết tuyệt, trực tiếp lui lại.
- Lui? Ngươi lui được sao?
- Đáng chết!
Nhìn thấy Mục Vân lại còn bức tới, Mạnh Quảng Lăng rơi vào đường cùng, dứt bỏ Nhân Hoàng Kinh trong tay, chật vật lui lại, tránh thoát công kích của Mục Vân.
Bá...
Một tiếng vang lên, Nhân Hoàng Kinh lại theo xúc tu kia, trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
- Mục Vân, ngươi làm cái gì đấy?
Mạnh Quảng Lăng sắc mặt phát lạnh, nhìn Mục Vân, phẫn nộ quát.
- Ngươi quản ta?
Mục Vân vô sỉ nói:
- Nhân Hoàng Kinh của ngươi không tệ, ta thu!
- Ngươi...
Trong mắt Mạnh Quảng Lăng tràn đầy giận dữ, thế nhưng hắn không dám phát tác.
Hiện tại, hắn tuy là Thông Thần lục trọng, thế nhưng đã mất đi Nhân Hoàng Kinh, thực lực của hắn giảm đi rất nhiều, mà trước đó, Mục Vân lại tự tay giết chết Thông Thần lục trọng Cổ Vân Nhàn.
- Tiểu tử, ngươi cứ càn rỡ đi, nhưng nhất định là sống không lâu!
Nhưng ngay vào lúc này, một âm thanh từ trong hư không truyền xuống.
Một thú ảnh khổng lồ dẫn đầu xuất hiện, mà phía trên thú ảnh kia, một bóng người cúi đầu nhìn phía dưới.
- Ngươi rốt cục đến rồi!
Nhìn người tới, trên mặt Mục Vân lộ ra một chút tức giận.
Năm đó, hắn rõ ràng biết, kẻ cầm đầu chính là người này, phó tông chủ Lục Ảnh huyết tông - Lục Khuê!
- Xem ra oán niệm của ngươi đối với ta khá lớn, ngày đó ngươi lại không chết, thật sự là kỳ tích!
Lục Khuê chắp hai tay sau lưng, đứng ở trên đỉnh đầu Song Đầu Xích Luyện Giao, cười ha ha nói.
- Khuê thúc!
Thấy Lục Khuê đến, Mạnh Quảng Lăng quát:
- Khuê thúc, Nhân Hoàng Kinh bị Mục Vân đoạt đi, chất nhi vô năng!
- Không trách ngươi!
Lục Khuê khẽ cười nói:
- Kẻ này tâm tư kín đáo, thiên hỏa tại thân, lại thêm Cổ Ngọc Long Tinh này, ngươi không phải là đối thủ cũng bình thường.
Cổ Ngọc Long Tinh?
Đó là cái gì?
- Ha ha... Không ngờ thiên hỏa bị ngươi đạt được, còn có thể gặp được Cổ Ngọc Long Tinh, Cổ Ngọc Long Tinh chính là thiên hỏa tự hành tạo thành, phàm là thiên hỏa đều tụ tập thiên địa linh khí mà ra, trong vô hình, cảm ngộ Thiên Đạo sẽ hình thành các loại tượng đá kì lạ, với tư cách là khung xương phụ thuộc của mình.
- Ngươi được đến thiên hỏa, chính là hình thành Cổ Ngọc Long Tinh, hình thành Cổ Long, tổng cộng có chính đuôi, mà còn có tứ chi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận