Vô Thượng Thần Đế

Chương 2611: Bán Đế? (1)

Thế nhưng hắn lại có thể dựa vào nguyên lực, hấp thu thần lực bên trong thần tinh.
Kể từ đó, thân thể của hắn, tất nhiên sẽ chịu được lực lượng cường đại thay đổi.
Ngồi xuống, Mục Vân bắt đầu củng cố tâm thần.
Thời gian, từng chút từng chút trôi qua, một khi ngồi này, chính là mười ngày trôi qua.
Nhưng Mục Vân vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Diệp Tuyết Kỳ canh giữ ở bên ngoài phòng, thiết lập một ít trận pháp nhỏ, ngăn cản tiếng bên ngoài, phòng ngừa quấy rầy Mục Vân.
Lại trải qua mười ngày, trong phòng Mục Vân, một cỗ khí tức hoàn toàn không giống, chợt lóe lên.
Hiện tại, trong phòng, hai mắt Mục Vân hơi mở ra.
- Lần thứ hai tinh tiến.
Khóe miệng Mục Vân, một nụ cười xuất hiện.
Hắn có thể cảm giác được, thân thể của mình tại giờ khắc này, lần thứ hai được cường hóa.
Hơn nữa đối với lĩnh ngộ Tiên Vương pháp tắc, càng thêm thuận tay.
Loại cảm giác này, hắn vô cùng quen thuộc.
Kiếp trước, chính là như thế.
Điều này cũng chứng tỏ, hắn cách cấp độ thập đại Tiên Vương trước kia đã không xa.
Kế tiếp, lại qua mười ngày, Mục Vân thở ra một hơi, không gian trước người lại mơ hồ có chút cảm giác xé rách.
- Ta, chung quy cũng đã trở lại.
Tiếng nhàn nhạt vang lên, giờ khắc này, trong lòng Mục Vân vô cùng thoải mái.
Hắn, thực sự trở lại.
Trên mặt Mục Vân xuất hiện một nụ cười.
Lúc trước hắn, dựa vào tay trái, trái tim cùng ánh mắt của mình, cùng với cửu đạo Phần Thiên kiếm, luyện ngục thập châm vân vân những ngoại vật này, có thể dễ dàng chém giết đối thủ Tiên Vương nhất lưu.
Nhưng đó cuối cùng cũng không phải kiếp trước của hắn.
Kiếp trước hắn, có thể tay không xé rách những Tiên Vương nhất lưu này, ngoại trừ thập đại Tiên Vương, trong cảnh giới Tiên Vương, không ai có thể ngăn cản.
Nhưng lần này, một viên thần tinh, khiến cho hắn trong thời gian ngắn ngủi một tháng, từ Tiên Vương nhất lưu, tăng lên thực lực năm đó của mình.
Lần này, giờ khắc này, hắn hiện tại giống với kiếp trước của hắn.
Không.
So với kiếp trước thì càng mạnh hơn, Thiên La chi tâm, Tả Thánh chi thủ, tả huyết quỷ nhãn, cũng thuộc về hắn, Luyện Ngục Thập Châm, Cửu Đạo Phần Thiên Kiếm cùng với Cửu Dương Thiên Cương Thương, tam đại đế cấp tiên khí, cũng thuộc về hắn.
Hắn, càng mạnh hơn so với kiếp trước.
Mục Vân ngồi trong phòng, mơ hồ có một loại cảm giác vui sướng muốn ngửa mặt lên trời thét dài.
Nhưng bây giờ, không phải là thời điểm.
Hắn so với kiếp trước thì lợi hại hơn, nhưng đối thủ của hắn, cũng trở nên lợi hại hơn.
Những Tiên Đế kia, bởi vì hắn xuất hiện, bởi vì thân phận Đế đan sư của hắn, không còn là trạng thái quy ẩn, nhất nhất xuất hiện ra mặt nước.
Đối thủ mà hắn phải đối mặt cũng cường đại.
- Đã như vậy, nếu có khả năng, vì sao không một bước bước vào cảnh giới Tiên Đế?
Mục Vân hiện tại, trong lòng đầy kỳ vọng.
Một viên thần tinh kia, còn có hơn phân nửa thần lực chưa tiêu hao hết.
Hắn vì sao không dựa vào một viên thần tinh này, tăng lên tới cảnh giới Tiên Đế.
Cảnh giới Tiên Đế, cường hoành hơn so với Tiên Vương, chính là lĩnh vực của mình.
Võ giả cảnh giới Tiên Vương, chính là kết hợp pháp tắc thời gian cùng pháp tắc không gian, ngưng kết thành pháp tắc Tiên Vương.
Mà loại pháp tắc này, chỉ là lực khống chế đơn giản của một vị Tiên Vương thể hiện.
Nhưng pháp tắc Tiên Đế thì khác.
pháp tắc Tiên Đế mang theo ý thức Tiên Đế.
Loại khác biệt này, tựa như một người sống có được ý thức của mình và một khôi lỗi không có ý thức.
Cho nên Tiên Đế pháp tắc, có được lực áp chế tuyệt đối đối với Tiên Vương pháp tắc.
Nhưng làm thế nào để làm cho pháp tắc của riêng mình có ý thức, đây là một điều rất khó khăn.
Cường giả cảnh giới Tiên Vương, có thể trong thời gian ngắn dùng ý thức của mình chi phối lĩnh vực pháp tắc của mình, nhưng không thể để cho pháp tắc lĩnh vực của mình thời gian dài kết hợp cùng ý thức của mình.
Một đạo khảm này, ngàn vạn năm qua, không biết áp chế bao nhiêu Tiên Vương đỉnh cấp, khiến cho bọn họ chỉ có thể hàm hận mà chết.
Mà kế tiếp, Mục Vân muốn đi qua con đường, chính là con đường kiếp trước hắn không có đi qua.
Tất cả những gì hắn cần dựa vào, đều chỉ có sự tìm tòi và nỗ lực của mình.
Đương nhiên, có Quy Nhất cùng Mục Phong Trần hai lão quái vật ở trên người, hắn có thể ít đi rất nhiều đường vòng.
- Cảnh giới Tiên Đế, chia làm hạ vị Tiên Đế, trung vị Tiên Đế cùng với thượng vị Tiên Đế ba cấp độ, ba cấp độ này, khống chế đối với pháp tắc Tiên Đế, chênh lệch giữa hai bên rất lớn, Kiếm Nam Thiên cùng Huyết Vân hai người, rất có khả năng đều hạ vị Tiên Đế, mà Kiếm Lưu Vân kia, rất có thể là cảnh giới trung vị Tiên Đế, dựa theo lời Dao nhi nói, nàng cũng là trung vị Tiên Đế.
- Nói như thế, cảnh giới Tiên Đế, ở Tiên giới, hẳn là cũng không ít mới đúng.
Mục Vân hiện tại nghĩ đến một vấn đề như vậy.
Vân Minh hắn thành lập bất quá hơn vạn năm, không có nội tình gì đáng nói.
Nhưng thí dụ như Linh vực, Kiếm vực, Cửu Nguyên vực, Hóa Thiên vực những vực giới này, đều tồn tại hơn mười vạn năm, mấy chục vạn năm.
Dựa theo tích lũy, trong vực giới của bọn họ, không có khả năng không có Tiên Đế còn sống, cũng không có khả năng chỉ có một vị Tiên Đế tồn tại.
Nghĩ như vậy, thế lực trong Tiên giới còn khủng bố hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Dù sao tầm nhìn kiếp trước, so với kiếp này, kém quá nhiều.
- Không cần nghĩ những thứ vô dụng này.
Quy Nhất hiện tại lại mở lời:
- Trong những thế lực kia, khẳng định tồn tại một ít lão quái vật Tiên Đế thậm chí có thể lên đến mười người, bất quá ngươi xem, lần trước Kiếm môn gặp phải diệt vong, không phải cũng chỉ có một mình Kiếm Lưu Vân xuất hiện sao?
- Ừm.
- Những người kia, đều gặp phải đại hạn đột phá, không đến vạn bất đắc dĩ, căn bản không có khả năng xuất hiện, trừ phi tông môn sắp bị người diệt, mới có thể xuất hiện, bằng không thập đại Tiên Vương kiếp trước của ngươi, tính là cái gì?
- Cái này cũng đúng.
Người tu luyện, thực lực cảnh giới càng mạnh mẽ, càng trân trọng sinh mệnh của mình.
Hao phí bao nhiêu năm tích lũy cảnh giới, vạn nhất chết, cái gì cũng không có, bọn họ căn bản luyến tiếc.
- Cảnh giới Tiên Đế...
Mục Vân thì thào thì thầm, tâm thần chìm vào trong đầu, trong tay nắm chặt thần tinh, muốn đem lực lượng còn lại bắn vào trong cơ thể, tăng lên thực lực của mình.
Bình thường mà nói, Tiên Vương đứng đầu, đến lúc có thể dung hợp ý niệm tiến vào lĩnh vực, chủ động dung hợp ý thức, thất bại đối với thân thể cũng sẽ không ảnh hưởng.
Nhưng lần này, Mục Vân chuẩn bị đi ngược lại.
Thân thể hiện tại của hắn, chính là một cái bình đựng, giống như một ly nước, chỉ có thể chứa bao nhiêu nước như vậy.
Nhưng nếu nước nhiều hơn, lực lượng sẽ tiết ra ngoài.
Mà lần này, hắn chuẩn bị chặn cái chén này của mình, để cho nước nhiều hơn, sức chứa bản thân lớn hơn.
Như vậy, hắn sẽ bị động đem ý thức cùng lĩnh vực của mình dung hợp lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận