Vô Thượng Thần Đế

Chương 3531: Tam Nguyên Bí Bảo

Nghĩ tới đây, trong lòng Mục Vân nhất thời nhảy dựng lên, phí vào thành chỉ cần một viên đồng nguyên châu, của mình cư nhiên cho một viên kim nguyên châu đi ra ngoài, thật sự là quá lãng phí, khó trách mấy thương nhân kia muốn giết người cướp tài.
Bất quá chế độ tiền tệ Tam Nguyên giới, quả thực ngoài dự liệu của Mục Vân, nguyên châu lưu thông, mà những nguyên châu này, đều ẩn chứa nguyên lực, có thể hấp thu tu luyện.
- Lý Ngạo Tuyết này, thật sự là bại gia nữ, tiện tay cho ta túi gấm trữ vật, cũng có mấy chục khỏa Kim Nguyên Châu, đây là một khoản tiền lớn.
Mục Vân cũng có chút phục, Lý Ngạo Tuyết này thật sự là bại gia, mấy chục khỏa Kim Nguyên Châu, tiện tay ném cho hắn, hắn ở trong thanh lâu ăn ngon uống một bữa, cũng tiêu không được một viên kim nguyên châu, có thể tưởng tượng được số tiền này phong phú cỡ nào.
Đối với Thương Lan vạn giới, Mục Vân càng tràn ngập dục vọng thăm dò, hết thảy hoàn toàn không giống ngày xưa. Nhân tộc, ở chỗ này, không còn thống trị chân chính...
- Đại nhân, ta chuẩn bị mấy cô nương cho ngươi, ngươi nhìn trúng cái nào, tùy ngài lựa chọn?
Không bao lâu sau, thị nữ kia đi trở về, mang theo mấy cô nương xinh đẹp tới.
Những cô nương kia, hai mắt đều tỏa sáng, bởi vì Mục Vân thoạt nhìn, quá mức xa xỉ, cư nhiên dùng Kim Nguyên Châu làm tiền tiêu.
Phải biết rằng, Kim Nguyên Châu có nguyên lực cực kỳ dồi dào, đại bộ phận người lấy được Kim Nguyên Châu, đều tự mình hấp thu nguyên lực tu luyện, rất ít khi làm tiền tiêu hết.
Tất nhiên, thổ hào là ngoại lệ.
Mà trong mắt những cô nương này, Mục Vân chính là thổ hào như vậy.
- Không cần, ta có chút say rượu, ta muốn nghỉ ngơi một mình.
Mục Vân lắc đầu, những son phấn thô tục này, hắn căn bản không có chút hứng thú nào, trái tim hắn, sớm đã thuộc về cửu nữ Mạnh Tử Mặc của hắn.
- Được, đại nhân.
Thị nữ có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không dám chậm trễ, chuẩn bị cho Mục Vân một gian phòng khách tốt.
Trong phòng, đôi mắt Mục Vân, trong suốt như nước, cũng không có chút say rượu nào.
Hắn mở túi gấm trữ vật ra, lấy ra bản đồ Lý Ngạo Tuyết đưa ra, ở trên bàn bày ra.
Chỉ thấy tấm bản đồ này, phía trên đánh dấu, Ngũ Long Luân giấu ở một địa phương gọi là - ma cơ vũ khố.
Vũ khố ma cơ, là nơi trọng địa của Thi Hoàng thành, nơi Thực Thi Thú tộc cất giữ bảo vật, bên trong cất giấu các loại pháp bảo đan dược, thiên tài địa bảo, mà pháp bảo sư môn của Lý Ngạo Tuyết, Ngũ Long Luân, cũng là giấu ở trong vũ khố ma cơ.
Đệ tử trông coi ma cơ vũ khố, được xưng là Ma Cơ Vệ, thực lực kém nhất cũng là Hóa Thánh, cường giả cấp bậc Thánh Nhân đều có, muốn xông vào ma cơ vũ khố đoạt bảo, khó so với lên trời.
Mục Vân cau mày, cho dù hắn có ẩn thân phù, ngụy trang thành bộ dáng Thực Thi Thú tộc, nhưng vẫn như cũ không cách nào tới gần ma cơ vũ khố. Bởi vì, ma cơ vũ khố là trọng địa của Thi Hoàng thành, không có dụ lệnh, người ngoài căn bản không cách nào tiến vào.
- Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?
Mục Vân tính toán, nếu như xông vào, tuyệt đối là một con đường chết, bởi vì, ma cơ vệ cao thủ như mây, không thiếu cường giả Thánh Nhân, căn bản không phải hắn có thể đối phó.
Mà muốn trộm cắp, cũng là người si nói mộng, căn bản không có khả năng.
Trong nhất thời ngắn, Mục Vân cũng nghĩ không ra biện pháp, khổ tư minh tưởng một đêm, vẫn như cũ không có đầu mối.
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu vào, sắc trời dần sáng lên.
Mục Vân thở ra một ngụm trọc khí, lấy lại bình tĩnh, nghĩ thầm:
- Đi ra ngoài xem một chút rồi nói sau.
Hắn rời khỏi thanh lâu, đi vào bên ngoài thi hoàng thành trên đường lớn, đã thấy trên đường tiếng người huyên náo, khắp nơi đều tiếng ồn ào.
Một tiếng hô to truyền đến:
- Ma Cơ Vệ muốn vào Ma Thần sơn thám bảo, nghe nói Thi Phi Huyên cũng đi theo, đang chiêu mộ dong binh, danh ngạch chỉ có năm mươi người, mọi người mau đi báo danh.
Dòng người mãnh liệt, đều chen chúc vào trung tâm Thi Hoàng thành.
Trong lòng Mục Vân khẽ động, cũng đi theo dòng người, rất nhanh đi tới quảng trường trung tâm Thi Hoàng thành.
Chỉ thấy ở bốn phía quảng trường trung tâm, cắm đầy quân kỳ, phía trên thêu một chữ ‘Ma’ đỏ như máu, uy phong lẫm lẫm.
Mà bốn phía là Ma Cơ vệ trong truyền thuyết, mặc chiến giáp màu đỏ, cầm ma đao trong tay, sát khí lẫm liệt.
Thống lĩnh của Ma Cơ vệ này lại là một nam tử có chút âm u.
- Thi Vô Mệnh.
Trong lòng Mục Vân nhảy dựng, nam tử này, mặc một bộ hắc bào, thân hình gầy gò, tay chân cao lớn, chính là Thi Vô Mệnh.
Nguyên lai Thi Vô Mệnh này là thống lĩnh Ma Cơ vệ.
- Chư vị, hôm nay Ma Cơ Vệ ta muốn tiến vào Ma Thần sơn thám bảo, đặc biệt chiêu thu năm mươi dong binh đi theo.
Thi Vô Mệnh mở miệng, ngữ khí tự có một cỗ uy nghiêm:
- Thù lao là một viên kim nguyên châu mỗi ngày.
Dứt lời, toàn trường một mảnh xôn xao.
Một ngày một viên kim nguyên châu, thù lao này thật sự quá phong phú, làm cho người ta thèm thuồng.
Phải biết rằng, trong Tam Nguyên giới, người bình thường một tháng thu nhập, cũng không có một khỏa kim nguyên châu, nhưng hiện tại thi vô mệnh ra giá, một ngày một kim nguyên châu.
- Có ai muốn đi, hiện tại báo danh đi.
Thi Vô Mệnh mỉm cười nói.
- Ta!
- Ta muốn đi!
- Nghe nói Thi Phi Huyên tiểu thư cũng đi theo, có phải là thật hay không?
Đám người điên cuồng hẳn lên, thù lao một ngày một kim nguyên châu, thật sự quá phong phú, tất cả mọi người đều đoạt đi.
Mà vì tranh đoạt danh ngạch, trong đám người bộc phát ra từng trận tranh đấu, không ít kẻ yếu bị giết chết tại chỗ.
Thi Vô Mệnh lạnh mắt nhìn một màn này, cũng không có ngăn cản.
Mục Vân cũng không nói nhảm, gia nhập hàng ngũ cướp đoạt danh ngạch, bởi vì, đây là một cơ hội trà trộn vào Ma Cơ Vệ, nếu như có thể để hắn tới gần ma cơ vũ khố, có khả năng đoạt lại Ngũ Long Luân.
Tranh đoạt kịch liệt, ở trên quảng trường tiếp tục bộc phát, máu tươi chảy xuôi thành sông, tràng diện thảm thiết, không ít người tự hỏi thực lực không đủ, đều nhao nhao tránh đi, miễn cho mất mạng.
Trải qua một phen tranh đấu thảm thiết, rốt cục có năm mươi người đoạt được danh ngạch.
Mà Mục Vân, cũng không có ngoại lệ, trở thành một trong số đó.
- Rất tốt, chiều nay chúng ta sẽ xuất phát.
Thi Vô Mệnh gật gật đầu, danh ngạch đã sinh ra, hiện tại có thể chuẩn bị xuất phát.
Buổi chiều, một đội ngũ trăm người, chậm rãi đi ra Thi Hoàng thành, bước vào trong một dãy núi ở ngoại ô phía bắc.
Ma Thần sơn mạch, nằm ở vùng ngoại ô phía bắc của Thi Hoàng thành, liên miên mấy ngàn dặm, yêu thú hoành hành, hung khí dày đặc, là một nơi cực kỳ hung hiểm.
Mà nghe nói, Ma Thần sơn mạch có linh bảo xuất thế, lúc này đây, Thi Vô Mệnh dẫn người vào núi dò bảo.
Mục Vân bất động thanh sắc, trà trộn vào trong đội ngũ, có vẻ không bắt mắt chút nào.
Vừa rồi trong tỷ thí, thực lực bày ra, cũng bất quá chỉ ở trung tầng năm mươi người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận