Vô Thượng Thần Đế

Chương 1520: Vạch Mặt (2)

Tiên khí bên trong cơ thể vận chuyển bốn mươi chu thiên, giờ khắc này Mục Vân cảm giác được lực lượng trong cơ thể sôi trào, không nói hai lời, bước ra một bước.
- Chuyển đạo ấn kiếm.
Thân thể đột nhiên xoay tròn một cái, kiếm trong tay Mục Vân triệt để bộc phát ra hắc mang.
Khanh...
Trọng kiếm cùng hắc kiếm va nhau, sinh ra tiếng nổ đùng đoàng mãnh liệt, hai thân ảnh vừa chạm vào tức mở ra.
Nhưng bóng dáng Mục Vân không ngừng lui lại, lui trọn vẹn đến biên giới đại điện, bước chân đạp ở trên vách tường, mới ổn định thân hình.
Mà đổi thành một bên, Bá Thiên lại lui lại nửa bước liền dừng.
Nhưng nhìn đến cảnh này, đám người lại không có chút nào cảm giác Bá Thiên chiếm ưu thế.
Bởi vì lúc này, Mục Vân biểu hiện ra thực lực không phải tam phẩm Nhân Tiên, mà là tứ phẩm Nhân Tiên.
Gia hỏa này đề thăng khi vào đây.
Mọi người nhất thời cảm giác có phần hỗn loạn.
Mà khó tin nhất vẫn là Lâm Chi Tu, Phàm Vô Ngôn, La Thành La Vân bốn người.
Tứ phẩm Nhân Tiên.
Mục Vân từ nhất phẩm Nhân Tiên đến tam phẩm Nhân Tiên mới bao lâu, hiện tại thế mà lần nữa đề thăng.
Đây quả thực là khó tin.
- Hảo tiểu tử, xem ra ngươi quả nhiên ẩn tàng tu vi của mình.
Bá Thiên ra một kiếm không có chém Mục Vân thành hai khúc, nội tâm cũng cảm thấy khó chịu, bị Mục Vân làm mất mặt.
Hắn là một trong thất hổ Chiến Linh đảng, không phải cảnh giới ngũ phẩm Nhân Tiên bình thường.
Chỉ là giờ khắc này, trong lòng Mục Vân khẽ thở dài một cái.
Hắn hiện tại một bước vượt qua đến cảnh giới tứ phẩm Nhân Tiên, tái sử dụng Cửu Chuyển Tiên Kiếm Quyết cùng Khoái Kiếm Tiên Ấn, lực lượng không thể thỏa thích phóng thích.
Hạ đẳng tiên pháp có xứng đôi lực lượng với nhất phẩm Nhân Tiên đến tam phẩm Nhân Tiên.
Hắn hiện tại cần một ít kiếm thuật càng thêm cường hoành.
Bên trong não hải không ngừng lục soát, dần dần, ánh mắt Mục Vân sáng lên.
- Cửu Thiên Lạc Kiếm Quyết! Trung đẳng tiên pháp, là nó.
Tâm tư Mục Vân khẽ động, dần dần bắt đầu lĩnh ngộ trong thời gian ngắn ngủi này.
Giờ khắc này, không có thời gian cho hắn đi suy nghĩ một lần nữa, cho nên, chỉ có lĩnh ngộ, suy nghĩ trong chiến đấu....
Đã như vậy... Vậy liền giết.
Tâm thần Mục Vân khẽ động, thi triển ra Cửu Thiên Lạc Kiếm Quyết.
- Tam Trọng Thiên Tiên Kiếm Trảm.
Mục Vân quát khẽ một tiếng, Hắc Dận Kiếm trong tay bộc phát ra hắc mang mãnh liệt.
Ngay lúc này, dấu ngấn thứ hai lặng yên tróc ra.
Đạo ấn thứ hai đã được giải khai?
Trong lòng Mục Vân trì trệ.
- Ta hiểu rồi.
Mục Vân lại đột nhiên động tâm.
- Hắc Dận Kiếm, nguyên lai cũng không phải cần lực lượng đi cưỡng ép mở ra phong ấn, chỉ cần... Người thi triển đến tình trạng nhất định, thi triển ra tiên pháp cường đại đối ứng là được.
Trong lòng Mục Vân quả thực vui vẻ.
Uy lực Hắc Dận Kiếm vào giờ này cũng được tăng lên gấp bội.
Trong lòng Mục Vân vui vẻ, thực lực lại không ngừng tăng trưởng.
Một kiếm ra, lực trảm cường hoành mang theo khi thế thẳng tiến không lùi xung kích đánh tới Hướng Bá Thiên.
Kiếm của Mục Vân, kiếm tâm tịch diệt, xuất kiếm là hủy diệt hết thảy.
Bây giờ đã đến cấp độ kiếm đạo cường hoành, một kiếm này, hắn mặc dù chưa từng sử dụng uy lực kiếm đạo, thế nhưng lại mang theo kiếm ý cường hoành.
Đinh...
Hai kiếm va nhau, hai thân ảnh va nhau, toàn bộ đại điện, bởi vì hai người va nhau mà triệt để lay động.
Thấy cảnh này, mọi người đều thối lui đến một bên, nhìn hai người giao thủ.
- Tỷ tỷ, Mục Vân này, thực lực... Thật mạnh.
Thanh Ngọc Nhi có phần kinh ngạc nói:
- Ta cảm giác, toàn lực đánh nhau chết sống, ta không phải đối thủ của hắn.
- Kẻ này lĩnh ngộ kiếm ý, mà lại tựa hồ đã đến... Cấp độ viên mãn, xuất kiếm công kích, giống như liền thành một khối, không phải chúng ta có thể so sánh.
- Mà hắn sử dụng kiếm thuật cũng rất huyền diệu, tựa tắm vào trong kiếm kỹ nhiều năm, rất kỳ quái...
Thanh Ngọc Nhi khó hiểu nói:
- Ta luôn cảm giác nhìn hắn ra kiếm lại có rất nhiều tác dụng cho việc ta tu luyện kiếm thuật.
- Vậy thì quan sát nhiều hơn, lĩnh ngộ nhiều ít, xem thiên phú chính ngươi.
- Ừm!
Mà cùng lúc đó, một bên khác, Tập Chi Thâm Thân Công Vũ nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra một tia kinh diễm.
- Tập Chi Thâm, kiếm pháp của kẻ này...
- Huyền diệu.
Tập Chi Thâm gật đầu nói:
- Kẻ này, hôm nay không chết, tương lai nhất định rất có thành tựu, nếu có thể chiêu mộ vào môn hạ Thái Tử đảng, tương lai...
- Tương lai như thế nào?
- Nhất định bất khả hạn lượng.
Nghe đến lời này, mấy người khác cũng nhẹ gật đầu.
- Vậy chúng ta bây giờ...
Giọng nói Thân Công Vũ mang theo một tia khàn khàn.
- Xem trước một chút, nếu kẻ này có thể sống sót qua tay Bá Thiên, ngược lại đáng giá chúng ta lôi kéo.
Đám người vây xem trong lúc nhất thời đều sống chết mặc bây, cũng không có ai muốn xuất đầu.
Nhưng Mục Vân hiện tại cũng khinh thường tại để bọn hắn xuất thủ.
- Lục trọng kiếm vô ngân.
Một kiếm ra, sáu tầng kiếm đạo, chồng chất lên nhau, giết tới Bá Thiên.
Tiếng đông đông đông vang lên, cả người Bá Thiên dưới một kiếm này cảm giác nháy mắt bị áp chế.
Thế nhưng hắn có thực lực cường đại, vẫn có thể chống đỡ lấy hắn gượng chống, không chút nào rơi xuống hạ phong.
Nhưng Mục Vân sao lại để Bá Thiên tiếp tục kiên trì.
- Cửu Thiên Lạc Kiếm Sát!
Mục Vân chém xuống một kiếm, thân ảnh bay ra, hướng đến Bá Thiên, vọt thẳng.
- Ngươi còn dám xông lại.
Nhìn thấy Mục Vân kiêu ngạo công kích, Bá Thiên tức giận, mặt ngoài thân thể sinh ra từng đạo ánh sáng nhàn nhạt màu trắng, cả người dâng trào huyết khí.
- Thông Thiên Địa Trảm.
Bá Thiên là ai?
Một trong thất hổ đệ tử Diệp hệ Chiến Linh đảng, cảnh giới ngũ phẩm Nhân Tiên.
Có thể dùng cảnh giới ngũ phẩm Nhân Tiên trở thành một trong thất hổ bên trong Chiến Linh đảng, thanh danh nổi bật, người này, há lại là hạng đơn giản.
Vung vẩy trọng kiếm, Bá Thiên ra một kiếm thẳng đến Mục Vân, bổ ngang.
Tiếng phanh phanh phanh vang lên, đoạn đường trọng kiếm dọc theo, không khí đều bị đè ép phát ra tiếng nổ đùng đoàng.
Nhưng đúng vào lúc này, bóng dáng Mục Vân vốn hướng thẳng đến Bá Thiên, thế nhưng nháy mắt, thân ảnh của hắn hơi chuyển hướng, thế mà xuất hiện ở một bên khác.
Mà mục tiêu từ Bá Thiên chuyển thành Bá Địa.
Giương đông kích tây.
Nhìn thấy Mục Vân xung phong lao đến, Bá Địa lại sâm nhiên cười một tiếng.
- Xú tiểu tử, cho rằng ta bị thương nặng, muốn giết ta?
Bá Địa cười hắc hắc, một thanh trọng kiếm trong tay vung chém, hướng đến Mục Vân, nghênh đón chém giết.
Phanh phanh phanh...
Hai thân ảnh va nhau, giờ khắc này, toàn bộ thân ảnh Mục Vân bị Bá Địa ra một kiếm ngăn cản.
Một kiếm kia công kích vừa qua, Bá Địa uốn lượn hai đầu gối, thế nhưng cuối cùng vẫn cứng rắn ngăn cản được một kiếm của Mục Vân.
Thấy cảnh này, trong lòng Mục Vân thở dài.
Cuối cùng mà suy nói, ba thức đầu Cửu Thiên Lạc Kiếm Quyết, hắn chỉ vừa mới chiêm nghiệm, ký ức tu luyện vẫn còn mới mẻ, thế nhưng là quả tóm lại có chút không theo ý người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận