Vô Thượng Thần Đế

Chương 1131: Đầu Gỗ Mềm Nhũn

Nhìn thấy hai người biến mất không thấy gì nữa, đám người cũng không dám lại hành động thiếu suy nghĩ.
Thế nhưng người Vô Cực tiểu thế giới lại căn bản không rảnh để ý, ngược lại gia tốc tiến lên Không sơn.
Trong mắt Vô Cực Minh Giới mang theo một tia khinh thường nhìn đám người, lạnh lùng bước ra một bước, trở thành võ giả thứ ba tiến vào bên trong Không sơn.
Tam đại cao thủ mạnh nhất tiến vào bên trong, đám người cũng không lo được giờ phút này tranh chấp, từng người ra sức phóng tới phía trên hòn đảo.
Bất kể như thế nào, bên trong Điệp Không sơn, bên trong Không sơn, nhất định tồn tại bảo tàng, trễ một bước, có khả năng bảo tàng sẽ thuộc sở hữu của người khác.
Lần lượt từng thân ảnh nối đuôi nhau mà ra, dọc theo xích sắt, hướng Không sơn phía kia tiến lên.
- Tước Anh, trước vào sơn lại nói, bọn hắn chỉ có hai người, chúng ta lại có trên dưới một trăm người, dông dài cùng bọn hắn, không có lời.
Thanh Nghịch Thiên nhìn Mục Vân bên kia, lạnh lùng nói.
- Chỉ có thể như thế!
Tước Anh cơ hồ cắn nát răng ngà.
Lúc đầu nàng muốn đánh lén đánh Mục Vân vào phía dưới, thế nhưng không nghĩ tới, dưới tình huống bực này, Mục Vân thế mà còn có thể bảo trì phía trên đứng xích sắt sóng cả mãnh liệt, bất vi sở động.
Nhìn thấy đám người Tứ Phương tiểu thế giới không tiếp tục xuất thủ, Mục Vân đương nhiên cũng dừng tay, cũng không phải hắn không muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, chỉ là giờ phút này tốc độ bốc lên của xích sắt dưới chân càng lúc càng nhanh.
Hắn nhất định phải toàn lực ứng phó xích sắt đáng chết này.
Tiếng rầm rầm truyền vang, lần lượt từng thân ảnh lắc lư phía trên xích sắt, tiến lên Không sơn.
- Cuối cùng đã tới.
Nhìn phần cuối xích sắt, Mục Vân thở dài một hơi.
Chỉ là bên trong sơn, từ giờ phút này nhìn lại tối tăm mờ mịt một mảnh, căn bản không nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Mục Vân bước ra một bước, cảnh tượng đại biến, thân ảnh của hắn giống như là xuyên qua một biển mây, tiến vào bên trong Không sơn.
- Mục Vân!
Phía sau có một tiếng hô hoán, đến từ Ma Phàm, nhưng lại giống như ở ngoài ngàn dặm.
Sau một khắc, cả người Mục Vân nhất thời cảm giác được một cỗ khí tức băng lãnh tràn ngập toàn thân.
Loại khí tức này cũng không phải tới từ sát khí người khác, mà là thân thể bản thân cảm thụ.
- Lạnh quá.
Mục Vân cơ hồ giật mình một cái, mở hai mắt ra.
Giờ khắc này, mảnh nước biển chỗ hắn đứng băng lãnh giá rét thấu xương, chăm chú bao phủ thân thể hắn, hơi lạnh để hắn đều cảm giác thân thể như cứng ngắc.
Hiện nay hắn là Sinh Tử cảnh nhất trọng, băng hàn bực này thế mà ngay cả hắn đều không thể tiếp nhận.
Quả thực không thể tưởng tượng.
Kinh hoảng một lát, Mục Vân tế ra Hắc Ngục Ngân Thủy, khu trừ những cái nước hồ băng lãnh bên ngoài cơ thể, lúc này mới cảm giác dễ chịu một ít.
Giờ phút này đưa mắt nhìn lại, xung quanh một mảnh mơ hồ, hết thảy giống như đều tối tăm mờ mịt, Mục Vân cũng không biết mình rốt cuộc rơi vào đến chỗ nào nước hồ, chỉ có thể không ngừng kín đáo đi tới.
Dần dần, Mục Vân giống như nhìn thấy có một đoạn cây cối phiêu phù ở trên mặt nước, không kịp nghĩ nhiều, hai tay Mục Vân chộp tới đầu gỗ kia, chuẩn bị nổi lên mặt nước.
- A...
Một tiếng gọi to duyên dáng đột nhiên vang lên, Mục Vân chỉ cảm thấy hai tay của mình bắt lấy hai mảnh mềm mại, mềm nhũn, cảm giác rất thoải mái.
Trong lòng Mục Vân buồn bực, có đầu gỗ mềm như vậy sao? Cũng là...
Còn chưa đợi Mục Vân kịp suy nghĩ, Mục Vân nháy mắt cảm giác “Đầu gỗ” mình bắt lấy đằng không bay lên.
Hai tay của hắn tóm càng chặt, sợ bị ngã xuống.
Phù phù một tiếng, Mục Vân còn chưa suy nghĩ nhiều, người đã vọt ra khỏi mặt nước.
Ngẩng đầu nhìn phía trên, Mục Vân lại nhìn thấy một gương khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo một chút tức giận, một tia thẹn thùng, một tia đau đớn, một tia kinh ngạc đang nhìn mình chằm chằm.
Mắt hạnh môi anh đào, lông mi thật dài giờ phút này bởi vì dính vào giọt nước mà lộ ra linh động hoạt bát, chỉ là một tia hoạt bát kia hiện tại theo dáng vẻ giận không kềm được.
Bộ dáng giận dữ, mỹ mạo không gì sánh được, tuyệt đối có tư cách so sánh cùng Tần Mộng Dao chúng nữ.
Chỉ là giờ phút này, Mục Vân lại không có tâm tình suy nghĩ những thứ này.
Minh Nguyệt Tâm!
Thiên chi kiêu nữ Thánh Quang tiểu thế giới Minh Nguyệt Tâm.
Thế mà là nàng!
Mục Vân triệt để trợn tròn mắt, nhìn thấy Minh Nguyệt Tâm cúi đầu xuống nhìn hằm hằm mình, nhìn lại địa phương hai tay mình bắt được, Mục Vân càng ngốc.
Trách không được mềm nhũn.
- Hỗn đản, còn không buông ra!
Minh Nguyệt Tâm một đôi mắt hạnh nhìn Mục Vân, hận không thể đánh chết hắn.
- Thả... Ta buông ra!
Mục Vân ngơ ngác đáp lại một cái, hai tay buông ra.
Chỉ là vừa thả tay ra, Mục Vân phù phù một tiếng ngã vào dưới nước.
Bất ngờ không đề phòng, uống liền mấy ngụm nước lạnh, Mục Vân mới nổi lên mặt nước.
Mà giờ khắc này, Mục Vân lại nhìn thấy Minh Nguyệt Tâm vẫn lơ lửng giữa không trung, toàn thân không có một vật gì, tất cả mọi thứ biểu hiện ra trước mắt Mục Vân.
- Hỗn đản, nhắm lại mắt chó của ngươi, nếu không ta giết ngươi.
Giọng Minh Nguyệt Tâm đầy tức giận, gương mặt xinh đẹp phủ đầy sương hồng, nhìn Mục Vân, hận không thể lao xuống giết Mục Vân.
- Chính ngươi không mặc quần áo, đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Mà lại ta ở dưới, ngươi ở trên, ngươi cái dạng này, không muốn cho ta nhìn, sao không tự mình mặc quần áo vào?
- Ngươi...
Nhìn thấy Mục Vân chơi xấu, Minh Nguyệt Tâm tức giận càng sâu, nhưng lại là vẫn đứng trên không, chưa từng đi xuống.
Mục Vân lúc này mới quan sát bốn phía.
Đưa mắt nhìn lại, mặt nước mênh mông vô bờ, hiện ra hơi nước nhàn nhạt, nước hồ xung quanh càng vô cùng thông thấu, chỉ là khí tức băng lãnh lại là tràn ngập toàn bộ nước hồ.
Một mảng hồ lớn?
Mục Vân không rõ ràng cho lắm.
Cho dù toàn bộ Không sơn, từ bên ngoài nhìn cũng so ra kém một phần mười kích thước của cái hồ này, nó từ đâu tới đây?
Mà hiện tại Mục Vân lại không rảnh suy nghĩ những này, phía trên phơi lấy một cái sống sờ sờ đại mỹ nữ, nhìn Minh Nguyệt Tâm tại nơi này, cũng không giống là ngâm tắm đơn giản như vậy.
- Ngươi có thể hay không xuống đây, mặc xong quần áo?
Mục Vân im lặng nói:
- Tung bay trên không trung, toàn thân trần trụi, đúng là nhìn rất đẹp, thế nhưng thật có lỗi, ta sẽ không có ý nghĩ xấu đối với ngươi.
- Ngươi...
Minh Nguyệt Tâm tức giận không nhẹ, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Chỉ là hô hấp gấp rút lại để Mục Vân kinh ngạc đến ngây người.
- Hỗn đản, ngươi còn nhìn!
- Ngươi đừng sốt ruột, nhìn ngươi thở, có chuyện hảo hảo nói, ta cũng không phải cố ý bắt ngươi...
- Ngươi ngậm miệng!
- Tốt tốt tốt, ta ngậm miệng!
Mục Vân im lặng nói:
- Bất quá ta muốn nói cho ngươi, vừa rồi ta không phải cố ý, ta tưởng rằng một đoạn gỗ, mới muốn bắt...
- Ngươi còn nói!
Giờ phút này, toàn thân trên dưới Minh Nguyệt Tâm bộc phát sát ý rét lạnh nhìn Mục Vân.
Cỗ sát ý này khiến cho Mục Vân cảm giác thân thể quả thực còn muốn lạnh hơn cả nước hồ băng lãnh.
- Vậy ngươi bây giờ có thể mặc quần áo hay không?
- Ta có thể mặc vào thì sẽ bày ra tư thế như thế à?
Bạn cần đăng nhập để bình luận