Vô Thượng Thần Đế

Chương 2120: Kim Quy Giáp Thú

- Rất kinh ngạc sao?
Mục Vân khó được quẫn bách nói:
- Ba vị đệ tử tu kiếm của Sư tôn, đại sư huynh tạo nghệ cao nhất, người xưng Kiếm Thánh, Diệp sư tỷ cũng rất lợi hại, duy chỉ có ta....
- Ta nhìn vị sư tỷ kia của chàng và ngươi có quan hệ không tầm thường.
Vương Tâm Nhã ghen tuông nói:
- Kiếp trước, ta thấy tình cảm của vị sư tỷ kia của chàng đối với chàng cũng không bình thường.
- Lần trước ở bên trong Cửu Tiên các, nhìn thấy bộ dáng của chàng, ta thấy nàng rất muốn giết người đây.
- Cái này... Cái kia...
Mục Vân một mặt xấu hổ, không biết giải thích thế nào.
- Đều là kiếp trước thiếu nợ a....
- Hừ, trời mới biết chàng còn có bao nhiêu nợ? Nói không chừng ngày đó lại sẽ xuất hiện một Vương Tuyết Kỳ, Lâm Tuyết Kỳ, đến thời điểm đó, ta nhìn chàng còn không có trở về bảo tọa Tiên Vương, nữ tử bên người đã có thể tụ tập thành một quân đoàn.
- Làm sao có thể...
Mục Vân đi ra phía trước, an ủi:
- Ta cam đoan, còn không có.
- Cam đoan này, chàng đi nói với Dao tỷ tỷ đi, nhìn nàng có dùng Băng Hoàng Thần Phách đông chàng thành tượng băng hay không!
Tiêu Doãn Nhi hừ một tiếng, không lên tiếng nữa.
Mục Vân cũng biết, loại chuyện này rất khó giải thích.
Nói hắn hoa tâm cũng tốt, nói hắn cô phụ cũng được, không có lựa chọn khác, hắn cũng không có cách nào.
Mục Vân nhìn hết toàn bộ đại điện, thế nhưng không có bất kỳ dị thường, đại điện trống rỗng giống như tử địa.
- Không thể ở lâu nơi đây, chúng ta nhất định phải tìm tới lối ra, chỉ cần có thể rời đi, ta có biện pháp để ba người Lộ Đạp Vân chết không có chỗ chôn.
Mục Vân mở lời:
- Đến, ta ôm nàng đi.
- Không cần, chính ta có thể đi.
Vương Tâm Nhã đi ở phía trước, ra đại điện.
Mục Vân cười khổ lắc đầu, đuổi theo.
- A...
Đột nhiên, Vương Tâm Nhã đi phía trước kêu to một tiếng, bước chân lảo đảo, lui trở về.
- Thế nào rồi?
Mục Vân tiến lên, đột nhiên, lần lượt từng thân ảnh tụ tập tại cửa đại điện.
Mà những thân ảnh kia cũng không phải người, mà là thú ảnh.
Từng tiên thú thể trạng cao chừng trăm mét, toàn thân có lớp vảy vàng óng, hai mắt nổi trội, tứ chi mạnh mẽ, xuyên tới xuyên lui trong quảng trường trước đại điện, bên ngoài còn có tiếng đánh nhau kịch liệt vang lên.
- Đây là... Kim Quy Giáp Thú.
- Kim Quy Giáp Thú?
- Ừm!
Mục Vân gật đầu nói:
- Tiên thú có huyết mạch Hồn cấp, tính công kích mặc dù không phải rất mạnh, thế nhưng lực phòng ngự kinh người.
- Vậy làm sao bây giờ?
- Làm sao bây giờ? Giết ra ngoài!
Mục Vân cười nói:
- Những Kim Quy Giáp Thú này bình thường xuất hiện trong hầm mộ của một ít cường giả, chuyên môn thủ mộ, bất quá bây giờ xuất hiện, ngược lại rất tốt, cho những đệ tử Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn kia một ít giáo huấn, quấy nhiễu bọn hắn, vừa hay cho chúng ta thời gian đào thoát.
- Tốt!
- Theo sát ta!
Hai thân ảnh dọc theo đại điện, tiến vào chỗ sâu.
Bò.... Ò......
Tiếng kêu trầm thấp vang lên, phía sau, một cỗ khí tức cường hoành đột nhiên đánh tới.
Mục Vân không chút do dự, U Ngữ Kiếm chém ra.
Khanh...
Tiếng kim loại va chạm vang lên, Kim Quy Giáp Thú đột nhiên xuất hiện bị Mục Vân đánh lui.
Dù như thế, trên người Kim Quy Giáp Thú xuất hiện một vết kiếm, tuyệt không bị phá phòng ngự.
- Đi!
Thấy cảnh này, Mục Vân không có lòng ham chiến.
Hấp dẫn đến một đầu, có thể hấp dẫn đến một đám, cho nên, hiện tại không thể ham chiến.
- Là Mục Vân.
Ngay hiện tại, trong sương mù vang lên tiếng la.
Tiếng bá bá bá xé gió truyền đến, lần lượt từng thân ảnh xuất hiện bên cạnh Mục Vân cùng Vương Tâm Nhã hai người.
- Là các ngươi!
Nhìn người tới, Mục Vân ngược lại yên lòng.
Ba người chính là Nghiêm Tử Dụ, Phiền Dũng, Chúc Đạt.
Mà hiện tại, ánh mắt ba người lại không có đặt ở trên người Mục Vân, mà rơi vào trên người Mục Vân Vương Tâm Nhã.
Vương Tâm Nhã một thân váy ngắn, hai chân thon dài bại lộ trong không khí, thân trên mặc áo bó, nổi bật kinh người, gương mặt càng xinh đẹp để người ta không dời nổi mắt, ba người nhìn đến ngốc.
- Xú tiểu tử, không nghĩ tới bên cạnh ngươi còn có nữ tử mỹ mạo như thế, so với Thánh Như Ý kia, mạnh hơn không ít.
Nghiêm Tử Dụ chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, nói tới nói lui, ánh mắt không dám nhìn Vương Tâm Nhã nữa.
- Mỹ nữ, đi theo tiểu tử này có chỗ tốt gì, không đi theo mấy ca chúng ta, ba người chúng ta cam đoan mạnh hơn tiểu tử này gấp trăm lần, để ngươi muốn ngừng mà không được!
Chúc Đạt hiện tại cũng nội tâm khô nóng, khó mà bình tĩnh.
Nhìn ánh mắt ba người không chút kiêng kỵ, trong lòng Mục Vân hiện ra lửa giận.
Vương Tâm Nhã hiện tại đột nhiên cười nói:
- Tốt, chỉ cần ba người các ngươi có thể giết hắn, ta sẽ đi với các ngươi.
- Chuyện này là thật?
- Kia là tự nhiên.
Vương Tâm Nhã vừa dứt lời, đi qua một bên, căn bản không để ý tới ánh mắt bất đắc dĩ của Mục Vân.
Tiểu nha đầu này, xem ra cần giáo huấn một chút, thế mà cố ý chọc giận hắn.
- Làm thịt hắn!
Nghiêm Tử Dụ một ngựa đi đầu, vọt thẳng giết ra.
Phiền Dũng cùng Chúc Đạt hai người cũng lao theo.
Thấy cảnh này, Mục Vân bất đắc dĩ thở dài:
- Cần gì chứ!
Vừa dứt lời, U Ngữ Kiếm trong tay Mục Vân vung ra.
Trong sát na, kiếm giới ngưng tụ, lực khống chế không gì sánh kịp.
Bảy tầng hồn quang tràn ngập, khuếch tán ra, ba thân ảnh động một cái cũng không thể động, giống như uống rượu say, lung la lung lay.
Phốc phốc phốc...
Mục Vân không lưu chút, một kiếm một người, nhanh chóng giải quyết.
Hắn hiện tại đã đến bát phẩm Chân Tiên, bảy tầng hồn quang, vượt qua cửu phẩm đỉnh cấp Chân Tiên, kiếm giới càng có uy lực mạnh mẽ.
Ba người hoàn toàn muốn chết.
- Khanh khách...
Nhìn thấy Mục Vân xuất thủ, lôi đình chém giết ba người, Vương Tâm Nhã cười khanh khách.
- Tư vị ăn dấm, dễ chịu không?
Nhìn Mục Vân, Vương Tâm Nhã cười hỏi.
Ba...
Mục Vân tiến lên, vung tay, một tiếng ba thanh thúy vang lên.
Vương Tâm Nhã cảm giác được phía sau một trận run rẩy hơi đau, mắng:
- Lưu manh!
Thấy cảnh này, Mục Vân cũng miệng đắng lưỡi khô một trận, hận không thể giải quyết tiểu yêu tinh trước mặt tại chỗ.
Nhưng hiện tại cũng không phải thời điểm.
- Ta là lưu manh ta sợ ai? Nàng còn khiêu khích ta, cẩn thận ta làm thịt nàng ngay đây.
- Chàng đến đây, ai sợ ai?
Vương Tâm Nhã lại không chịu thua, hừ một tiếng.
- Nàng...
Nhìn thấy Vương Tâm Nhã bày ra bộ dạng ta không sợ hình, Mục Vân chỉ có thể cười khổ.
- Được được, ta nhận thua.
Mục Vân lôi kéo tay nhỏ, nói:
- Đi nhanh lên đi, đụng phải một vị Kim Tiên, ta đoán chừng, chúng ta thật muốn nằm tại chỗ này.
Võ giả cảnh giới Kim Tiên, cô đọng kim thân, không chỉ phòng ngự thân thể kinh người, nguyên thai càng được hồn quang điệp gia, không phải Chân Tiên có thể đối phó.
Cho dù Mục Vân đến cửu phẩm Chân Tiên, thi triển toàn lực cũng chưa chắc có thể thắng được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận