Vô Thượng Thần Đế

Chương 1818: Máng bằng đá (1)

- Ngươi...
- Ngươi cái gì mà ngươi?
Triệu Vũ nhìn Cổ Chính, nói:
- Ngươi chính là thân thể cứng rắn hơn người một chút mà thôi, nhìn dáng vẻ đó của ngươi, hận không thể ăn thiên hạ, cẩn thận một chút đi.
Vừa dứt lời, Triệu Vũ xoay người, nhìn mấy người Mục Vân nói:
- Mấy người các ngươi thực sự không biết chết sống, không phải nói cho các ngươi biết nơi này là Kỷ Vũ sư huynh phát hiện à, những người khác, không được đi vào.
- Đây coi là quy củ gì?
Quy củ?
Nghe đến lời này, Triệu Vũ lại ha ha cười nói:
- Quy củ? Các ngươi nói với ta về quy củ, Kỷ Vũ sư huynh, thứ năm ngoại minh, đây chính là quy củ, hiểu không? Hiện tại, lăn, nếu không, chết.
- Lăn? Chúng ta ngược lại không có, chỉ là chết... Chúng ta cũng không muốn chết.
Mục Vân cười nói:
- Ta thấy nơi này rất tốt, thật muốn tìm đường chết tiến đến dạo chơi.
- Vậy ngươi thật đang tìm cái chết.
Nhìn thấy Mục Vân còn có nói đùa tâm tư, Triệu Vũ chỉ cảm thấy, ánh sáng mình vừa rồi lóe sáng khi xuất hiện đã yếu đi rất nhiều.
Không nói hai lời, đứng dậy giết ra.
- Hai người các ngươi, cuốn lấy tên kia, tên chán ghét này để ta đến giết.
- Tốt!
Ba người liền thành một mạch, giết ra.
- Dừng tay!
Ngay khi ba thân ảnh lao ra, một tiếng quát đột nhiên vang lên.
Nghe tiếng la, ba người nhất thời đình chỉ.
- Kỷ Vũ sư huynh!
- Kỷ Vũ sư huynh!
Tiếng nói vang lên, một thân ảnh chậm rãi đi tới.
Người tới một thân trường sam màu tím, bên hông thắt một đầu đai lưng, nhìn dáng người cao ráo, khí độ bất phàm.
Chính là Kỷ Vũ.
Xếp hạng thứ năm ngoại minh Tam Cực Thiên Minh, thực lực còn muốn hơn thứ sáu Lư Tuấn Vĩ một bậc, người này, chí ít cũng là cảnh giới tứ phẩm Thiên Tiên.
Cảnh giới tứ phẩm Thiên Tiên, chỉ là không biết, Nhậm Cương Cương so với hắn thì ai mạnh ai yếu.
Kỷ Vũ đứng phía trước mấy người, nhìn đám người Mục Vân, nói:
- Nơi này, chúng ta cũng trong lúc vô tình phát hiện, sao có thể không để người khác tiến vào?
Kỷ Vũ nói, ánh mắt dời từ trên người mấy người Mục Vân đến trước người mấy người Cổ Chính, nói:
- Ngay cả mấy người minh đều có thể rộng mở tấm lòng, để đệ tử tông môn bên dưới tiến vào, mấy người các ngươi, sao có thể ỷ thế hiếp người.
Trong lời Kỷ Vũ nói mang theo ý giáo huấn.
Nhưng lời này qua nghe thế mà rất khó chịu.
Mục Vân cũng không thèm để ý, những đệ tử Tam Cực Thiên Minh này, trừ một ít người tính tình tốt, thí dụ như Diệp Vô Tình, Giang Diễm, những người khác đều mang theo thành kiến nhìn, không có gì ngoài ý muốn.
- Các vị, bên trong nơi đây có một ít vật trân quý dưới đáy biển, có thể dùng để luyện đan, nhưng một ít vật trân quý cũng mang theo lực sát thương rất cường đại, chư vị tiến đến, cẩn thận nguy hiểm trong này.
- Đa tạ nhắc nhở.
Nhậm Cương Cương tùy ý đáp lại.
Kỷ Vũ đã xếp ở thứ năm, mạnh hơn cả Lư Tuấn Vĩ một bậc, thực lực chân chính, có thể mạnh hơn hắn muốn ít.
Chỉ bất quá, gia hỏa này không động thủ, hắn cũng không cần thiết phát sinh tranh chấp với bọn hắn ở chỗ này.
- Chúng ta đi thôi!
Nhìn thoáng qua Mục Vân, hai người gật đầu, vòng qua đám người Kỷ Vũ, tiến vào bên trong.
Nhìn thấy mấy người Mục Vân rời đi, sắc mặt Triệu Vũ lạnh xuống.
Cổ Chính giờ lại nhịn không được quát:
- Kỷ Vũ sư huynh, mấy tên này quá đáng ghét, vì cái gì muốn cho bọn hắn đi vào?
Nhìn thấy Cổ Chính tức giận hừ hừ, trên mặt Kỷ Vũ chậm rãi lộ ra vẻ tươi cười.
- Nơi đây rất cổ quái, trong giếng này lại có một phiến thiên địa, chỉ sợ không thoát quan hệ với Kim Tiên Lệnh.
Kỷ Vũ chậm rãi nói:
- Chúng ta đã không phát hiện được bí mật trong đó, nói không chừng những người khác tiến đến có thể có phát hiện.
- Chỉ cần không phải Đường Văn Bân, Thần Vũ Trúc, Dạ Như Huyết, Cam Toàn bốn tên đồ biến thái này đến đây, dù ai tới có phát hiện bất kỳ vật gì đều thuộc về Kỷ Vũ ta.
Kỷ Vũ vừa dứt lời, nhìn Cổ Chính nói:
- Ngươi ngày sau cũng cần học tập nhiều hơn, không được hở chuyện gì đều không động não, sớm muộn có một ngày, ngươi sẽ chết vì do ngươi không chịu động não.
- Ta mới mặc kệ!
Cổ Chính hừ hừ nói:
- Dù sao chỉ cần có thực lực cường đại, ai đến, một quyền đập chết là được.
Nghe đến lời này, Kỷ Vũ nhíu mày.
- Lưu tâm chú ý mấy người bọn họ, ở bên trong có bất kỳ phát hiện, báo cáo, cũng không thể để bọn gia hỏa này chiếm được chỗ tốt dưới mí mắt chúng ta.
- Hiểu rõ!
Kỷ Vũ phân phó, nhìn phương xa, nhíu mày.
Nhậm Cương Cương cho hắn một loại cảm giác hết sức nguy hiểm, còn có Mục Vân kia tựa hồ là người cầm đầu trong sáu người.
Mấy người kia, chỉ sợ không có đơn giản như bề ngoài.
Kỷ Vũ vừa dứt lời, đám đệ tử dần dần tản ra, tiếp tục điều tra, bên trong bong bóng đến cùng có chỗ gì quỷ dị.
Mà cùng lúc đó, Mục Vân lại mang theo năm người Nhậm Cương Cương đi tới bên trong một mảnh san hô.
Bong bóng có diện tích rộng lớn, Kỷ Vũ mang tới cũng bất quá hơn mười người, căn bản không cách nào hoàn toàn dò xét.
Mà giờ khắc này nhìn phía trước, trong Mục Vân hơi thở ra một hơi.
Nơi này quả thật cực kỳ cổ quái.
Nhưng không biết bọn gia hỏa kia đối đãi nơi này là tư thái gì.
- Nhâm huynh, có phát hiện gì không?
Mục Vân nhìn Nhậm Cương Cương dò hỏi.
- Khó mà nói, Kim Tiên Lệnh có khả năng còn ở nơi này, không nhìn ra cái gì huyền diệu, khắp nơi đều là khí tức quỷ dị ba động.
- Khắp nơi đều thế à?
Nghe đến lời này, Mục Vân lại có chút hiếu kì.
Không có khả năng khắp nơi đều cổ quái như vậy mới đúng?
- Ngươi nhìn, hướng kia, cái kia, còn có phía bên kia, mấy phương hướng này cho người ta cảm giác không quá dung hợp với một mảnh thế giới dưới đáy biển hiện tại.
Theo phương hướng Nhậm Cương Cương chỉ, Mục Vân nhìn bốn phía, lại phát hiện đúng như thế.
- Chúng ta đi xem một chút.
Mục Vân vừa dứt lời, đi tới phương hướng đầu tiên Nhậm Cương Cương chỉ.
Mà bên trong phương hướng này có một mảnh san hô, quay xung quanh thành từng dải lụa màu đủ mọi màu sắc, những dải lụa màu kia có bề mặt sáng bóng trơn trượt, tinh tế mềm mại, không có một tia gợn sóng.
Nhưng chính là rong biển san hô đơn giản như vậy lại hình thành cấu tạo rất cổ quái.
Trong lòng Mục Vân biết cổ quái, thế nhưng vẫn tiến lên, tiến vào trong đó.
Mục Vân cảm giác khí tức chìm nổi, thiên địa quanh mình truyền đến từng hồi cảm giác áp bách cường hoành.
Khí tức cường hoành nổ bể ra.
Thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, sắc mặt Mục Vân hiện tại đỏ hồng, thân thể ngột ngạt giống như bị một ngọn núi cao vạn trượng đè xuống.
Thân ở trong đó, Mục Vân cũng không rời khỏi.
Hắc Dận Kiếm xuất hiện, Mục Vân một kiếm chém ra.
Phốc...
Những rong biển kia đứt gãy ra, Mục Vân hô hấp càng thêm nặng nề, khí tức toàn thân cao thấp cả người cuồng bạo, tàn phá bừa bãi.
Đông đông đông...
Tiếng trái tim rung động vang lên, tinh thần Mục Vân lại lần nữa đầu nhập vào trong đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận