Vô Thượng Thần Đế

Chương 2096: Diệt Hồn Đạn Ra Uy

Hiểu rõ điểm này, hắn nghĩ rõ ràng, Bích Lạc hoàng tuyền tông vạn năm sau tái xuất, làm hết thảy đến cùng là vì cái gì.
- Ngươi nói, Mục Vân có thể thắng không?
Bích Thanh Ngọc nhìn giữa sân, chậm rãi hỏi.
- Tự nhiên!
Kiếm Nhất Minh khom người đáp.
- Vậy ngươi hãy nói một chút, vì cái gì?
Bích Thanh Ngọc mỉm cười nói.
- Một, Mục Vân mặc dù là thất phẩm Chân Tiên, thế nhưng lĩnh ngộ kiếm đạo, uy lực kiếm giới không tầm thường, sẽ cho Phương Thế Hồng rất nhiều trở ngại, hai, hồn lực của Mục Vân khác hẳn với thường nhân, linh hồn ba động, thậm chí còn muốn cường hoành hơn thuộc hạ! Thứ ba, kẻ này dù sao cũng là Thiên Thánh tư chất, vận chuyển tiên pháp tiên quyết, vượt qua Phương Thế Hồng quá nhiều.
Nghe đến lời này, Bích Thanh Ngọc nhẹ gật đầu.
- Hai điểm trước, ngươi nói đúng, thế nhưng điều cuối cùng thì ngươi sai
- Sai rồi?
Kiếm Nhất Minh hơi kinh ngạc.
Sao lại sai.
- Ngươi nhìn nhìn lại!
Bích Thanh Ngọc lại lần nữa mở lời.
Nhìn kỹ lại, Kiếm Nhất Minh phát hiện, trong lúc Mục Vân cùng Phương Thế Hồng so tài, song phương vận chuyển Tiên khí chênh lệch cũng không lớn, thế nhưng Mục Vân đúng là Thiên Thánh tư chất, vận chuyển tiên pháp, thi triển tiên quyết, từng bước đúng chỗ, chưa từng lãng phí một tia Tiên khí.
Chưa từng lãng phí một tia.
Trong mắt Kiếm Nhất Minh đột nhiên đầy rung động.
Không lãng phí một tia, chỉ có một khả năng.
Chưởng khống Tiên khí trăm phần trăm, trăm phần trăm lĩnh ngộ tiên quyết.
Tuyệt thế Thánh Nhân.
Chỉ có tuyệt thế Thánh Nhân mới có thể làm được.
Kiếm Nhất Minh kinh ngạc nhìn Bích Thanh Ngọc, tựa hồ muốn tìm kiếm đáp án.
- Không sai, thiên phú của hắn đã đến tuyệt thế Thánh Nhân! Đối với bất kỳ tiên pháp tiên quyết nào, nắm giữ trăm phần trăm lực lượng, trăm phần trăm phát huy.
Bích Thanh Ngọc cười nói:
- Mà Tiên khí của hắn hùng hậu mạnh hơn thất phẩm Chân Tiên, ngươi phát hiện không?
- Ừm, thuộc hạ cũng rất tò mò, đây là vì cái gì.
Thiên phú mạnh, đổ cho thiên phú mạnh, thế nhưng tiên khí Mục Vân nồng đậm như thế, nhưng không có đến bát phẩm Chân Tiên, đây là vì cái gì?
Bích Thanh Ngọc cười không nói, Kiếm Nhất Minh không hiểu.
Mà giờ khắc này chiến đấu trong sân đã đến mức độ kịch liệt.
- Ta đến giúp ngươi.
Nhìn thấy Phương Thế Hồng thật lâu đánh không xong, Trọng Phong nhìn không được, xuất thủ, lao thẳng tới Mục Vân.
Một trái một phải, hai người hình thành tư thế giáp công.
Thấy cảnh này, không ít người thầm mắng vô sỉ.
Thế nhưng hai người lại lơ đễnh.
Lúc này cảm thấy Phương Thế Hồng trong lúc mơ hồ có phần nhịn không, hắn không xuất thủ, Phương Thế Hồng chết rồi, đó mới là thật mất mặt.
Nhìn thấy hai người một trái một phải đánh tới, Mục Vân lại chế nhạo không thôi.
- Xem ra, nhịn không được xuất thủ?
Mục Vân nhìn hai người nói:
- Chỉ tiếc, đến thêm nhiều người đều vô dụng đâu, tóm lại là muốn chết.
Vừa dứt lời, Mục Vân căn bản không quản Trọng Phong, thi triển Vô Danh Thất Thức, một kiếm thắng qua một kiếm, lao thẳng tới Phương Thế Hồng.
Nhìn thấy Mục Vân thế mà không để ý tới mình, Trọng Phong chỉ cảm thấy mình bị nhục nhã.
Gia hỏa này xem thường của mình sao?
- Tiểu tử, ngươi giao phía sau lưng cho ta, đó chính là tìm chết.
Trọng Phong giận không kềm được, vung một chưởng đánh tới phía sau Mục Vân.
Hưu...
Nhưng vào thời khắc này, Mục Vân nắm chặt quyền, đột nhiên quay trở lại.
Không hề có điềm báo trước, Mục Vân vung nắm tay ra.
Đám người không biết vì sao.
Thế nhưng Trọng Phong lại thấy rõ ràng, kia là một Phích Lịch Đạn.
Phích Lịch Đạn, giống như một cơn gió lốc, lao vùn vụt đến tới trước mặt.
Nháy mắt sau, Phích Lịch Đạn nổ bể ra.
Không có tiếng nổ vang oanh minh như trong dự đoán, chỉ có tiếng vù vù.
Nhưng tiếng vù vù, cũng không vang dội, chỉ đối với lỗ tai. Nhưng đối với chân hồn, lại như tiếng động làm người ta sợ hãi nhất thế gian.
Trọng Phong trong nháy mắt thất khiếu chảy máu, Phích Lịch Đạn, vọt thẳng đụng vào hắn, vỡ ra.
Toàn thân cao thấp cả người hắn không có một tia vết thương, thế nhưng chân hồn bên trong nguyên thai trong đầu đã triệt để nổ vỡ.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người che lỗ tai.
Thế nhưng, Diệt Hồn Đạn vỡ ra, hiện ra phóng xạ, đại bộ phận bị Trọng Phong tiếp nhận, chân hồn vỡ vụn tiêu tán ngay tại chỗ, nhưng bộ phận còn dư khuếch tán ra vẫn y để đầu mọi người ở xung quanh muốn nổ tung.
Tiếng oanh minh đinh tai nhức óc.
Đối với chân hồn mà nói, đinh tai nhức óc, hủy thiên diệt địa.
Trong lúc nhất thời, một ít đệ tử cảnh giới không cao cách gần đó cũng là từng người một ngồi dưới đất, sắc mặt trắng bệch, thất khiếu chảy máu.
Mà giờ khắc này, trong nháy mắt ném ra Diệt Hồn Đạn, chân hồn của Mục Vân đã ẩn nấp bên trong Tru Tiên Đồ, căn bản không có bất kỳ uy hiếp gì cho hắn, mà Vô Danh Thất Thức rơi xuống, chém tới Phương Thế Hồng.
Phanh...
Lần này, thật là tiếng nổ đùng đoàng oanh kích hai lỗ tai.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người sững sờ.
Một kiếm, giết Phương Thế Hồng, quay người, chém giết Trọng Phong.
Mục Vân, thất phẩm Chân Tiên, làm được nước chảy mây trôi.
Mà giờ khắc này, Sa Ngọc Hiên sớm đã kinh ngạc đến ngây người.
- Diệt Hồn Đạn, là Diệt Hồn Đạn.
Phương Thế Hồng triệt để run rẩy.
Một Diệt Hồn Đạn, đừng nói là hắn, chính là năm đệ tử đỉnh tiêm ở năm phong đầu không cẩn thận cũng chết.
Nơi này, còn có thể ở.
Cơ hồ căn bản không nhìn thi thể những người kia, Sa Ngọc Hiên đã nhanh như chớp chạy đi.
Thấy cảnh này, đám người càng kinh ngạc thực lực cường đại của Mục Vân.
Kẻ này quả nhiên để người cảm giác không thể tưởng tượng.
- Trên người gia hỏa này lại có Diệt Hồn Đạn.
Bích Thanh Ngọc hiện tại che miệng cười khẽ.
Mà giờ khắc này, xung quanh không ít quan khách giữa sân bị Diệt Hồn Đạn làm bị thương, từng người sắc mặt trắng bệch.
Mục Vân lại rút kiếm, đứng vững.
Ánh mắt rơi vào Hà Tử Nhiên, Thân Công Vũ, Lạc Chấn Thiên ba người, Mục Vân chậm rãi nói:
- Mỗi lần các ngươi đều rất tích cực đến xem náo nhiệt, nhìn thấy không địch lại liền chuẩn bị không đếm xỉa, nhìn thấy ta bị thua, liền chuẩn bị giết ra tới sao?
Ba người hiện tại nào dám cãi lại.
- Cút!
Mục Vân quát:
- Nếu có lần sau nữa, ta sẽ giết không buông tha.
Vừa nghe lời này, Thân Công Vũ cùng Lạc Chấn Thiên hai người cũng không quay đầu lại, rời đi.
Mà Hà Tử Nhiên mặc dù phẫn nộ, thế nhưng vô kế khả thi.
- Ngươi chớ đắc ý, chờ đại ca ta đến, ngươi sẽ biết tay!
Hà Tử Nhiên nghĩ như vậy, quay người rời đi.
Mà giờ khắc này nhìn về phía đám người, nào còn có thể nhìn thấy thân ảnh của Sa Ngọc Hiên.
- Chạy ngược lại rất nhanh.
Mục Vân thì thầm.
Thế nhưng nhìn thấy điểm tích lũy của mình, Mục Vân khẽ động tâm thần.
Hơn ba ngàn điểm tích lũy.
Khóe miệng Mục Vân hiển hiện ý cười.
Ba ngàn điểm tích lũy, đầy đủ hắn tiến vào trăm người đứng đầu.
Nếu dựa theo một trăm người đứng đầu để tính, mỗi người giết ba ngàn người, đó chính là ba mươi vạn người, lần này tiến vào thánh mộ, bất quá hơn mười vạn, hắn có ba ngàn điểm tích lũy, tiến vào trước trăm, không thành vấn đề.
Khóe miệng ngậm lấy một vòng ý cười, Mục Vân nhìn bốn phía nói:
- Đệ tử Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, lại bị ta gặp được, giết chết bất luận tội.
Vừa nghe lời này, mọi người đều trầm mặc không nói.
Bá bá bá...
Sau một khắc người vây quanh, nháy mắt tiêu tán.
Mục Vân lần này thật trở thành bá chủ nơi đây.
Ai còn dám chọc hắn?
Bạn cần đăng nhập để bình luận