Vô Thượng Thần Đế

Chương 1223: Tinh Nguyên Lực Lượng (1)

- Mục minh chủ có biết, mấy ngày trước đây, bên trong tiểu thế giới hạ xuống một trận 'Linh vũ' đầy trời?
- Ừm, chín ngày chín đêm.
Mục Vân gật đầu nói:
- Chỉ là ta không biết được, cái gọi linh vũ chính là ý gì?
- Thiên địa sinh ra vạn vật, mấy ngàn tiểu thế giới, xoắn xuýt hạch tâm, bất quá là từng khối đại lục bị chia cắt ra thôi, chỉ là một khối đại lục này lại là hàng ngàn hàng vạn Thiên Vận đại lục như vậy tụ tập mà thành, căn bản khác biệt cùng cái gọi là Tiên giới.
- Tiên giới, chính là tồn tại ở phía trên tiểu thế giới, tự thành một vùng không gian, thế nhưng tiểu thế giới, nói cho cùng bất quá là tồn tại cấp thấp nhất.
- Nhưng Thương Hoàng tiểu thế giới mấy vạn năm trước có thể bài danh thứ nhất, đương nhiên có đạo lý của nó.
Tinh Vô Cực cười nói:
- Trận linh vũ này, rơi không phải mưa, mà là thời gian.
- Thời gian?
Mục Vân càng thêm không rõ.
- Lại qua một tháng, Mục minh chủ sẽ biết được.
Tinh Vô Cực nói xong lời này, Mục Vân cũng không nóng nảy truy vấn, nhẹ gật đầu.
Ngẩng đầu nhìn tinh không đầy trời, Tinh Vô Cực ha ha cười nói:
- Đêm đầy tinh không, thiên hàng dị tượng, Thương Hoàng tiểu thế giới muốn loạn, mấy ngàn tiểu thế giới cũng muốn loạn, thế nhưng loạn thế xuất anh hào, vạn năm trước Vân tôn giả không phải thành lập uy danh hiển hách của mình ở trong loạn thế à?
- Một đời người mới thay người cũ, Mục minh chủ may mắn trùng tên trùng họ cùng Vân tôn giả năm đó, cái này chưa chắc không phải một loại chỉ thị của thượng thiên, một loại lưu chuyển của vận mệnh.
Tinh Vô Cực nói xong, mỉm cười, quay người rời đi.
Từ từ, Mục Vân đứng dưới tinh không, nhìn khắp trời đầy sao, hơi thì thầm:
- Ta so với hắn, đến tột cùng ai tốt hơn đây...
- Làm tốt chính mình, chính là tốt nhất.
Chỉ là Mục Vân vừa dứt lời, một bóng người lại là giống như quỷ mị xuất hiện.
- Ta kháo, phụ thân yêu quý, người có thể chào hỏi nhi tử của ngươi hay không, đừng như vậy xuất quỷ nhập thần, ta biết người rất lợi hại!
Nhìn một bóng người kia, Mục Vân lại đột nhiên phàn nàn.
- Ngươi còn biết ta là cha ngươi?
Trong bóng tối kia, một thân ảnh đi ra, thân mang hắc bào, lấy xuống khăn trùm đầu, chính là Mục Thanh Vũ.
- Xú tiểu tử, trở về cũng không phái người cho ta biết một tiếng, cánh cứng rắn, có thể bay thật sao?
Mục Thanh Vũ nhìn Mục Vân, quát lớn:
- Bên ngoài Ma tộc đại quân, bên trong ca múa mừng cảnh thái bình, ta nhìn cũng là ngươi uống vui sướng nhất, những người khác sợ Ma tộc đột nhiên đánh tới.
- Lão cha, nhi tử còn sống trở về là tốt rồi, ngài vừa thấy mặt đã răn dạy nhi tử, quá không có lương tâm đi.
Giao lưu cung Mục Thanh Vũ càng nhiều, trong lòng Mục Vân cũng càng thêm coi Mục Thanh Vũ là cha ruột của mình mà đối đãi.
- Lần này chu du các đại tiểu thế giới, rất thoải mái?
- Chu du?
Mục Vân nhếch nhếch miệng nói:
- Mệnh đều kém chút mất đi, đúng là rất thoải mái.
- Ngươi cũng đừng pha trò với ta, lần này trở về, ngươi lôi kéo mấy đại thế lực đúng là không tệ, bất quá, cẩn thận ăn một miếng người mập mạp, không cách nào tiêu hóa.
Nghe đến lời này, Mục Vân cười hắc hắc nói:
- Đây không phải còn có ngài sao? Lão cha, ngài nhìn ta đang rất thiếu nhân thủ xử lý chuyện, không phải ngài có hai hộ pháp à? Cừu Xích Viêm ẩn tàng rất sâu kia, còn có Nhậm Cương Cương, cho ta mượn sử dụng đi.
- Ngươi nằm mơ.
- Ta biết, ta khẳng định không phải con ruột của ngài.
- Được được được, ta có thể cho ngươi mượn, bất quá nhất định phải trả.
- Kia là đương nhiên!
Mục Vân bảo đảm:
- Chỉ cần ngày sau bọn hắn còn nguyện ý trở về, ta khẳng định trả bọn hắn trả lại cho ngài.
Nhìn Mục Vân hiện ra ý cười âm hiểm, Mục Thanh Vũ cười mắng một tiếng.
- Cha, ta rời đi khoảng thời gian này, Dao nhi đi tìm ta, ngài hẳn phải biết nàng đại khái ở nơi nào chứ?
Trên mặt Mục Vân không còn ý cười, ngữ khí mang theo một tia lo lắng.
- Ngươi yên tâm đi, con dâu này mang theo cháu của ta, đương nhiên phải hảo hảo nhìn.
Mục Thanh Vũ thở dài nói:
- Bất quá, ngươi cũng biết, thần thú thần phách bên trong cơ thể Tần Mộng Dao chính là Băng Hoàng, một thần thú chủng tộc, ngươi đã thu hoạch được truyền thừa của Vân tôn giả hẳn là biết, Băng Hoàng có ý vị đẳng cấp như thế nào, chỉ sợ, nàng là thức tỉnh một chút trí nhớ của kiếp trước...
- Trí nhớ kiếp trước.
Mục Vân sững sờ.
Nói thật, hắn thật không phải quá hiểu rõ thần thú.
Băng Hoàng nhất tộc đúng là chủng tộc Thần thú thập phần cường đại, thậm chí năm đó Tạ Thanh đã từng nói, Băng Hoàng nhất tộc có thể bình khởi bình tọa với Long tộc bọn hắn.
Chỉ là hiện tại Tần Mộng Dao đang mang thai.
Ký ức thức tỉnh, có thể tạo thành ảnh hưởng đối với nàng và với con của bọn hắn hay không?
- Có lẽ...
Nhìn thấy Mục Vân không nói, Mục Thanh Vũ lần nữa mở miệng.
- Có lẽ cái gì?
Nhìn thấy phụ thân muốn nói lại thôi, Mục Vân dò hỏi.
- Có lẽ nàng hiện tại đã không còn ở bên trong mấy ngàn tiểu thế giới.
- Làm sao có thể?
Mục Vân khó có thể tin.
Mục Thanh Vũ lần nữa nói:
- Khi đó ngươi biến mất, một đầu Thần Long giáng lâm, nói rất nhiều với Tần Mộng Dao, nàng hẳn là biết một ít chuyện, cho nên mới rời khỏi Huyết Minh.
- Ta về sau để Cừu Xích Viêm đi theo nàng, thế nhưng Cừu Xích Viêm đi theo nàng một khoảng thời gian, thực lực Tần Mộng Dao đột nhiên tăng mạnh, mà theo Cừu Xích Viêm nói, chỉ sợ Tần Mộng Dao đã phát hiện hắn, chỉ là nguyện ý để hắn đi theo.
- Về sau, Tần Mộng Dao không nguyện ý để hắn đi cùng, hắn hao hết thủ đoạn đuổi kịp, lại kém chút bị Tần Mộng Dao giết.
- Giết rồi?
- Kém chút!
Mục Thanh Vũ trừng Mục Vân, nói tiếp:
- Cừu Xích Viêm trở về nói với ta ra lúc ấy loại cảm giác ấy, dùng thực lực của hắn, chỉ cảm thấy tựa hồ cả người đều luân hãm vào bên trong sông băng, cảm giác muốn chết, tuyệt vọng phát ra từ đáy lòng.
Mục Vân biết, đây là uy năng cường đại của Băng Hoàng Thần Phách.
Giờ này xem ra, Tần Mộng Dao chỉ sợ đã bắt đầu con đường thức tỉnh.
Nhưng trong lòng Mục Vân khó tránh khỏi lo lắng.
Băng Hoàng Thần Phách, vô cùng cường đại, Tần Mộng Dao thức tỉnh, có thể khiến nàng biến thành một người khác hay không.
Nếu như vậy, hết thảy trước đó có lẽ đều sẽ tan thành mây khói.
Trong lòng Mục Vân dâng lên từng đợt cảm giác không thoải mái.
Tần Mộng Dao đối với hắn, khác hẳn với bất kỳ người nào.
Hai người có thể nói một bước đi ra từ bên trong Bắc Vân thành, sinh tử tương y, loại tình cảm này với hắn mà nói, thủy chung là một phần nặng nhất.
- Sức người chung quy có hạn, năm đó, ngươi có thể trợ giúp nàng mở ra thần phách liền nên nghĩ đến, sẽ có giờ này ngày này.
- Ừm!
Mục Thanh Vũ lần nữa nói:
- Bất quá lần này ngươi trở về, khiến cho Huyết Minh an ổn, Thương Hoàng tiểu thế giới, cũng muốn phát sinh đại biến.
- Biến rất lớn?
Mục Thanh Vũ ha ha cười nói:
- Thời gian mấy ngày trước khi ngươi trở về, toàn bộ Thương Hoàng tiểu thế giới bộc phát ra linh vũ chín ngày chín đêm, khiến cho tất cả mọi người bên trong tiểu thế giới hiện nay, lên tới võ giả Sinh Tử cảnh đỉnh tiêm, xuống đến mèo hoang chó hoang, đều phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận