Vô Thượng Thần Đế

Chương 1160: Vô Cực Tinh Bá đạo (2)

- Xem ra chạy còn rất nhanh.
Trong mắt Vô Cực Tuyết mang theo một tia trêu tức, cười khanh khách nói.
- Thôi, bại binh chi tướng mà thôi, không cần để ý tới, kẻ này nhất định sẽ xuất hiện trong tranh tài bảng xếp hạng, đến thời điểm đó, , thu hồi Không Sơn Ấn kia lại cũng không muộn.
- Ca ca thật sự lợi hại.
Vô Cực Tuyết nhìn Vô Cực Tinh, một mặt sùng bái cười nói.
- Bất quá, phế vật này thật đúng là vô dụng.
Vô Cực Tinh xoay người lại, nhìn Luân Nhiên, cười nhạo:
- Luân Nhiên, chỉ là Mục Vân đã có thể đem ngươi làm thành bộ dáng này, chờ hắn đến Sinh Tử cảnh tam trọng, vậy không phải ngươi sẽ chết càng khó coi hơn?
- Ta chỉ trúng kế của hắn mà thôi, không có Không Sơn Ấn, giết hắn như giết một con chó.
Luân Nhiên nằm trên mặt đất, hữu khí vô lực nói.
- Lúc này còn có tâm tình nói loại lời này?
Vô Cực Tinh cười nói:
- Ta cũng bội phục ngươi, thể diện cũng thật dày, nói giống như Mục Vân có pháp bảo, ngươi không có vậy đó.
- Ta...
Luân Nhiên thật không có cách nào phản bác, Mục Vân có Không Sơn Ấn, thế nhưng Luân Nhiên hắn thân là võ giả Luân Hồi tiểu thế giới, thủ đoạn đương nhiên không thiếu.
Nhưng trong nháy mắt Không Sơn Ấn kia xuất hiện cơ hồ đã muốn mệnh hắn, thực sự ngoài dự đoán.
- Hảo, ngươi cũng không cần giảo biện, vẫn suy nghĩ thật kỹ, nếu đơn độc đụng tới Mục Vân, ngươi còn có thể sống sót hay không đi.
Nghe được lời Vô Cực Tinh, sắc mặt Luân Nhiên biến đổi.
Vô Cực Tinh nói không sai, hắn hiện tại đối mặt Mục Vân tay cầm Không Sơn Ấn, có thể đập hắn thành bộ dáng sắp chết hiện tại, chỉ còn thiếu một tay, hắn còn như thế nào đấu cùng Mục Vân?
Chỉ là cùng lúc đó, phía trên giữa không trung, một thân ảnh trong lúc đó rơi xuống.
Chính là Ngọc Khuynh Thiên giao thủ cùng Minh Nguyệt Tâm.
- Minh Nguyệt Tâm, ta không hiểu rõ, Mục Vân kia có cái gì tốt?
Vô Cực Tinh nhìn Minh Nguyệt Tâm, cười nói:
- Không nghĩ tới ngươi cô phụ Luân Nhiên, lựa chọn hắn, còn đem hoàn bích chi thân của mình giao cho hắn, đối với hắn thật đúng là tình thâm ý trọng.
Vô Cực Tinh tựa hồ biết chuyện gì, nhìn Minh Nguyệt Tâm cười ha hả nói.
- Chẳng lẽ cũng bởi vì gia hỏa này khá chịu đựng, phục vụ ngươi rất dễ chịu, cho nên ngươi mới có thể giao hoàn bích chi thân của mình cho hắn?
- Vô Cực Tinh, ngươi không cảm giác của mình quá dài dòng sao?
Đối với mấy lời này, Minh Nguyệt Tâm không có bất kỳ giải thích gì, ngoài miệng càng không biện giải.
- Thôi thôi, danh ngạch xếp hạng trước mười trước mắt trên cơ bản đã xuất hiện, Mục Vân này đi vào hạng thứ sáu, ta ngược lại rất hiếu kì.
Hạng thứ sáu!
Nghe đến lời này, mấy người có mặt kinh ngạc kinh ngạc đến ngây người.
Vị trí trước ba, nhất định có người Vô Cực tiểu thế giới, Ngọc Khuynh Thiên chiếm một cái, Minh Nguyệt Tâm chiếm một cái, Luân Nhiên chiếm một cái, năm người.
Nói như vậy, điểm tích lũy của Mục Vân liền không sai biệt lắm gần với tiểu thế giới xếp hạng trước ba.
Năng lực như vậy, có thể xưng cường hãn.
- Vô Cực Tinh, ngươi hèn hạ như thế sao?
Minh Nguyệt Tâm nhìn Vô Cực Tinh, lạnh lùng nói.
Giờ khắc này, Vô Cực Tinh ở chỗ này nói xếp hạng của Mục Vân không thể nghi ngờ là đẩy Mục Vân vào tuyệt địa.
Những võ giả tiểu thế giới xếp ở phía sau tất nhiên sẽ truy tra Mục Vân.
Thế nhưng vừa rồi Mục Vân lại cơ hồ bị Vô Cực Tinh đánh trúng một kích để thực lực biến mất tám chín phần mười, giờ phút này nếu bị người hữu tâm bắt đầu tìm kiếm, nhất định là nguy hiểm trùng điệp.
- Hèn hạ?
Vô Cực Tinh ha ha cười nói:
- Ta có thể không e dè nói cho tất cả mọi người, hạng nhất điểm tích lũy ta Vô Cực Tinh ta, một vạn bảy ngàn điểm tích lũy, ai muốn, cứ tới cầm liền có thể.
- Chỉ tiếc, những người này căn bản không có lá gan này, đáng tiếc...
Vô Cực Tinh cười ha ha, rời khỏi nơi đây.
- Minh Nguyệt Tâm, ngươi cho rằng ngươi muốn trợ giúp Mục Vân liền có thể giúp được hắn? Kẻ này hẳn phải chết không nghi ngờ, Không Sơn Ấn, Ngọc Khuynh Thiên ta cầm là chắc chắn.
Ngọc Khuynh Thiên lạnh lùng quát, trong mắt đầy dữ tợn.
Chỉ là so với Ngọc Khuynh Thiên lạnh lùng dữ tợn, Minh Nguyệt Tâm lại căn bản không rảnh để ý, chỉ đứng tại chỗ, trong mắt đều hiện ra vẻ khinh thường.
Giữa hai người vừa rồi giao thủ, tựa hồ hoàn toàn không có đánh toàn lực.
Mọi người thấy Vô Cực Tinh cùng Vô Cực Tuyết rời đi, chỉ cảm thấy trong lòng thở dài một hơi.
- Minh Nguyệt Tâm, đoán chừng hiện tại ít ngoan nhân bên trong mười hạng đầu một đều đang tìm kiếm Mục Vân, ta nhìn ngươi còn có thể cứu tiểu bạch kiểm của ngươi hay không.
- Ngọc Khuynh Thiên, ta muốn cứu hắn thì sẽ cứu hắn, không muốn cứu hắn sẽ không cứu, ngươi còn có thể như thế nào?
Minh Nguyệt Tâm căn bản không rảnh để ý, cười lạnh nói:
- Chỉ là ta cần nhắc nhở ngươi, vừa tiến vào đến tứ nguyên phong địa, gia hỏa này bất quá là Vũ Tiên cảnh thập trọng mà thôi, hiện tại, thế nhưng là Sinh Tử cảnh nhị trọng.
- Ngọc Khuynh Thiên, ta nhớ được ngươi thật giống như trước khi tiến vào, là Sinh Tử cảnh tam trọng, hiện tại vẫn thế nhỉ?
Minh Nguyệt Tâm vừa dứt lời, rời đi, căn bản không quản Ngọc Khuynh Thiên giờ phút này khó xử ra sao.
- Nữ tiện nhân.
Nhìn thấy Minh Nguyệt Tâm lạnh nhạt rời đi, sắc mặt Ngọc Khuynh Thiên đầy lạnh lùng.
- Ngoan nhân điểm tích lũy trước mười lần này, từng người nổi lên mặt nước, những dị nhân thiên tài kia đến từ tiểu thế giới khác biệt, cũng bắt đầu triển lộ thực lực của mình, Mục Vân tính là cái rắm, người chết đầu tiên tuyệt đối là hắn.
Ngọc Khuynh Thiên thấp giọng thì thào, tuyển định một phương hướng, mang theo mấy người rời đi.
Dần dần, lúc đầu hội tụ ở chỗ này hơn mười người, từng người dần dần rời đi.
Mục Vân thế mà hiện tại xếp hạng thứ lục.
Xếp hạng thứ sáu là có hơn chín ngàn điểm tích lũy.
Bọn hắn giờ phút này không hứng thú biết Vô Cực Tinh như thế nào biết chuyện này, nhưng điểm tích lũy của Mục Vân lại là thức trong lòng bọn họ mơ ước.
Ai có thể cầm tới hơn chín ngàn điểm tích lũy, xếp hạng đều sẽ lên thăng một cấp bậc.
Nhất là mấy người hiện nay xếp trong top mười, chỉ cần cầm tới điểm tích lũy của Mục Vân, người trong top năm thậm chí có thể thẳng đến hạng nhất, mà hạng sau top năm cũng có thể lên cao một thứ tự, bước vào trước hạng năm.
Tiến vào trước năm, đại biểu là địa vị tiểu thế giới tăng lên, ngày sau các đại tiểu thế giới mâu thuẫn tranh chấp, cũng có quyền nói chuyện cực cao.
Lại càng không cần phải nói những lợi ích to lớn và những chỗ tốt tiềm ẩn khác!
Đây đối với tất cả mọi người mà nói đều là một lực hấp dẫn cực lớn.
So với phân tranh phía trên Không sơn, giờ khắc này, địa phương khác, dùng mấy từ chém giết không ngừng, máu chảy thành sông để hình dung cũng không quá đáng.
Phía trên mặt đất bình nguyên, một đội ngũ trên dưới một trăm người liên hợp cùng một chỗ, đi về phía trước, không ngừng chạy trốn.
Bên trong đội ngũ chạy trốn tán loạn thỉnh thoảng có người quay đầu về phía sau nhìn lại.
Chỉ là vẻn vẹn vừa quay đầu lại, tính mệnh triệt để mất đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận