Vô Thượng Thần Đế

Chương 2807: Thiên mệnh

Nhưng đối với những chấn nhiếp này, Mục Vân căn bản không để ý tới. Những chấn nhiếp này, không cách nào uy hiếp đến thần hồn của hắn, từng bước từng bước khuếch tán ra khí tức, cho hắn áp bách thật lớn, nhưng những áp bách kia, lại không làm cho hắn cảm giác được thân thể xao động.
Đây chính là đủ chứng minh, những áp bách kia, đối với hắn mà nói, là có thể chịu đựng được.
Khóe miệng Mục Vân hiện lên tươi cười, từng bước tiếp cận Hư Linh Kiếm.
Dần dần, những áp bách kia, cuối cùng chuyển hóa thành từng đạo khí tức sinh mệnh, dung nhập vào trong thân thể hắn.
Điên cuồng khí tức, từng đạo cuốn ra.
Hư Linh kiếm hiện tại, từ lúc bắt đầu cuồng bạo, chuyển hóa thành an ổn cuối cùng.
Tất cả mọi thứ, bình tĩnh trở lại.
Mục Vân đi tới trước mặt Hư Linh kiếm, đưa ta nắm chặt Hư Linh kiếm. Một cỗ khí thế bành liệt, tự nhiên sinh ra.
Trong nháy mắt này, hắn cảm giác được, thân thể của mình giống như trải qua khảo nghiệm lớn nhất.
Tiếng ầm ầm, không ngừng vang lên.
Thân thể của hắn, vào hiện tại, trong lúc bất chợt, giống như xuyên qua một mảnh thời không khác.
Đó là một thanh niên thoạt nhìn có chút ngây ngô, tựa hồ vừa mới từ thiếu niên chuyển hóa thành thanh niên, trong tay cầm một thanh kiếm. Mà trước người thanh niên này, một đám Chử Lang bộ dáng quỷ dị, giờ khắc này, nhe răng trợn mắt, mang theo biểu tình miệt thị.
Thanh niên, cầm trường kiếm trong tay, trong lòng lại tồn tại ngàn vạn sát niệm.
- Trảm!
Hét nhẹ một tiếng, trường kiếm trong tay thanh niên giết ra, kiếm khí gào thét, vào hiện tại, hóa thành từng đạo sát niệm, chen chúc mà lên, điên cuồng cuốn ra.
Phốc phốc xuy xuy...
Trong phút chốc, rừng rậm vốn bình tĩnh, nhất thời hóa thành một tòa Tu La Tràng.
Mà thanh niên giờ khắc này, toàn thân cao thấp, không nhiễm một giọt máu tươi, nhưng đám sói kia, lại là từng con ngã trên mặt đất, hóa thành huyết nhục, biến mất không thấy.
Hình ảnh một màn này, từng tầng từng tầng chồng lên nhau, dần dần chồng chất, đến trong đầu Mục Vân.
- Hô...
Đột nhiên, Mục Vân tỉnh lại, nhìn trước người, cũng thở ra một hơi.
- Hư Linh Kiếm, ngươi yên tâm...
Trong lòng Mục Vân lẩm bẩm:
- Mấy vạn năm trước, ta không làm nhục uy danh ngươi, hiện tại, cũng là như thế.
Khóe miệng Mục Vân cong lên.
Ù...
Mà giờ khắc này, từng tiếng ong ong vang lên, trong thiên địa, kiếm khí gào thét, từng đạo kiếm khí hiện tại bay lên không trung, ngưng tụ ra một đạo chuôi kiếm thông thiên, chuôi kiếm ngưng tụ ra kiếm khí, bay lên trời.
Một kiếm xuất ra, thiên hạ chấn động.
Cực Động Thương giờ khắc này, sớm đã ngây ngốc như tượng đất.
Ông...
Mục Vân cầm trường kiếm trong tay, đứng tại chỗ, kiếm kia, không chút nhúc nhích, ở trong tay Mục Vân, nhu thuận giống như hài đồng.
Thế nhưng, Cực Động Thương hiểu được, kiếm này, trước kia khi mình muốn tới gần, rất phản kháng, căn bản không cho mình đi vào một chút nào.
Kiếm này, thật sự là Hư Linh kiếm mình từng muốn thu phục sao?
Cực Động Thương hiện tại đã không rảnh suy nghĩ. Cùng với Mục Vân rút trường kiếm ra, cả dãy núi, lúc này phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Trường kiếm kia, giống như trận nhãn của một linh mạch, tại hiện tại bị rút ra, toàn bộ sơn mạch, tại lúc này đột nhiên tiến hóa ra từng đạo linh khí chen chúc mà ra.
Linh khí, chính là thiên địa sinh ra, không giống thần lực, tiên khí, chân nguyên, là một loại lực lượng thần kỳ độc đáo giữa thiên địa.
Loại lực lượng này, nói đến kỳ quái, nhưng cũng đơn giản.Vô luận là thần giới, đại thế giới hay tiểu thế giới, đối với linh khí, đều người tới không từ chối.
Trong thiên địa, người tu võ, người tu tiên, người tu thân, đối với linh khí, toàn bộ đều hấp thu như thường lệ.
Mục Vân cũng vậy.
Hiện tại, hắn đang ở trên trận nhãn linh mạch, linh khí chen chúc mà ra, tại giờ khắc này, rót vào trên trường kiếm.
Nhưng đối với hắn mà nói, những linh khí kia, chính là vật tốt để bồi bổ. Khí tức ầm ầm xuất hiện, Mục Vân hiện tại chỉ cảm thấy thân thể của mình đều bị linh khí lấp đầy.
Hai đạo vết ngân thần nguyên trong cơ thể hắn tại giờ khắc này, bị linh khí không ngừng tiến vào.
Nhưng vẫn không đủ.
Ấn ngân thứ ba, giờ khắc này, bị thần lực rót vào, xông vào trong.
Ông...
Bên trong thân thể hắn, tiếng ong ong vang lên, trong thần nguyên, đạo ấn ngân thứ ba, giờ khắc này, bắt đầu được quán đầy.
Đột nhiên, ấn ngân thứ ba bị linh khí nạp đầy.
Trong lúc ầm ầm, một cỗ lực lượng mãnh liệt, khuếch tán ra ở khắp của tứ kinh bát mạch thân thể.
Phanh...
Trong nháy mắt này, Mục Vân cảm giác được, thân thể của mình, không ngừng bị lấp đầy.
Chân Thần trung kỳ.
Trong nháy mắt, Mục Vân cảm giác được, cảnh giới của mình lại đột phá.
Chân Thần trung kỳ cảnh giới, mở ra thần nguyên thứ ba.
Mục Vân hiện tại muốn hô to, nhưng lại nhịn xuống.
Bên trong thân thể hắn, lực lượng ngưng tụ, khí tức khuếch tán, cuối cùng bị che khuất.
Nhưng cửa linh mạch bị mở ra, hiện tại không cách nào dừng lại.
- Linh mạch...
Cực Động Thương hiện tại kích động không thôi, lời nói cũng hơi run rẩy.
Linh mạch.
Hắn khổ sở truy tìm, hiện tại, rốt cục bày ra.
- Linh mạch xuất hiện, Cực Động Thương, nơi này, mới là địa phương ngươi khát vọng nhất, đúng chứ?
Mục Vân hiện tại cầm Hư Linh kiếm trong tay, nhìn Cực Động Thương, thản nhiên nói.
Hắn tuy rằng rất hưng phấn, mình dưới cơ duyên xảo hợp, đột phá tới cảnh giới Chân Thần trung kỳ, nhưng khi đối mặt Cực Động Thương, hắn rất cẩn thận.
- Không sai, không sai.
Cực Động Thương tỉnh táo lại, cười ha ha nói to:
- Địa phương ta khát vọng nhất, đúng là ở chỗ này.
- Có một đạo linh mạch này, đệ tử Thương Sơn môn ta, tu vi cảnh giới tăng lên, nhất định sẽ đột nhiên tăng vọt, ha ha...
- Hơn nữa, nơi linh mạch mọc ra, thường đi kèm với thần tinh tài nguyên khoáng sản, Mục Vân, lần này, ngươi thật sự làm cho ta chấn động.
Mục Vân hiện tại cười nhạt nói:
- Cực Động Thương, cũng nhờ ngươi ban tặng, bây giờ ta nắm trong tay Hư Linh kiếm, cũng coi như có qua có lại.
- Linh mạch này, mặc dù ở trong Thương châu, nhưng nếu không có ta, cũng là phế mạch mà thôi. Bây giờ ta cùng ngươi định ra minh ước, linh mạch này, đệ tử Viêm Minh ta, cũng có tư cách tu luyện ở đây.
Nghe được lời này, Cực Động Thương nhất thời cả kinh.
- Thế nào? Không muốn?
Mục Vân giơ trường kiếm trong tay lên.
- Tốt!
Cực Động Thương đột nhiên trấn định nói:
- Linh mạch này, đệ tử Viêm Minh ngươi cũng có thể đến nơi này tu luyện, tăng lên tu vi cảnh giới.
- Cái này cũng không sai biệt lắm...
Mục Vân mỉm cười, nắm lấy Hư Linh kiếm trong tay.
Hư linh hư linh. Ngàn vạn thế giới đều hư, chỉ có trường kiếm trong tay chính là linh...
Trong nháy mắt này, khóe miệng Mục Vân hiện lên nụ cười nhàn nhạt, có vẻ âm lãnh, nhưng lại rất ảm đạm...
Mục Vân hiện tại, đúng là cảm giác mình kiếm được khoản lớn.
Trong nháy mắt nắm Hư Linh kiếm trong tay, hắn cảm giác được, bên trong thân thể mình, một cỗ lực lượng trong âm thầm không ngừng tản mát ra. Đó là một cỗ khí tức không thể nói nên lời, nếu như muốn định nghĩa, vậy chính là... Thiên mệnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận