Vô Thượng Thần Đế

Chương 2896: Xông lầm sơn cốc (2)

Ba...
Nghe được lời này, Thác Bạt Xuyên tát một cái.
- Phế vật!
Thác Bạt Xuyên giận dữ quát:
- Ngươi biết cái rắm, không tận mắt nhìn thấy Mục Vân chết, mọi người chúng ta, sớm muộn gì cũng có một khắc sẽ bị hắn chém giết, ngươi cho rằng, sau khi hắn khỏi hẳn, sẽ buông tha cho người của Phong Vân Hội chúng ta?
- Vâng, sư đệ hiểu rồi.
Đệ tử kia nhất thời kêu gọi mọi người.
Thác Bạt Xuyên mở lời:
- Nếu ai các ngươi chém giết Mục Vân, thưởng cho một viên tam phẩm Cố Nguyên Tụ Linh đan, trợ giúp các ngươi bồi dưỡng bản nguyên, câu thông địa hồn, tăng lên cảnh giới.
Vừa nghe lời này, đông đảo đệ tử nhất thời phấn chấn cổ vũ.
- Xông lên.
Ra lệnh một tiếng, mọi người nhất thời xông vào bên trong.
Mà giờ khắc này, bóng dáng Mục Vân xuất hiện giữa rừng rậm, nhìn cây cối đầy trời, từng cây cổ thụ rễ mọc đan xen, cành cây lộn xộn, Mục Vân thở phào nhẹ nhõm.
Nơi này, ít nhất hắn không dễ đi tới, người theo dõi phía sau, cũng không dễ tiến lên.
Nhưng hiện tại, việc cấp bách trước mắt là cần tìm một chỗ, khôi phục thương thế, vẫn bị đuổi theo như vậy, hắn phải chết không thể nghi ngờ.
Dần dần, hai mắt Mục Vân mơ mơ, đầu càng ngày càng nặng nề. Nhưng giữa núi rừng, vẫn tràn ngập cây cổ thụ cao ngất trời, không phát hiện ra những nơi thần kỳ khác.
Mà lúc này, Mục Vân nhìn về phía trước, có một sườn núi.
Những sườn núi kia hiện tại, tầng tầng lớp lớp, cũng không dốc đứng.
Mà trong lúc sườn núi, Mục Vân nhìn thấy một khe hở, bên trong dường như có ánh sáng xuất hiện.
Nhìn thấy cảnh này, Mục Vân xông tới.
Cuối cùng, Mục Vân nhìn thấy một hồ nước trong suốt, mà đáy ao, tựa hồ xuất hiện từng viên đá cuội, thoạt nhìn trong suốt, Mục Vân hiện tại rốt cục hoàn toàn chịu không nổi, thân thể mềm nhũn, ngã vào trong ao...
Bá bá bá......
Mà không lâu sau, từng đạo thân ảnh phi nước đại mà đến.
- Thác Bạt sư huynh, Cát sư huynh.
Một đệ tử chắp tay nói:
- Truy tung được khí tức ở đây, tựa hồ tiến vào trong sơn cốc.
- Vậy thì đi vào lục soát.
- Vâng.
Thác Bạt Xuyên, Cát Uyên hai người dẫn đội, tiến vào sâu trong sơn cốc.
- Ai
Nhưng khi hơn mười người vừa mới tiến vào trong sơn cốc, hai thân ảnh đột nhiên xuất hiện ở cửa sơn cốc.
Cửa cốc rộng trăm thước, hai nữ tử, một mặc xiêm y màu xanh, một màu lục, phân biệt đứng ở hai bên trái phải, thấy có người tới gần, quát.
- Đệ tử Phong Vân hội, truy xét một đệ tử nội tông, đến sơn cốc này, điều tra kỹ nơi này xin tránh ra.
Thác Bạt Uyên mở miệng quát.
- Đệ tử Phong Vân Hội? Mắt chó các ngươi mù sao?
Thanh Thường nữ tử mở miệng quát:
- Sơn cốc này bị đệ tử Tuyết Minh ta chiếm cứ, chưa từng thấy có người thông qua nơi này, muốn truy xét, đi nơi khác đi.
Tuyết Minh.
Nghe được hai chữ này, sắc mặt Thác Bạt Xuyên và Cát Uyên đều biến đổi.
Tuyết Minh chính là một trong tứ đại minh của Kiếm Thần tông, trong minh tuy rằng phần lớn đều là nữ đệ tử, nhưng có thể trở thành tứ đại minh, thực lực ở Kiếm Thần tông, Phong Vân Hội tự nhiên không thể so sánh.
Nhưng sinh tử của Mục Vân lại liên quan đến an nguy mà đệ tử Phong Vân hội tiếp theo lịch lãm, Thác Bạt Xuyên tự nhiên không thể lui.
- Chúng ta chỉ tiến vào trong sơn cốc xem xét một phen, cũng sẽ không quấy rầy thành viên Tuyết Minh tu luyện, bất kỳ vật gì, chúng ta cũng sẽ không động đậy.
Thác Bạt Xuyên mở lời:
- Người chúng ta điều tra, tên Mục Vân, thủ đoạn của người này ti tiện, chém giết thủ lĩnh Phong Vân hội của chúng ta là Vân Tiêu, mong bằng hữu của Tuyết Minh, thuận tiện.
- Ngươi không hiểu tiếng người sao?
Lục Thường nữ tử kia một lần nữa nói:
- Tỷ muội chúng ta hai người canh giữ ở sơn cốc, không người tiến vào trong cốc, các ngươi muốn lục soát, đi nơi khác.
- Ngươi......
Cát Uyên hiện tại giận dữ nói:
- Tuyết Minh mặc dù là một trong tứ đại minh, nhưng hai vị hội trưởng Phong Vân Hội chúng ta cũng là đệ tử phong hào, không cần ỷ thế hiếp người như thế chứ?
- Làm càn.
Lục Thường nữ tử kia quát:
- Nơi này là đệ tử Tuyết Minh chúng ta phát hiện, người của Phong Vân Hội các ngươi sớm cút đi.
- Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí.
- Không khách khí? Ta ngược lại muốn xem, các ngươi như thế nào không khách khí,
Cát Uyên dứt lời, bước ra.
Hai nữ tử kia, hiện tại tự nhiên không chút yếu thế.
Phanh...
Chỉ giao thủ một chiêu, thân ảnh Cát Uyên vẫn chưa nhúc nhích, nhưng hai nữ tử, giờ khắc này lại phanh một tiếng, lùi lại, phun ra một ngụm máu tươi.
Hai người bọn họ chỉ là cảnh giới Địa Thần hậu kỳ, nhưng Cát Uyên chính là Địa Thần Viên Mãn, tự nhiên không phải là đối thủ.
- Cút đi.
Cát Uyên hiện tại lại quát.
- Ta nói là ai, làm càn như vậy.
Nhưng đúng hiện tại, trong sơn cốc, một tiếng nói nhẹ nhàng vang lên, một thân ảnh váy trắng, lúc này đi đến, bàn chân nhẹ nhàng điểm xuống đất, tóc dài hơi ướt, hiện tại tích tắc chảy nước.
Mà trên người nữ tử, váy dài có chút ướt, lộ ra dáng người xinh đẹp. Nhưng nàng hiển nhiên không quan tâm ánh mắt mọi người trước mắt. Đứng tại chỗ nhìn đám người.
- Thôi Khả Tình.
Nhìn thấy nữ tử kinh diễm xuất hiện, sắc mặt Cát Uyên đầy cổ quái.
- Cát Uyên, hai vị hội trưởng Phong Hành Thiên và Vân Quý của Phong Vân Hội thăng cấp lên đệ tử phong hào, các ngươi ngược lại càng bành trướng, hiện tại, ngay cả đệ tử Tuyết Minh ta cũng dám đánh.
Thôi Khả Tình tay vuốt tóc dài, tao nhã nói.
- Thôi Khả Tình, Phong Vân chúng ta không có ý trở mặt với Tuyết Minh các ngươi, chỉ là Mục Vân kia giết Vân Tiêu sư huynh, thân bị thương nặng, chúng ta nhất định phải giết hắn.
Cát Uyên mở lời:
- Mong Tuyết Minh có thể nể mặt, để chúng ta đi vào điều tra.
- Cho ngươi một mặt mũi? Ngươi là gì?
Mà đang lúc này, một tiếng nũng nịu vang lên, trong sơn cốc, một nữ tử váy đen, từng bước từng bước mà đến.
Nữ tử này cũng là một thân ướt sũng, tựa hồ vừa mới tắm rửa, hiện tại đi ra, càng mang theo một tia quyến rũ, làm cho người ta có một loại cảm giác hấp dẫn hít thở không thông.
- Thư Tư Kỳ!
Nhìn thấy nữ tử này, sắc mặt Cát Uyên càng khó coi.
Thôi Khả Tình cùng Thư Tư Kỳ hai người, chính là hai vị chấp sự nội tông của Tuyết Minh, nghe lệnh nội tông Thanh Viện Viện, hai người này ở chỗ này, Thanh Viện Viện kia, cũng rất có khả năng ở chỗ này.
Thanh Viện Viện, bài danh thứ tư Thiên Linh bảng, cảnh giới Địa Thần đại viên mãn, thực lực kinh khủng hơn Vân Tiêu rất nhiều.
Hai người bọn họ, và phía sau hơn mười người không phải đối thủ, chứ đừng nói Thôi Khả Tình và Thư Tư Kỳ hai người còn ở chỗ này.
- Thác Bạt Xuyên, Cát Uyên, Phong Vân hội các ngươi hơi biến bành trướng quá mức rồi.
Thư Tư Kỳ quát:
- Hiện tại, đi, nếu không... Để cho các ngươi chôn cùng Vân Tiêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận