Vô Thượng Thần Đế

Chương 3172: Ta không muốn mệnh của ngươi

- Điện hạ, chúng ta có tội.
Đám người chờ đợi, hiện tại đều thần sắc bi thống.
- Đứng lên.
Mục Vân hiện tại sắc mặt lạnh xuống.
- Tội lỗi của các ngươi là gì? Nếu coi ta là điện hạ, vậy thì đứng lên.
Lời nói của Mục Vân cũng trở nên nghiêm khắc.
Thương Diễm hiện tại thân thể run rẩy, sắc mặt đỏ lên.
- Điện hạ, thuộc hạ tội không thể tha, kiếp này, chỉ có Thương Diễm ta, cùng với tính mạng cả nhà Thương gia ta, toàn bộ cống hiến cho điện hạ.
- Ta không cần mạng ngươi, ta còn muốn ngươi giúp ta làm việc.
Mục Vân lạnh lùng nói:
- Ngươi lại như thế, ta cũng không nhận ngươi.
- Điện hạ.
Thương Diễm hiện tại, cứng rắn nghẹn một hơi, đột nhiên quát một tiếng.
- Thương Diễm thân là đại đội trưởng đại đội thứ hai của Huyền Thiên vạn sĩ, không thể bảo hộ điện hạ, ngược lại điện hạ chết, Thương Diễm kéo dài hơi tàn sống sót
- Thân là chủ của ta, điện hạ chịu tội, là chúng ta trăm chết khó tha.
Thương Diễm khàn giọng, trầm thấp quát:
- Lão Huyên kiếp này, lại có thể nhìn thấy điện hạ, phụng thân thể này, vạn chết không từ.
- Phụng thân thể này, vạn chết không từ.
Hơn mười tiếng nói hiện tại nhất nhất vang lên.
Nhìn thấy hơn mười người hiện tại vẻ mặt đau đớn, Mục Vân không cách nào nhẫn tâm trách cứ.
- Được rồi, đứng lên đi.
Tiếng trở nên nhu hòa, Mục Vân nhịn không được nói:
- Ngươi nhìn bộ dáng của các ngươi, ta đạt được tân sinh, cũng không phải sắp bước vào đường chết.
- Đứng lên, đây là mệnh lệnh.
Nghe được lời này, Thương Diễm run rẩy đứng dậy.
Nhưng một đôi mắt, nhìn Mục Vân, lại phiếm hồng.
- Điện hạ, dung mạo và hồn tức của ngài...
- Toàn bộ thay đổi.
Mục Vân cười nói:
- Thay đổi cũng tốt, để người của cửu tộc không biết ta.
- Bọn họ dám.
Thương Diễm hừ một tiếng, nói:
- Lần này, chúng ta nhất định liều chết bảo hộ điện hạ.
- Đừng hở là một chữ chết, thật không may mắn.
Mục Vân nhìn hơn mười người, nói:
- Được rồi, mọi người ngồi xuống nói đi.
- Vâng.
Thương Diễm nhìn hai đứa con trai của mình, nói:
- Vân Hải, Bắc Huyền, các ngươi bảo vệ cửa.
- Vâng.
Thương Vân Hải cùng Thương Bắc Huyền hai người lui ra.
- Lần trước ta nghe Bắc Huyền nói, chỉ có hai cha con các ngươi chạy thoát, Thương Vân Hải...
- Hắc hắc, điện hạ đã quên rồi, Thương Diễm cười nói:
- Thương Vân Hải là nghĩa tử của ta, cũng là một thành viên của Huyền Thiên Vạn Sĩ.
- Ồ...
Mọi người ngồi xuống, hơn mười vị nam tử trung niên, nhìn Mục Vân, ánh mắt tràn ngập tôn kính.
- Điện hạ.
Thương Diễm hiện tại lại mở lời:
- Ta giới thiệu cho điện hạ một chút, đây đều Huyền Thiên vạn sĩ ngày xưa.
- Ba vị này.
Thương Diễm chỉ chỉ ba người trái phải mình, nói:
- Áo đỏ tên là Văn Hiên, ngày xưa cũng là đội trưởng tiểu đội thứ năm của đại đội thứ hai của ta, lam sam này chính là Cừu Thiên Vấn, tiểu đội trưởng tiểu đội thứ sáu, vị tiểu đội trưởng áo đen này tên là n Thương, tiểu đội trưởng tiểu đội thứ tư.
Thương Diễm nhất nhất giới thiệu hơn mười người.
Mục Vân hiện tại nhìn lên, hơn mười người này, tu vi thấp nhất, cũng là ở trên cảnh giới ngũ phách Thần Hoàng, ước chừng ba năm người.
Mà mười một hai vị còn lại đều cảnh giới Thần Chủ.
Nhất là Thương Diễm, hắn cư nhiên nhìn không thấu.
Mục Vân mở lời:
- Ngươi bây giờ là cảnh giới gì?
- Khởi bẩm điện hạ, thuộc hạ hiện giờ, cảnh giới Tổ Thần nhất biến.
Nghe được lời này, sắc mặt Mục Vân kinh ngạc.
Hắn không nghĩ tới, Thương Diễm thực lực cường đại như vậy.
Phải biết rằng, Đồ Tồn Kiếm cũng là đại đội trưởng, nhưng lúc trước gặp nhau, Đồ Tồn Kiếm chỉ là Thần Hoàng cảnh.
- Điện hạ có điều không biết.
Thương Diễm giải thích:
- Năm xưa, chín người chúng ta, đều là cảnh giới Tổ Thần, chẳng qua năm đó một trận chiến, tử thương thảm trọng, bị thương nặng nhẹ không giống, thực lực mọi người giảm xuống cũng không giống.
- Mà những năm gần đây, thực lực của ta một đường giảm xuống, lúc đầu đã hạ xuống cảnh giới ngũ hành Thần Chủ, nhưng mấy chục năm gần đây, lại bắt đầu tăng lên.
- Lúc trước ta cũng không hiểu, hiện tại đã biết.
- Đó là bởi vì, điện hạ ngài... Trở lại.
- Ừm.
Mục Vân gật đầu.
- Thương Diễm, ngươi đã đạt tới Tổ Thần cảnh, có thể tìm được chỗ bí giới của phụ thân, mục tộc hiện tại?
- Tìm không thấy.
Thương Diễm cười khổ lắc đầu.
- Ta nhận được tin tức, bên trong Chiêm tộc, một vị cự phách Tổ Thần tam biến cảnh giới, mang theo hai vị chiến sĩ Chiêm tộc, tựa hồ tìm được tin tức về bí giới Mục tộc chúng ta, nhưng cuối cùng, ba người này mất đi liên lạc...
- Cao tầng Chiêm tộc suy đoán, rất có thể là Mục tộc động thủ.
- Xem ra phụ thân vẫn lưu lại hậu thủ.
- Không.
Thương Diễm hiện tại lại lắc đầu nói:
- Không phải là do tộc trưởng gây ra, tộc trưởng từ trước đến nay đối với chuyện trong tộc, rất ít khi hỏi qua.
- Thật ra lúc trước, rất nhiều chuyện trong tộc, đều là ba vị phó tộc trưởng đang làm, mà chuyện chủ yếu, chính là Thái Tử điện hạ ngài đang xử lý, về phần tộc trưởng. Chúng ta tuy rằng hộ vệ điện hạ bên người, nhưng cũng không biết, tộc trưởng đi đâu.
- Thật ra, trận trảm vân hạp cốc, bao gồm cửu tộc liên hợp tiến công Mục tộc, tộc trưởng, căn bản không ở trong tộc...
- Phụ thân không có ở đây?
Lời này nhấc lên một mảnh sóng to gió lớn trong lòng Mục Vân.
Chuyện liên quan đến sinh tử tồn vong Mục tộc, tộc trưởng cư nhiên không có ở đây.
- Chúng ta ngày đó theo Thái Tử giao chiến, tử thương thảm trọng, sau khi tan rã không thành quân, rút về Mục tộc, nhưng vẫn chưa nhìn thấy tộc trưởng
- Ngược lại Tứ gia mang theo chúng ta chinh chiến, cuối cùng đại bộ đội phân tán, chúng ta cũng là lưu lạc trong thần giới...
- Tứ gia?
- Ồ…
Thương Diễm nói:
- Thái Tử còn chưa nhớ rõ, Tứ gia là Tứ thúc của Thái Tử điện hạ, người ta gọi Độc Nhãn Ưng Dực - Mục Huyền Cơ.
- Mục Huyền Cơ...
Mục Vân âm thầm ghi nhớ cái tên này.
- Sau này tin tức về Mục tộc, ta cũng từng tìm hiểu thêm, nhưng rất khó có được tin tức khác.
Thương Diễm cũng có chút bất đắc dĩ.
Trong lòng Mục Vân không khỏi kỳ quái.
Lúc trước mình ở Tiên giới, phụ thân làm bạn với mình nhất thời dài, mà sau đó, tiên giới đại chiến, phụ thân lại ở khắc quan trọng rời đi.
Năm xưa thập tộc đại chiến, phụ thân cư nhiên cũng không có ở đây.
Điều này thật khó hiểu.
Có chuyện gì, so với sinh tử tồn vong của Mục vân còn quan trọng hơn sao?
- Điện hạ, những năm gần đây, ta một mực tìm kiếm các huynh đệ, chỉ tiếc, Huyền Thiên vạn sĩ, tổn thất thảm trọng, mười không còn một, trước mắt bên người ta, cũng chỉ có những huynh đệ này.
- Đồ Tồn Kiếm còn sống.
- Lão đồ?
Thương Diễm nhất thời cười ha ha nói:
- Tên này, ta biết, hắn không dễ dàng chết như vậy.
- Bất quá cũng là thực lực đại tổn, hiện tại chỉ là Thần Hoàng cảnh giới.
- Không sợ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận