Vô Thượng Thần Đế

Chương 1138: Bị mạnh lên (2)

Bàn tay Minh Nguyệt Tâm đem Hai nâng Mục Vân lên, lần nữa ngồi lên trên người Mục Vân, không ngừng vận chuyển chân nguyên trong cơ thể, giữa hai người, lại lần nữa kết hợp.
Chỉ là lần này, từ trong cơ thể Minh Nguyệt lại hiện ra một tia lực lượng mạnh mẽ.
Lực lượng kia rất yếu đuối, nhưng lại giống như giang hải, mênh mông vô biên.
Dần dần, cỗ lực lượng kia từ trong cơ thể Minh Nguyệt dần dần lưu chuyển, tưới tiêu vào bên trong cơ thể của Mục Vân.
Những lực lượng ở bên trong cơ thể Mục Vân tưới tiêu trong nháy mắt, lưu chuyển một vòng, lại lần nữa trở về trong cơ thể của Minh Nguyệt.
Nhưng lực lượng cỡ này đã biến mất hơn phân nửa, thời điểm trở lại bên trong thân thể Minh Nguyệt Tâm, vẻn vẹn chỉ tồn tại một tia nửa phần.
Thế nhưng một tia nửa phần lực lượng này lại vô cùng tinh thuần.
Từng đạo lực lượng không ngừng tiến vào bên trong cơ thể Mục Vân.
Giống như giờ khắc này, Mục Vân thành một vật chứa, vật chứa sàng chọn.
Minh Nguyệt Tâm đạt được lực lượng toàn bộ đều là lực lượng hạch tâm nhất, mà Mục Vân vẻn vẹn đạt được một bộ phận mà thôi.
Mặc dù một bộ phận này rất nhiều, thế nhưng lại không so được bộ phân Minh Nguyệt Tâm lấy đi.
Thời gian ròng rã tiếp tục một canh giờ.
Chậm rãi, mở hai mắt ra, Mục Vân đầu tiên nhìn thấy là một mảnh đầy đặn, kinh hô một tiếng, lại phát hiện, Minh Nguyệt Tâm lại ngồi trên người mình.
- Ngươi lại tại làm gì?
Nhìn thấy tư thái của Minh Nguyệt Tâm, Mục Vân quát.
- Không làm gì!
Minh Nguyệt Tâm giống như lại lần nữa khôi phục lại tư thái lạnh lùng, khẽ nói:
- Đã cường bạo ngươi một lần, đây bất quá là lần thứ hai thôi.
Nữ nhân giỏi thay đổi.
Thế nhưng Minh Nguyệt Tâm này quả thực là một giây đồng hồ một cái biểu lộ.
- Với tư cách cưỡng ép bức bách ngươi đền bù, lực lượng trong cơ thể ngươi đầy đủ để ngươi đột phá đến Sinh Tử cảnh nhị trọng, chính ngươi châm chước đi.
Ánh mắt Minh Nguyệt Tâm lạnh lùng nhìn Mục Vân, đứng dậy, bàn tay vung lên, một kiện váy dài bao trùm ở trên người.
Váy dài che khuất hai chân và toàn bộ cổ của nàng, tiện thể, vết trảo cùng dấu hôn phía trên cũng bị che kín toàn bộ.
Làm xong đây hết, lặng lẽ nhìn Mục Vân một chút, Minh Nguyệt Tâm đứng dậy, rời đi nơi đây.
- Ngươi ở chỗ này chỉ có một canh giờ thời gian, sau một canh giờ nếu như không ra, hẳn phải chết không nghi ngờ.
Lời Minh Nguyệt Tâm nói yếu ớt truyền đến, Mục Vân biến sắc.
- Một canh giờ? Vậy nàng buông tha ta đi.
Mục Vân nhìn xích sắt dưới chân mình, sắc mặt đau khổ.
Nữ nhân này, tuyệt đối là cố ý.
Chỉ là giờ khắc này, nơi nào còn có tâm tình đi so đo những chuyện này.
Mục Vân bắt đầu dùng hết toàn lực để phá vỡ xiềng xích trên chân, chỉ là cho dù dùng hết toàn lực, dải lụa vẫn vừa cứng vừa mềm lại còn rất dai, căn bản không phá nổi.
- Xú nữ nhân này, chẳng lẽ là...
Mục Vân trầm định tâm tư, ngồi đó không lên tiếng nữa.
Giờ khắc này, hắn cảm giác được bên trong thân thể của mình, toàn thân có từng đạo lực lượng hùng hồn, lưu chảy khắp nơi.
Chỉ là những lực lượng kia căn bản không có cách chưởng khống, hỗn loạn di chuyển, tới tới lui lui, tựa như một con rắn không đầu.
Nhưng phía dưới loại hỗn loạn này, Mục Vân dần dần suy nghĩ đến một tia biện pháp.
Ngồi xếp bằng, long hóa chi thân hiện ra, cả người Mục Vân bị vảy rồng bao trùm.
Những lực lượng cuồng bạo kia không ngừng tràn ngập đến phía trên long lân. Giờ khắc này, toàn thân cao thấp Mục Vân dần dần xuất hiện long lân.
Từng mảnh từng mảnh long lân xuất hiện, khiến cho cả người Mục Vân nhìn qua giống như một khối đá bảy màu rực rõ.
Chỉ là dần dần, theo Mục Vân thúc đẩy một cỗ lực lượng kia cường hóa long hóa chi thân, Mục Vân cũng bắt đầu chưởng khống những lực lượng kia, đối tiến hành rèn luyện thân thể mình.
Đồng thời bắt đầu lĩnh ngộ sinh tử áo nghĩa.
Đây hết thảy, từ ban đầu thất kinh, không cách nào khống chế, đến bây giờ không chút phí sức, chỉ trải qua không đến nửa canh giờ.
Lực lượng đang liên tục không ngừng chuyển vận, thân thể Mục Vân cũng đang liên tục không ngừng tăng cường.
Sinh Tử cảnh thất trọng, tam trọng sinh, tam trọng tử, cuối cùng nhất trọng là chuyển sinh tử.
Sinh áo nghĩa, Mục Vân đương nhiên vô cùng hiểu rõ, thế nhưng đem loại áo nghĩa này kết hợp cùng thân thể mình, cần lực lượng cường đại.
Mà bây giờ, lực lượng cường đại đã có.
Mục Vân lần này đi qua lực lượng này rèn luyện lĩnh ngộ sinh áo nghĩa, đến thúc đẩy mình nhanh chóng trưởng thành.
Cùng lúc đó, phía ngoài cung điện, Minh Nguyệt Tâm đứng ngạo nghễ trong hồ nước, thân mang váy dài trắng, nhìn qua, vẫn y như là là Minh Nguyệt Tâm lạnh lùng cao ngạo kia.
Chỉ là, một đôi tròng mắt dừng trên người Mục Vân lại mang theo một tia hiếu kì.
- Hiếu kì?
Minh Nguyệt Tâm lẩm bẩm.
- Ta thế mà cảm thấy hiếu kì đối với một nhân loại yếu như vậy, xem ra, những năm nay trọng sinh kinh lịch ngược lại để ta cũng trở nên ôn nhu hơn, nhất định phải cải biến mới được, Thần, không thể có tình cảm!
Vừa dứt lời, thân ảnh Minh Nguyệt Tâm lóe lên biến mất không thấy gì nữa.
Giờ khắc này, Mục Vân thân ở bên trong đáy biển, nhìn cung điện trên đỉnh đầu, đứng dậy.
Một kiện trường sam màu mực mặc trên người, Mục Vân bất đắc dĩ nở nụ cười khổ.
Cẩn thận dư vị vừa rồi, mình bị một nữ nhân dùng sức mạnh, thân là nam nhân, thực sự là biệt khuất.
- Minh Nguyệt Tâm, Thủy Thần?
Mục Vân lắc đầu cười khổ, dò hỏi:
- Lão quy, Thủy Thần là cái gì? Ngươi biết cái gọi là thần sao?
- Tiểu tử thúi, vừa rồi sướng hay không? Ha ha?
- Thoải mái... Cái đầu của ngươi!
Mục Vân nổi giận mắng:
- Làm rùa đen rút đầu, ngươi rất hăng hái?
- Ta còn không phải là vì thành toàn cho ngươi à?
Quy Nhất cười hắc hắc nói:
- Mặc dù ta thật muốn xông phá cấm chế của nữ nhân kia, nhìn hai ngươi vật lộn đại chiến, thế nhưng ta tôn trọng việc riêng tư của ngươi, thế nên đành thôi.
Có thể mặt dày vô sỉ nói lời như thế, Mục Vân thật phục.
- Ngươi lại nói, Thủy Thần rốt cuộc là vật gì?
- Nói ngươi cũng không hiểu, tiểu nữ oa này hẳn là một loại ký túc trọng sinh của Thủy Thần, so với loại trọng sinh như ngươi thế nhưng hoàn toàn khác biệt, nhân gia là thần, chết rồi trọng sinh cũng lợi hại hơn ngươi nhiều.
Quy Nhất bĩu môi nói:
- Hiện tại đã biết rõ rồi chứ, không cần về sau mở miệng một tiếng cái gì bản Tiên Vương bản Tiên Vương, ở trong mắt nhân gia, ngươi trước khi trùng sinh cũng không tính là cái gì.
Mục Vân biết, trò chuyện cùng Quy Nhất những thứ này hoàn toàn là tự mình tìm tai vạ.
- Ta lười nói với ngươi mấy thứ này, hiện tại tiến vào Sinh Tử cảnh nhị trọng, những người phía trên kia liên thủ lại muốn giết ta, cũng không có đơn giản nữa!
Mục Vân cười hắc hắc nói:
- Lần này, ta ngược lại muốn nhìn, bọn hắn còn như thế nào liên thủ tới giết ta.
Mục Vân không có quá nhiều dừng lại, bay lên không.
Trong nháy mắt thân thể Mục Vân muốn tiếp xúc cung điện, răng rắc một tiếng vang lên, cung điện lúc này bỗng nhiên nổ nát.
Trong lúc nhất thời, nước hồ phô thiên cái địa lao đến, bao phủ cả người Mục Vân.
Trong chớp nhoáng này, Mục Vân giống như cảm giác được cả người mình bị nước hồ triệt để vây quanh, ngay cả thân thể cũng không nghe sai khiến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận