Vô Thượng Thần Đế

Chương 1660: Muốn thống nhất

Nhìn thấy đồ quyển, hô hấp cả người Mục Vân đều trở nên gấp rút mấy phần.
Đồ quyển này, hắn không thể quen thuộc hơn.
Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ.
- Sư tôn, Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ, quả nhiên bị ngươi lấy đi.
Mục Vân khẽ cười nói.
- Bớt lắm mồm!
Diệp Cô Tuyết hờ hững nói:
- Ta đã nghiên cứu rất lâu đồ này, thế nhưng nhìn không thấu nơi nào có vấn đề, cũng không cách nào thi triển, cho nên ngươi cầm đi, nhìn xem có thể phát hiện bí mật gì hay không.
- Ồ?
Mục Vân không nghĩ tới Diệp Cô Tuyết vậy mà hảo tâm.
Mục Vân cũng hiểu rõ.
- Sư tôn thật có ý tốt, hay chỉ sợ đám người Bích Lạc hoàng tuyền tông kia truy tra Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ, sư tôn không cách nào che đậy, cho nên mới giao cho đồ nhi?
- Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có muốn hay không?
- Muốn, đương nhiên là muốn.
Mục Vân bỏ Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ vào trong túi, cười nói:
- Đồ vật đưa tới cửa, Mục Vân ta xưa nay không từ chối, huống chi đồ tốt như vậy.
- Mà sư tôn yên tâm, vật liệu đến trong tay của ta, cho dù Tiên Vương lão tử đến cũng đừng nghĩ phát hiện.
Nghe thấy Mục Vân tự tin, Diệp Cô Tuyết nhăn đầu lông mày.
Gia hỏa này đều thích làm ra một ít chuyện ngoài dự liệu.
- Lần này ta thấy Thiên Quân Vũ kia bị thương rất nặng, ngươi cũng phải cẩn thận.
Nghe được Diệp Cô Tuyết căn dặn, Mục Vân lại cười khổ:
- Hắn bị thương trọng, đâu có chuyện gì liên quan tới ta?
- Ngươi cứ vô tư đi, dù sao ta đã nhắc nhở ngươi.
- Đa tạ sư tôn.
Đưa tiễn Diệp Cô Tuyết, Mục Vân cũng không có dò xét Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ, ngược lại ngồi xuống bắt đầu suy nghĩ.
Bên trong Tru Tiên Đồ tự thành không gian, đừng nói đám người Bích Lạc hoàng tuyền tông, cho dù kiếm Nam Thiên lão già kia cũng điều tra không ra một chút xíu vấn đề.
Thiên Quân Vũ phong hắn làm Thiên kiếm sứ, chức vị ngang với phó các chủ, địa vị còn muốn cao hơn ngũ đại hạch tâm trưởng lão một chút.
Nhưng điều kiện tiên quyết là... Thiên Quân Vũ bảo bọc mình.
Nhưng bây giờ, Thiên Quân Vũ bị thương, ai có thể bảo hộ được mình?
Trong lòng Mục Vân sáng tỏ.
Tần Thiên Vũ, Phong Nhược Tình hai người, khẳng định muốn nhắm vào mình.
Bất quá binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, Mục Vân hiện tại cũng không lo lắng.
Chỉ là Thái Tử đi nơi nào?
Không thấy là có ý gì?
Chẳng lẽ chết bên trong Hoàng Tuyền thành?
Mục Vân ngược lại khá để ý điểm này.
Chưa diệt trừ Thái Tử, trong lòng của hắn không bình yên.
Mặc dù Thái Tử hiện tại không phải đối thủ của hắn, thế nhưng nhổ cỏ không tận gốc, không phải tác phong của Mục Vân.
Mà bên này, trong lúc Mục Vân đang suy nghĩ, một bên khác, tam đại Ngục Vương đang truy tìm mà Bích Lạc hoàng tuyền tông cũng là thay đổi sắc mặt.
- Không thấy nữa.
Lệ Sinh Phong đột nhiên biến sắc, vội vàng quát.
- Cái gì không thấy rồi?
Hàn Khải cùng Đồng Yêu vây quanh, không nhịn được hỏi.
- Không thấy Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ.
Lệ Sinh Phong lo lắng nói:
- Các ngươi nhìn, vừa rồi tấm gương này rõ ràng có phản ứng, nhưng một hồi thời gian thế mà phản ứng gì cũng hết.
- Sao lại như vậy?
Nghe đến lời này, sắc mặt Hàn Khải, Đồng Yêu hai vị Ngục Vương kịch biến.
Bọn hắn cần dựa vào tấm gương tìm Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ, hiện tại không có phản ứng, chỉ có hai khả năng.
Đầu tiên là người cầm Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ cách bọn họ quá xa, vượt qua phạm vi trăm dặm, cái thứ hai chính là... Người kia phát hiện bọn hắn dò xét, ẩn nấp Bích Lạc Hoàng Tuyền Đồ.
Nếu như là loại thứ nhất, bọn hắn cũng không lo lắng, tốn hao thêm một ít công phu đi tìm.
Có thể vạn nhất là loại thứ hai...
Kia còn tìm thế nào?
- Nếu người kia chạy, vậy thì thôi, nhưng nếu như người kia có thể có biện pháp giấu diếm được tấm gương của tông chủ dò xét, vậy thì không dễ làm.
- Có cái gì không dễ làm, không được thì điều tra mấy vạn người, tìm từng người, tìm không thấy liền giết!
Lệ Sinh Phong âm lãnh nói.
- Những gia hỏa ti tiện này còn nghĩ chúng ta Bích Lạc hoàng tuyền tông là dáng vẻ của vạn năm trước.
- Trước không quan tâm những chuyện đó, chúng ta trước tìm địa phương đặt chân đã.
Một nhóm người rời đi.
Mà lúc này bên trong Nhất Diệp kiếm phái.
Đệ tử các đại thế lực được Diệp Cô Tuyết phân biệt an bài trên từng sơn phong nghỉ ngơi điều chỉnh, trận chiến này, có thể nói đả kích tất cả mọi người.
Mục Vân hiện tại đang ngồi phía trên sơn phong của mình, chậm chạp tu hành.
Lần này, dựa vào lực lượng cường đại của Địa Dương Đan phá vỡ trận pháp, thân thể của mặc dù hắn với tư cách làm kết nối, thế nhưng vẫn có rất nhiều dược hiệu lưu lại khi đi qua thân thể của hắn.
Những dược hiệu này hiện tại thuộc về hắn.
Mục Vân hiện tại hấp thu toàn bộ dược hiệu vào đến thân thể của mình, tiêu hóa, vững chắc cảnh giới của mình.
- Hô...
Thở ra một hơi thật dài, Mục Vân cảm giác được lực lượng trong cơ thể vung vãi, âm thầm thở ra một hơi.
- Xảy ra chuyện gì?
Nghe được dưới núi rối bời, Mục Vân đi ra ngoài điện, mở miệng hỏi.
- Mục sư huynh, đám võ giả Thông Thiên kiếm tông, Tẩy Kiếm các chuẩn bị rút lui!
Lâm Chi Tu đáp lại.
Xem ra những lão gia hỏa kia cũng lo lắng căn cơ của mình bị người ta đào.
- Để Phượng Như Ý, Triêu Thiên Ca, Chiến Thiên Linh ba người đến chỗ của ta.
- Vâng!
Mục Vân ra lệnh, mấy người rời đi.
Mà phía trên sơn phong hiện tại, lần lượt từng thân ảnh tới tới lui lui bận rộn không thôi.
Thấy cảnh này, Mục Vân mỉm cười.
Không bao lâu, ba người Phượng Như Ý đến.
- Mục sư huynh, có gì phân phó?
Ba người lần này đi theo Mục Vân vào bên trong Hoàng Tuyền thành cũng lấy được không ít đồ tốt, nhìn thấy Mục Vân, lòng đương nhiên tràn đầy vui vẻ.
- Lần này ba người các ngươi lấy được không ít chí bảo, hẳn là trong bụng nở hoa, hiện tại, ta bàn giao các ngươi mấy chuyện đi làm.
Mục Vân mở miệng ra lệnh.
- Xin phân phó.
- Thứ nhất, Phượng Minh đảng, Chiến Linh đảng, Ngũ Diệp đảng, toàn bộ giải tán, từ nay về sau trong tông môn, không có phân chia đảng phái, dựa theo trật tự tông môn, đệ tử Diệp hệ, hạch tâm đệ tử, tọa hạ đệ tử sắp xếp các đẳng cấp, trưởng lão, phân Diệp hệ trưởng lão, hạch tâm trưởng lão cùng với thái thượng trưởng lão.
- Thứ hai, giải tán Thái Tử đảng, tam đại thái hộ nếu ai không phục, báo cho ta là được.
- Thứ ba, từ hôm nay trở đi ba người các ngươi lưu ý nhiều hơn chuyện đệ tử trong tông môn, hiện tại ba người các ngươi là tâm phúc đắc lực của ta, tương lai ta trở thành Phái chủ, các ngươi chính là tam đại thái thượng trưởng lão.
- Rõ chưa?
Mục Vân nói xong, nhìn ba người.
Mà ba người lại ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trợn mắt hốc mồm.
Mục Vân điệu bộ này là muốn... Nhất thống Nhất Diệp kiếm phái, thay thế Phái chủ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận