Vô Thượng Thần Đế

Chương 2517: Bắt đầu đến phủ

Ta...
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên.
- Vân thiếu gia, đại thiếu gia gọi ngươi đến đại sảnh, người của Cửu Đại vực giới tựa hồ chuẩn bị tiến đến Gia Cát phủ.
Ngoài cửa, một giọng nói vang lên.
- Tốt, ta biết rồi.
Mục Vân từ trên giường đi xuống, mặc quần áo tốt, nói:
- Xem ra, nên tới, chung quy cũng phải tới.
Tiêu Doãn Nhi ôn nhu sửa sang lại quần áo cho Mục Vân, nói:
- Đừng xúc động, chàng phải nhớ kỹ, chàng hiện tại không phải một mình, ngươi còn có ta, có Dao tỷ tỷ, còn có các tỷ muội....
- Ừm.
Mục Vân gật gật đầu, cất bước đi ra.
Mà hiện tại, Tiêu Doãn Nhi vội vàng mặc quần áo xong, đi tới phòng bên cạnh.
Mục Vân đi theo con đường trong Gia Cát phủ, xuyên qua hậu phủ, đi tới tiền sảnh.
Mà hiện tại, trong Gia Cát to lớn phủ, hai bên võ trường bày ra từng bàn rượu.
Gia Cát Vân Thiên hiện tại quát:
- Bày lên tất cả rượu ngon, toàn bộ, hôm nay, chúng ta phải mở tiệc chiêu đãi bằng hữu từ phương xa, mặc kệ bọn họ là bằng hữu thật hay là bằng hữu giả.
- Đại ca.
Mục Vân tiến lên phía trước.
- Vân đệ.
Gia Cát Vân Thiên nhìn Mục Vân, cười nói:
- Hôm nay, Gia Cát phủ chúng ta sẽ rất náo nhiệt.
- Không sao cả.
Mục Vân nhún nhún vai, nói:
- Đến một người, giết một người là được.
- Có lòng tin như vậy?
Nghe được lời này, Mục Vân cười nói:
- Không có biện pháp, dù sao thì nếu mềm yếu, những người đó... Sẽ được một tấc tiến một thước.
- Ha ha...
Gia Cát Vân Thiên cười to nói:
- Không hổ là đệ tử phụ thân nhìn trúng, ngươi vân là Mục Vân, một trong thập đại Tiên Vương Mục Vân, như thế nào, hôm nay không ngụy trang sao
- Không cần.
Mục Vân cười nói:
- Hôm nay qua đi, ta sẽ cho bọn họ biết, mặc cho ai, cũng giết không chết Mục Vân ta. Cho dù bọn họ biết, ta là Điện chủ Luân Hồi điện, vậy thì sao?.
- Tốt, ca ca cùng ngươi chống đỡ.
- Đúng rồi, Văn sư đâu?
- Còn chưa trở về!.
- Còn chưa trở về?
Mục Vân lần này ngược lại có chút sững sờ.
Chuyện cho tới bây giờ, cư nhiên còn chưa trở về, Văn sư rốt cuộc đi làm chuyện gì?.
- Ngươi cũng đừng lo lắng, phụ thân tự có ý nghĩ của mình, hơn nữa phụ thân nói, đều bị người ấn đầu vào trong đũng quần, lại ấn xuống, cổ liền gãy, dứt khoát ngẩng đầu lên, cùng lắm thì cùng nhau chết.
- Cùng nhau chết....
Mục Vân cười cười, nói:
- Được, cùng lắm thì cùng nhau chết, nhìn những tên kia, có nguyện ý cùng nhau chết hay không.
Lời nói dứt lời, đột nhiên, ngoài cửa Gia Cát phủ, từng tiếng phá không vang lên.
- Cửu Nguyên tiên môn Chu Nguyên Sơn bái phỏng Gia Cát Văn lão tiên sinh.
- Triệu tộc Triệu Thiên Nguyên, bái phỏng Gia Cát Văn lão tiên sinh.
Giờ khắc này, từng tiếng bái phỏng đột nhiên vang lên.
Ngoài cửa Gia Cát phủ, chỉ trong một hồi thời gian đã tụ tập từng đạo lại từng đạo thân ảnh.
Nhìn kỹ lại, chính là võ giả đến từ các thế lực tông môn trong chín Vực giới.
Gia Cát Vân Thiên cười ha ha, nhìn Mục Vân một chút, đi ra ngoài cửa.
- Hoan nghênh hoan nghênh, các vị đại giá quang lâm, Gia Cát phủ ta ai đến cũng không có cự tuyệt, nhiệt liệt hoan nghênh.
Gia Cát Vân Thiên nhất thời cười nói.
Mà lúc này, võ giả các vực giới bên ngoài Gia Cát phủ, dần dần càng ngày càng nhiều, chủ yếu là những người lãnh đạo của cửu đại vực giới, cường giả đỉnh cấp Tiên Vương nhất lưu của các tông môn thế lực.
Cộng lại, ước chừng hơn một ngàn người.
Và không chỉ vậy, ngày càng có nhiều người đến đây.
Chu Nguyên Sơn nhìn Gia Cát Vân Thiên, chắp tay cười nói:
- Vân Thiên huynh, ta muốn hỏi thăm các ngươi một người, một vị Vân tiên sinh đến quý phủ làm khách, không biết người ở nơi nào?
- Chu Nguyên chủ đang tìm ta sao?
Mục Vân hiện tại đi ra, nhìn Chu Nguyên Sơn.
- Ngươi là... Mục Vân.
Nhìn thấy Mục Vân, Chu Nguyên Sơn ngẩn ra.
Đâu chỉ Chu Nguyên Sơn, trong đám người, các đại lão đến từ các thế lực đều ngẩn ra.
Trong nháy mắt này, Mục Vân cảm giác được, từng ánh mắt tràn ngập ác ý, nhìn lướt qua hắn.
Vân Lang đi giữa đám người, đi theo sau lưng Túc Tinh Hải cùng Hứa Lâm hai vị thủy tổ trưởng lão, nhìn chằm chằm Mục Vân.
- Ngươi quả nhiên không chết...
Tiếng Vân Lang âm ngoan đáng sợ, trầm thấp nói:
- Mục Vân ơi Mục Vân, ngươi hôm nay hiện thân, thật sự ngu xuẩn không thôi.
- Vân tiên sinh chính là Mục Vân.
Huyết Nhất ngẩn ra.
- Ngươi nói gì?
Huyết Vô Tình một thân trường bào màu máu, đứng trước Huyết Nhất, vẻ mặt khẽ biến, nói:
- Ngươi nói hắn chính là... Vân tiên sinh.
- Khẳng định là hắn, sẽ không sai.
Huyết Nhất lần nữa khẳng định.
Đường chủ Thập Nhất đường Kỷ Trung Thông âm thầm nói:
- Ta nghe nói vị Vân Mộc tiên sinh này là một Vương cấp tiên khí sư?
- Vân Mộc?
Huyết Vô Tình cắt ngang nói:
- Đó chính là Mục Vân, lúc trước hắn từng dùng bút danh này, quả thật là hắn.
Huyết Vô Tình kinh ngạc nói:
- Hắn chưa chết, còn xuất hiện ở chỗ này, còn đạt tới cảnh giới cửu phẩm Tiên Vương. Rốt cuộc như thế nào mới có thể để cho hắn chết...
- Nếu ta dám hiện thân, thì không sợ chết, bất quá, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể giết chết ta.
Mục Vân nhìn Vân Lang, lạnh lùng nói.
- Tốt.
Vân Lang cười nhạo nói:
- Chỉ mong khi ngươi biến thành thi thể, cũng có thể có được tự tin như thế.
- Tốt.
Trên mặt Mục Vân thủy chung mang theo nụ cười nhàn nhạt, không nói nhiều.
Hiện tại so đo miệng lưỡi, không có gì bản lĩnh.
- Ngươi chính là Mục Vân, Vân tiên sinh kia?
Triệu Thiên Nguyên hiện tại nhìn Mục Vân, kinh ngạc nói:
- Triệu Nham Phi đâu?
- Triệu Nham Phi?
Mục Vân giả vờ kinh ngạc, nói:
- Con cháu Triệu gia ngươi, hỏi ta làm cái gì?
- Hừ, Mục Vân, đừng tưởng rằng ta không biết, hôm qua, Triệu Nham Phi có xảy ra tranh chấp với ngươi, sau đó tìm hai vị trưởng lão, chuẩn bị cướp giết ngươi, nhưng về sau vẫn không xuất hiện.
Triệu Thiên Nguyên quát:
- Nhất định là bị ngươi giết.
- Phải không?
Mục Vân cười nhạo nói:
- Triệu Thiên Nguyên, ngươi đều nói, hắn chuẩn bị cướp giết ta, vậy ta không giết hắn, chờ bị hắn giết? Là ngươi ngu ngốc hay ta ngu ngốc?
- Ngươi......
Triệu Thiên Nguyên nói một câu không hợp, muốn động thủ.
Nhưng đúng lúc này, Gia Cát Vân Thiên lạnh lùng nói:
- Triệu Thiên Nguyên, nơi này chính là Gia Cát phủ, không phải là Triệu Vực của ngươi, ngươi muốn giết huynh đệ ta sao?
Vừa nghe lời này, tràng diện nhất thời có chút giương cung bạt kiếm.
- Bình tĩnh trước.
Chu Nguyên Sơn giữ chặt Triệu Thiên Nguyên, thấp giọng nói:
- Đừng quên mục đích lần này của chúng ta là gì.
- Ừm.
Triệu Thiên Nguyên hung hăng nhìn Mục Vân một cái, phất tay áo tiến vào trong Gia Cát phủ.
Mà hiện tại, trên võ trường Gia Cát phủ, từng bàn rượu được sắp xếp ngăn nắp, các Tiên Vương nhất lưu đến từ cửu đại vực giới, mỗi người đều ngồi vào.
Chỉ là, những hộ vệ trên Gia Cát phủ đều dẫn đám người này qua một bên, hơn mười cái bàn bên kia lại trống rỗng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận