Vô Thượng Thần Đế

Chương 581: Tay Gãy

- Vân Mộc, ngươi có dám đánh với ta một trận hay không? Không dám liền giao ra kim sắc đại kỳ của ngươi, thiên tuyển chi chiến, ngươi cũng không cần đi!
- Ồn ào!
Mục Vân quát khẽ một tiếng, cầm lấy đại kỳ, đi về hướng Thiên Ngọc Tử.
Hắn mới lười nhác lãng phí thời gian cùng người vô lý dây dưa bực này.
- Ồn ào? Ta thấy ngươi muốn chết!
Thạch Nghiễn thấy Mục Vân không nhìn, triệt để chọc giận, bàn tay thành đao, một đao chém vào đỉnh kim sắc đại kỳ.
Răng rắc một tiếng vang lên, kim sắc đại kỳ lúc này từ bên trên một phân thành hai, triệt để đổ xuống.
- Không dám cũng không dám, ở đây giả trang lạnh lùng cái gì?
Thạch Nghiễn nhìn Mục Vân, tự giễu.
Hắn vốn không sợ trời không sợ đất, thị sát thành tính.
Nhìn thấy Mục Vân coi nhẹ hắn, càng giận không chỗ phát tiết.
Nhìn kim sắc đại kỳ trong tay mình gãy thành hai nửa, Mục Vân hơi thở ra một hơi, nhìn Thạch Nghiễn, bất đắc dĩ cười khổ.
Khanh...
Trường kiếm rút ra, tiếng kiếm reo vang lên, Mục Vân mở miệng nói:
- Tốt thôi, tới đây!
- Vừa rồi, cái tay nào của ngươi chặt đứt thành quả của ta?
Giọng Mục Vân mang theo chút lãnh mạc.
- Ừm?
- Ta hỏi ngươi là cánh tay nào chặt đứt chiến lợi phẩm của ta?
Mục Vân lần nữa nói.
- Nói nhảm nhiều quá!
Thạch Nghiễn mới lười nhác quản Mục Vân, một kiếm chém ra, âm vang âm thanh, không dứt bên tai.
Phanh...
Nắm đấm nắm chặt, Thạch Nghiễn một quyền bộc phát ra tiếng vang, trực tiếp thẳng hướng Mục Vân.
- Ta nhớ được là tay trái.
Chỉ là, nhìn thấy Thạch Nghiễn vọt tới, Mục Vân mỉm cười, rút kiếm, tiến lên.
Ông...
Trong khoảnh khắc, kiếm tâm cường đại cô tịch mang theo khí tức tịch diệt hết thảy đem toàn bộ sơn phong bao phủ.
Trong một sát na này, tất cả mọi người cảm giác thân mình đưa vào trong địa ngục băng hàn, không cách nào nhìn thấy phía trước, thậm chí không cách nào nhìn thấy chung quanh.
Mà chỉ có Thiên Ngọc Tử, đứng trên cao phong nhìn xem hết thảy, hơi há to miệng.
- A...
Sau một khắc, cảm giác sợ hãi thời khắc sinh tử hoàn toàn biến mất.
Một tiếng la tê tâm liệt phế vang lên, tất cả mọi người phảng phất một lần nữa khởi tử hoàn sinh, nhịn không được sờ sờ đầu cùng cánh tay của mình.
Mà giờ khắc này Thạch Nghiễn, tay trái rơi xuống đất, toàn bộ thân thể uốn lượn, tiên huyết phốc phốc phốc phốc chảy ra.
Tay trái của hắn, cùng thân thể hắn triệt để phân ly.
Bá bá bá âm thanh vang lên, Mục Vân một vung chém ra từng kiếm, phốc phốc phốc phốc âm thanh vang lên, tay trái Thạch Nghiễn gãy mất, triệt để hóa thành thịt nát, biến mất không thấy gì nữa.
- Trở về Thạch gia, để tiền bối Thạch gia ngươi một lần nữa tạo nên một cánh tay cho ngươi đi!
Mục Vân lạnh lùng nói:
- Nhưng nhớ lấy, một lần nữa mọc ra tay, đừng tùy tiện chỉ vào người khác, tùy tiện động đồ của người khác.
Âm thanh lạnh lùng vang lên, Mục Vân quay người rời đi.
Thạch Nghiễn quỳ trên mặt đất, giờ phút này một câu cũng nói không nên lời.
Một kiếm kia, không chỉ là chặt tay trái hắn, càng mang theo khí tức cực nóng, đang hủ thực chỗ miệng vết thương của hắn.
- Trận chiến này đến đây kết thúc, ba đệ tử đại biểu Thiên Kiếm sơn ta tham gia trận đấu, Cừu Xích Viêm, Chu Tử Kiện, Vân Mộc ba người, không cho bàn lại.
Thiên Ngọc Tử mỉm cười, tuyên bố kết quả, quay người rời đi.
Trong chốc lát, toàn bộ Thiên Kiếm sơn, bộc phát ra từng tiếng nghị luận oanh minh.
Một kiếm!
Vân Mộc thế mà một kiếm trực tiếp giải quyết cánh tay trái Thạch Nghiễn.
Thạch Nghiễn cũng không phải Lâm Thiếu Kiệt, Kim Chính Vũ, gia hỏa này thế nhưng là Chuyển Phách cảnh đỉnh phong, đang chuẩn bị cô đọng Kim Đan.
Mà lại hắn là Thạch gia đệ tử, Thạch gia, thế nhưng là nổi tiếng dùng thối thể cường hãn bên trong toàn bộ ba ngàn tiểu thế giới.
- Xem ra, trời Thiên Kiếm sơn, muốn thay đỏi!
Cừu Xích Viêm đắng chát cười một tiếng, lắc đầu rời đi.
Mà Chu Tử Kiện nhìn xem Mục Vân rời đi mà khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra vẻ tươi cười.
Gia hỏa này, có ý tứ!
Dần dần, tin tức truyền ra, toàn bộ Thiên Kiếm sơn lần nữa oanh động.
Chu Bàn Tử càng hung hăng kiêu ngạo một tiếng.
Mà nhất làm cho tất cả mọi người kinh ngạc là, kiếm tâm của Mục Vân!
Toàn bộ Thiên Kiếm sơn, cho đến trước mắt, chỉ có chưởng môn một người nắm giữ kiếm tâm, hiện tại, thế mà bên trong Thiên Kiếm Tử lại xuất hiện một người.
Mạnh!
Nhưng trừ Thiên Kiếm sơn kinh ngạc, tin tức cũng dần dần truyền ra.
Bên trong Thất Tinh môn, chưởng môn Tinh Vô Cực đứng trước chòm sao Thất Tinh môn lóng lánh, nghe được tin tức này, ngược lại sững sờ.
- Ồ? Thiên Kiếm sơn ra một Thiên Kiếm Tử, Vân Mộc? Thức tỉnh kiếm tâm?
Tinh Vô Cực hơi sững sờ, cảm thấy kinh ngạc nói.
- Không sai, phụ thân, tin tức người này rất ít, ngài xem chúng ta có phải muốn điều tra một chút hay không.
- Đương nhiên muốn điều tra, vị Thiên Kiếm Tử này xuất hiện, Thiên Kiếm sơn lần này thiên tuyển chi chiến, nói không chừng sẽ có chiến lực càng mạnh, có một Cừu Xích Viêm, phong chi ý cảnh cùng đỉnh phong kiếm thế đã rất khủng bố, lại thêm Chu Tử Kiện kẻ này, hiện tại lại xuất hiện một Vân Mộc, Thiên Kiếm sơn là muốn quật khởi!
- Phụ thân không cần phải lo lắng, Tử Hàng gần đây đã đang xung kích Vũ Tiên cảnh nhị trọng, tin tưởng sẽ có tin tức tốt.
- Ừm, vạn không thể chủ quan, cáo tri Tử Hàng, trận chiến lần này, nhất định phải toàn thắng!
- Vâng!
Cùng thời khắc đó, bên trong Thánh Tước môn, ngón tay môn chủ Thánh Thiên Tứ gõ lên mặt bàn, cau mày.
- Tước Thải Y, ngươi bây giờ là Đại Đạo Kim Đan chi cảnh, Vũ Tiên cảnh nhất trọng, nếu để cho mặt ngươi đối mặt Lục Diễm Thạch Sư Tử, ngươi có nắm chắc không?
Đứng trước người Thánh Thiên Tứ, là một nữ tử tuổi trẻ toàn thân thân mang thất thải vũ y, nữ tử dung mạo đẹp đẽ, dáng người cực giai, chỉ là nhìn, mười phần lãnh ngạo.
- Dễ như trở bàn tay!
Tước Thải Y đạm mạc nói.
- Như thế liền có thể!
Thánh Thiên Tứ cười nói:
- Lần này đối thủ lớn nhất của ngươi là Tinh Tử Hàng Thất Tinh môn, nghe nói là Vũ Tiên cảnh nhị trọng cảnh giới, không được chủ quan!
- Yên tâm đi, sư tôn, lần này Thánh Tước môn ta tất sẽ chiếm cứ vị trí số một, sư tôn chỉ cần an bài, người nào tiến vào Thiên Tuyển sơn là đủ.
- Tốt!
Mà cùng lúc đó, so với Thất Tinh môn cùng Thánh Tước môn, Thạch gia không có bình tĩnh như vậy.
- Hỗn đản, hỗn đản!
Đứng sừng sững ở trong dãy núi trùng điệp, bên trong Thạch phủ, một tiếng nổi giận vang lên.
Thạch gia tộc trưởng Thạch Phá Thương nổi giận mắng:
- Thiên Ngọc Tử tên hỗn đản, lão tử đưa Thạch gia tử đệ đến Thiên Kiếm sơn hắn, là để hắn giết sao?
- Tộc trưởng bớt giận!
Bên người Thạch Phá Thương, một thanh niên chắp tay nói:
- Vân Mộc kia dám can đảm chém giết Thạch gia tử đệ ta, ăn gan hùm mật gấu, lần này, Thạch Phi Du ta sẽ cho hắn biết, Thạch gia lợi hại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận