Vô Thượng Thần Đế

Chương 1618: Quả nhiên là ngươi

Phanh...
Lực lượng mênh mông để nội tâm người lạnh thấu đập đến.
Phốc...
Trong chốc lát, Lâm Nhất Thâm rút lui, khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi.
- Cảnh giới Địa Tiên!
Nhìn thanh niên tuổi còn trả cũng là cảnh giới Địa Tiên, mà thực lực tựa hồ mạnh hơn Lâm Nhất Thâm không chỉ một lần.
Thấy cảnh này, mọi người đều sững sờ.
Người này là ai?
- Ngươi muốn chết!
Lâm Nhất Thâm lui lại một bước, sắc mặt hơi mang theo một ít tái nhợt, quát:
- Ngươi là ai? Chuyện Nhất Diệp kiếm phái ta khi nào đến phiên ngươi đến nhúng tay rồi?
- Làm càn!
Ngay lúc này, một tiếng hét to vang lên, trên bầu trời lần lượt có từng thân ảnh phiêu nhiên rơi xuống.
Một người cầm đầu chính là Diệp Cô Tuyết.
- Lâm Nhất Thâm, ngươi đang làm cái gì?
Diệp Cô Tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, nhìn về phía trước, nhịn không được quát.
- Phái chủ!
Nhìn thấy Diệp Cô Tuyết xuất hiện, Lâm Nhất Thâm ảo não.
Diệp Cô Tuyết đi Thiên Kiếm lâu, làm sao nhanh như vậy liền trở lại.
Không có khả năng!
- Sư tôn, ngài không về nữa, đồ nhi liền bị người giết chết rồi.
Mục Vân giờ phút này lại thu thế, nhìn Diệp Cô Tuyết, bất mãn nói:
- Không nghĩ tới thân là tọa hạ đệ tử, ở trong tông môn, còn có thể bất cứ lúc nào bị giết, ai... Thật sự đáng buồn.
Nghe đến lời này, Diệp Cô Tuyết chỉ cảm thấy kém chút chết không phải Mục Vân, mà là nàng.
- Lâm Nhất Thâm, ngươi thật to gan!
Diệp Cô Tuyết bỗng nhiên quát:
- Mục Vân chính là tọa hạ đệ tử của ta, tọa hạ đệ tử ngươi hiểu chưa? Trong bản môn, trừ ta, ai cũng không thể trừng trị hắn, ngươi vì cái gì xuất thủ?
- Khởi bẩm Phái chủ, kẻ này kém chút đánh giết hạch tâm đệ tử Minh Tiềm, lão phu chỉ là...
- Lâm Nhất Thâm, nói chuyện không thể chỉ nói một nửa, vì sao ta muốn giết Minh Tiềm? Hắn không đến sơn phong ta nháo sự, ta làm gì đắc tội hắn?
Mục Vân lại chen miệng.
- Phái chủ!
Thái Tử giờ cũng đi ra phía trước, cười nói:
- Mục Vân không xem môn quy ra gì, đệ tử lúc này mới liên thủ với Lâm trưởng lão, muốn chế phục Mục Vân, cũng không muốn giết hắn.
- Kém chút liền chết, ngươi nói như vậy, quá không tử tế đi Thái Tử.
Mục Vân lại khẽ nói.
- Phái chủ, ta...
- Được rồi!
Diệp Cô Tuyết cau mày nói:
- Hai người các ngươi hiện tại lùi xuống cho ta.
- Mục Vân chính là tọa hạ đệ tử của Diệp Cô Tuyết ta, trong bản môn, trừ ta, bất kỳ người nào đều không thể đối phó hắn, nếu ai phản kháng mệnh lệnh, ban cho cái chết!
Diệp Cô Tuyết vừa dứt lời, toàn trường xôn xao.
Lời này thể hiện rõ là đang bao che Mục Vân.
Mục Vân này đến cùng có gì đáng phải Diệp Cô Tuyết bao che như thế?
- Phái chủ!
- Phái chủ!
Nghe đến lời này, sắc mặt Thái Tử cùng Lâm Nhất Thâm triệt để thay đổi.
Đây là đánh mặt bọn hắn trước mặt mọi người.
- Được rồi!
Diệp Cô Tuyết quát:
- Lời ta nói, các ngươi không có nghe?
- Vâng!
Cuối cùng, Lâm Nhất Thâm cắn răng, chắp tay đáp.
Thái Tử cũng chỉ có thể trầm mặc.
Chỉ là trong chớp nhoáng, ánh mắt Lâm Nhất Thâm rơi vào trước người thanh niên vừa xuất hiện, chỉ thẳng thanh niên kia, nói:
- Phái chủ, kẻ này cũng không phải đệ tử Nhất Diệp kiếm phái ta thế nhưng nhúng tay chuyện Nhất Diệp kiếm phái ta, mong rằng Phái chủ trừng phạt.
Trừng phạt?
Diệp Cô Tuyết nghe đến lời này, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ.
- Lâm Nhất Thâm!
Ngữ khí Diệp Cô Tuyết triệt để thay đổi.
- Bản Phái chủ làm việc, còn không cần ngươi dạy bảo.
Diệp Cô Tuyết quát:
- Vị này chính là quan môn đệ tử lâu chủ Thiên Quân Vũ của Thiên Kiếm lâu, lần này được mời đi tới Nhất Diệp kiếm phái ta, ngươi có biết?
Cái gì?
Quan môn đệ tử của Thiên Quân Vũ?
Sao lại đến Nhất Diệp kiếm phái?
Thân thể Lâm Nhất Thâm khẽ run rẩy, sắc mặt trong chốc lát hiện đầy ý cười.
- Vị thiếu hiệp kia, lão hủ có nhiều đắc tội, có mắt mà không thấy thái sơn, còn mời đừng trách.
Quan môn đệ tử của Thiên Quân Vũ, địa vị không kém bao nhiêu với từng tông chủ tông môn.
Vừa rồi, mình còn cùng hắn giao thủ.
Quả thực tự tìm đường chết.
- Không sao cả!
Thanh niên kia khẽ mỉm cười nói:
- Chỉ là Lâm trưởng lão thân là trưởng lão Nhất Diệp kiếm phái, cần phải quan tâm nhiều hơn môn hạ đệ tử, mà không phải... Ngấp nghé bảo vật của môn hạ đệ tử.
Một câu nói kia có thể nói là đánh Lâm Nhất Thâm một bàn tay trước mặt mọi người.
Nhưng Lâm Nhất Thâm đành phải đón lấy.
Ai bảo đối phương là quan môn đệ tửc của Thiên Quân Vũ.
Đó là tồn tại hắn không cách nào trêu chọc.
- Mục Vân này có thiên phú siêu quần, Nhất Diệp kiếm phái có thiên tài, vãn bối cũng cảm thấy cao hứng vì Diệp Phái chủ.
Thanh niên lần nữa cười nói:
- Lần này, ta đến Nhất Diệp kiếm phái cũng là vì Mục Vân, các ngươi cũng không thể tổn thương hắn, nếu không, ta như thế nào bàn giao cho sư tôn.
Vừa dứt lời, thanh niên kia chậm chạp quay người.
- Nhậm Cương Cương!
Ngay khi thanh niên xoay người, trong lòng Mục Vân kinh hô một tiếng.
Người trước mắt không phải Nhậm Cương Cương thì là ai?
Ban đầu ở bên trong Thương Hoàng tiểu thế giới, Nhậm Cương Cương và Cừu Xích Viêm hai người chính là hai đại hộ pháp dưới trướng của phụ thân hắn - Mục Thanh Vũ.
Mà hai người trước kia còn đến Huyết Minh, trợ giúp mình quản lý công việc lớn nhỏ trong Huyết Minh, bỏ khá nhiều công sức.
Quan môn đệ tử của Thiên Quân Vũ - Lâu chủ Thiên Kiếm lâu?
Mục Vân cảm giác đầu có phần không đủ dùng...
Nhậm Cương Cương quay người, nhìn Mục Vân trước mặt, trên mặt lại mang một vòng ý cười.
Bên trong não hải Mục Vân đột nhiên vang lên một giọng nói.
- Quả nhiên là ngươi, Mục Vân.
Tiếng nói kia mang theo kinh hỉ, còn mang theo kinh ngạc.
Nhưng mặt ngoài Nhậm Cương Cương nhìn Mục Vân lại là sắc mặt không thay đổi.
- Được rồi, tất cả giải tán đi.
Diệp Cô Tuyết phất phất tay nói:
- Gần đây, các hạch tâm đệ tử muốn đi ra ngoài lịch luyện, tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng, không thể lười biếng.
Đi ra ngoài lịch luyện?
Nghe được Diệp Cô Tuyết tuyên bố, đông đảo đệ tử lại không hiểu.
Hạch tâm đệ tử ra ngoài, còn là đi tập thể, Nhất Diệp kiếm phái còn chưa có xảy ra loại chuyện này.
Chẳng lẽ lại có phát hiện mới bên trong Cửu Trọng Linh Tháp?
- Mục Vân, ngươi đi theo ta.
Diệp Cô Tuyết nhìn Mục Vân, bình tĩnh nói.
Một đám trưởng lão theo Diệp Cô Tuyết rời đi.
Mục Vân đứng tại chỗ, chỉ cười khổ.
Xem ra mình lần này lại bị Diệp Cô Tuyết để mắt tới.
Diệp Cô Tuyết mang theo một đám trưởng lão cùng với Nhậm Cương Cương và Mục Vân rời đi, những người khác lại là hai mặt nhìn nhau.
Xảy ra chuyện gì?
Quan môn đệ tử Thiên Kiếm lâu sao lại đi tới Nhất Diệp kiếm phái?
Mà tựa hồ chuyên môn vì Mục Vân mà đến.
Tất cả mọi người sững sờ.
Trong lòng Mục Vân giờ cũng có chút không nghĩ ra.
Nhậm Cương Cương xuất hiện tại Nhất Diệp kiếm phái, không hề chỉ đơn thuần vì gặp hắn một lần?
Theo tâm tình thấp thỏm, Mục Vân vẫn đi theo Diệp Cô Tuyết tiến vào sơn phong của Phái chủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận