Vô Thượng Thần Đế

Chương 726: Gia Tộc Phản Bội

Mục Vân phản bác:
- Đó cũng không phải bởi vì ta cứu người tạo thành, mà là bởi vì bị nàng làm cho mệt?
- Chàng còn nói!
Gương mặt Tần Mộng Dao xinh đẹp đỏ bừng nói:
- Mỗi lần đều là chàng, như lang như hổ, không muốn sống!
- Có sao?
Xung quanh chiến hỏa thiêu đốt, thế nhưng Mục Vân hiện tại suy yếu đến cực hạn, căn bản không có lực xuất thủ, chỉ có thể nhìn hết thảy.
Mười mấy ngày nay, hắn đúng một lần nữa trở lại Cổ Long di chỉ, loại trừ Huyết Độc trên người tất cả mọi người.
Lúc đầu dùng thực lực của hắn, có chút miễn cưỡng, chỉ là thời gian không đợi người, hắn không dám khinh thường.
Cũng may, hắn mặc dù rất suy yếu, thế nhưng đổi lại lại là ngàn tên cường giả Vũ Tiên cảnh, mà lại từng người đều là tinh anh.
Những người này, phóng tới các đại thế lực, đều là tinh anh trong tinh anh.
Dù sao, bọn hắn trước đó là trưởng lão, đệ tử thiên tài của Huyền Không sơn. Mà sự thật chứng minh, Mục Vân chuẩn bị đúng.
Hắn cũng không nghĩ tới, người Huyền Không sơn nhanh đến như vậy. Xem ra Huyền Không sơn cũng đã sớm chuẩn bị.
Mà dù bọn họ chuẩn bị cũng không nghĩ tới, mình sẽ đạt tới mức độ hôm nay.
Đã như vậy, dứt khoát đến oanh oanh liệt liệt một chút.
Phía trước, võ giả Huyết Sát đảo cùng các hòn đảo khác đã là giao thủ cùng nhân mã Chu gia.
Mấy vạn võ giả ba mươi sáu hòn đảo, mà võ giả Chu gia chỉ có mấy ngàn, thế nhưng mấy ngàn người, toàn bộ đều là tinh anh trong tinh anh, sức chiến đấu rất cao.
Mà ba mươi sáu hòn đảo lần này hạ quyết tâm, nhiệt huyết phấn chấn, cho nên cho dù mấy người vây công một người, chết cũng muốn kéo theo đệm lưng.
Mà mấy trăm người hắn mang ra từ bên trong Cổ Long di chỉ, càng là người cũ của Huyền Không sơn.
Bọn hắn đã trở thành vật thí nghiệm của Huyền Không sơn, hận ý đối với Huyền Không sơn không ít hơn Mục Vân, giờ phút này nhìn thấy người Huyền Không sơn, không cần Mục Vân nói, bọn hắn nhịn không được giết lên.
Trong lúc giao chiến, ở chỗ chiến trường nào đều bộc phát ra mùi thuốc súng nồng đậm, ai cũng không phục ai, ai cũng đều muốn giết bên kia.
Mà khiến người chú mục nhất không ai qua được Diệp Thu cùng Huyền âm Đức giao thủ.
Thực lực hai người này có thể nói là tồn tại cường hãn nhất toàn bộ mọi người ở hiện trường.
Trong lúc phất tay, uy lực bộc phát nghiêng trời lệch đất.
Tiếp theo chính là giao chiến giữa Huyền Vô Tâm và Trương Thắng Vĩ. Hai người vốn là thiên tài cùng một thời đại, mà Huyền Vô Tâm không thể nghi ngờ là thiên tài lớn lên từ Huyền Không sơn, Trương Thắng Vĩ mặc dù là đệ tử gia nhập vào Huyền Không sơn, thế nhưng cảm giác Huyền Không sơn vẫn như là nhà của mình.
Giờ khắc này, cái nhà kia tự tay đưa mình đi vào con đường Địa Ngục, hiện tại còn muốn giết mình, Trương Thắng Vĩ đương nhiên không thúc thủ chịu trói, vươn cổ chịu chết.
Lại nói tiếp, Chu Doãn Văn cùng Chu Vô Năng hai người trưởng lão Chu gia, bản sự cũng không thấp, chẳng qua ban đầu Chu Vô Năng cùng Chu Doãn Văn đều ủng hộ Chu Á Huy.
Thế nhưng hơn mười năm đi qua, cảnh còn người mất, hết thảy đều thay đổi. Hai người hiện tại thành đối địch.
Nhưng thảm nhất không ai qua được Chu Bằng.
Giờ khắc này, đối mặt Chu Á Huy, hắn căn bản không phải đối thủ.
Hắn rất khó tưởng tượng, Chu Á Huy bị cầm tù mấy chục năm, làm sao có thể mạnh như vậy?
Chỉ có chính Chu Á Huy hiểu rõ, mấy chục năm cầm tù là cừu hận cùng ý nguyện trở lại Chu gia đang chống đỡ hắn.
Mà chuyện tới hiện tại, hắn mới phát hiện, cái gọi là tâm nguyện trở lại Chu gia, giờ phút này triệt để tan thành mây khói, Chu gia đã không nhận người thiếu tộc trưởng là hắn, tất cả hết thảy đều chuyển hóa thành cừu hận.
Quan trọng hơn là, Mục Vân cùng hắn ký kết Sinh Tử Ám Ấn, đối với hắn bản thân đề thăng, đúng là mang đến chỗ tốt rất lớn.
Nếu không, hôm nay đối mặt Chu Bằng, hắn thật có khả năng lật thuyền trong mương.
Chiến đấu tiếp tục, âm thanh chém giết dần dần bắt đầu cuồng bạo.
Chỉ là dần dần, đại quân Chu gia cùng đệ tử Huyền Không sơn rơi vào hạ phong.
Lần này Huyền âm Đức cùng Huyền Vô Tâm hai người căn bản không có nghĩ đến bên trong Cổ Long di chỉ còn có hơn nghìn người không chết, mà sau khi khu trừ Huyết Độc, khôi phục thực lực, xuất hiện ở đây.
Bọn hắn triệt triệt để để bị Mục Vân âm một cái.
Bọn hắn bất quá chỉ mang theo vài trăm người đến, thế nhưng vài trăm người này đâu so được với đệ tử thiên tài của Huyền Không sơn mấy chục năm trước, thậm chí là trăm năm trước.
- Đáng chết!
Huyền âm Đức bị Diệp Thu áp chế gắt gao, cả người càng không cách nào rảnh tay đi chi viện những người khác.
- Mục Vân, hôm nay bị ngươi tính toán một đạo, ta nhận, ngày khác, tất sát ngươi!
- Giết sư tôn ta, ngươi còn chưa xứng!
Tiếng nói Diệp Thu đạm mạc vang lên, khói đen quanh người mờ mịt, để thân thể người phát lạnh.
Người mạnh nhất bên người Mục Vân, không rõ lai lịch, thủ đoạn kì lạ, mà thực lực, càng thâm bất khả trắc.
Lúc trước có thể dùng sức một mình để Lãm Thắng Thiên cùng Tần Nghịch Thiên thất bại tan tác mà quay trở về, Huyền âm Đức tự hỏi, mình có thể sánh bằng hai người kia hay không.
Chỉ là hắn muốn chạy, không tin Diệp Thu có thể ngăn lại hắn.
- Vô Tâm, rút, ngày sau lại tính toán.
Huyền âm Đức vừa dứt lời, muốn rút đi.
Nhưng Diệp Thu sao cho hắn cơ hội rời đi.
- Thật có lỗi, sư tôn nói, muốn mạng của ngươi!
Huyền âm Đức cho rằng hắn có thể chạy, nhưng hiển nhiên, Diệp Thu sẽ không cho hắn cơ hội chạy trốn.
Bàn tay vung lên, hắc sắc khí vụ đầy trời bao phủ thân thể Huyền âm Đức.
Quỷ khí âm trầm, vạn quỷ khóc thét, thiên địa biến sắc, mà khi bị vây quanh, Huyền âm Đức biến sắc, muốn hô to nhưng lại một câu cũng nói không nên lời.
Thấy cảnh này, Huyền Vô Tâm nào còn dám dừng lại ở đây, bỏ Trương Thắng Vĩ qua một bên, chạy trốn.
- Chạy còn rất nhanh!
Nhìn thấy Huyền Vô Tâm rời đi, Trương Thắng Vĩ mỉm cười, trong mắt lại là sát ý dạt dào.
Cảnh giới giữa hắn và Huyền Vô Tâm giống nhau, muốn giết hắn, vẫn còn có chút khó, cho nên cũng không có đuổi theo.
Trên bầu trời, âm thanh Huyền âm Đức mang theo thảm thiết như tan nát cõi lòng, để đáy lòng của mọi người phát lạnh.
Huyền âm Đức vốn là người có quyền cao chức trọng trong Huyền Không sơn, ít nhất là siêu cấp cường giả Vũ Tiên cảnh cửu trọng, thế nhưng giờ phút này không có chút nào phản kháng trong tay Diệp Thu.
- Bạo!
Quát khẽ một tiếng, âm thanh Diệp Thu mang theo khí tức băng lãnh, dẫn bạo thân thể Huyền âm Đức.
Trong chốc lát, trên không toàn bộ Huyết Sát đảo, âm thanh như đất rung núi chuyển vang lên, khí tức Huyền âm Đức, hoàn toàn tán loạn.
Một đời cường giả, vẫn lạc như vậy.
Kết thúc đơn giản có phần ngoài dự liệu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận