Vô Thượng Thần Đế

Chương 2483: Xuất quan

Nhưng hiện tại, để cho hắn chờ mong nhất lại là năm khối Cửu Linh Đoạt Thiên Bia.
Năm khối Cửu Linh Đoạt Thiên Bi này, bí mật trong đó, nhiều lắm.
Vị Mục Phong Trần lần trước dẫn động, quả thực làm Mục Vân sợ ngây người.
Một chiêu Lưu Tinh Bạo Vũ, miểu sát Phần Xích Trần.
Quả thực rung động.
Cho dù cảnh giới Tiên Đế, cũng không có khả năng làm được một chiêu miểu sát một vị Tiên Vương nhất lưu.
Mục Vân hiện tại, triệu hoán năm khối Cửu Linh Đoạt Thiên Bi ra, đặt ở trước người mình.
Tâm niệm vừa động, hắn lần thứ hai triệu hoán ra năm hư ảnh.
Vẫn giống như lúc trước, chỉ có hư ảnh thứ nhất, thoạt nhìn thật hơn một chút, hơn nữa hắn có thể đạt được ý niệm truyền bá từ phía trên, bốn cái khác, không có bất kỳ biểu hiện gì.
Trong nháy mắt, Mục Vân sinh ra một ý nghĩ khó tin.
Cửu Linh Đoạt Thiên Bia, chính là thánh vật của Mục tộc, Mục Phong Trần này, khẳng định là vị đại năng giả nào của Mục tộc, sau khi vẫn diệt, ý niệm bám vào trên bia này.
Về phần rốt cuộc ý niệm hay hồn niệm, hoặc cái gì khác, Mục Vân không biết.
Dù sao, hắn cảm giác, chín tấm bia đá này hẳn là không thoát khỏi quan hệ cùng tổ tiên hắn.
Tâm thần Mục Vân câu thông một luồng tư tưởng trong Cửu Linh Đoạt Thiên Bi đầu tiên, không ngừng tiếp xúc.
Nhưng kết quả là luôn luôn thất bại.
Bất quá Mục Vân biết, tấm bia này nếu là thánh vật của Mục tộc, không nên đơn giản như vậy.
Cũng không nóng nảy, một đoạn thời gian kế tiếp, hắn chuẩn bị ở nơi này, toàn bộ tiêu hóa, dung hợp tiên pháp trên người, sau đó đại đa số thời gian, đều câu thông một cỗ ý niệm này.
Mục Vân luôn cảm giác, nếu có thể câu thông một cỗ ý niệm này, chỉ sợ thực lực của mình sẽ được tăng lên thật lớn.
Thời gian trôi nhanh, Mục Vân bế quan ước chừng mười năm.
Bất quá mười năm này đối với tiên nhân có số vạn năm mười vạn năm thọ mệnh mà nói, chỉ là nháy mắt mà thôi.
Mười năm trôi qua, Mục Vân có thể nói mỗi ngày đều trao đổi với bóng người phía sau tấm bia đá, nhưng đổi lại... Chỉ là lạnh lùng.
- Nãi nãi nó, nếu ngươi thật sự là tổ tiên của ta, ta cùng ngươi giao tiếp mười năm, cho dù ngươi không để ý tới ta, đánh rắm cũng tốt chứ.
Ngày hôm đó, Mục Vân ngồi trong sơn động, không khỏi tức giận nói.
Hắn còn chưa từng thấy qua tổ tiên cao ngạo như vậy.
- Thôi thôi, có thể biện pháp của ta không đúng.
Mục Vân cuối cùng quyết định rời đi.
Mười năm trôi qua, tam đại tông môn hẳn là hoàn toàn dung hợp.
Hiện tại hắn cũng không cần gấp gáp tăng lên cảnh giới, đạt tới cấp độ Tiên Vương bình thường, hắn đã có được năng lực tự bảo vệ mình.
Hạ quyết tâm, Mục Vân đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi sơn động.
Lần này, kỳ hạn mười năm, không biết ngoại giới rốt cuộc biến thành cái dạng gì.
Mục Vân đi tới vùng ven Vân trận, nhìn trận pháp, giữa hai hàng lông mày mang theo một tia tươi cười.
- Chư vị, rất nhanh, ta sẽ trở về.
Bàn tay Mục Vân nhẹ nhàng vuốt ve Vân trận, khóe mắt mang theo một tia trong suốt...
Mà cùng lúc đó, trong Vân vực, một thân ảnh đứng ở nơi biên giới, nhìn Vân trận bao phủ toàn bộ Vân vực, giữa hai hàng lông mày tuyệt mỹ mang theo một tia bi thương.
- Ngươi rốt cuộc ở đâu?
- Ta chờ ngươi chờ, thật sự rất vất vả...
- Ta không hy vọng ngươi có thể thành tựu thần vị, ta chỉ hy vọng ngươi có thể sống...
- Chỉ cần ta mỗi ngày có thể nhìn ngươi, đó chính là tốt nhất.
- Ngươi biết không? Vân, ta thực sự rất nhớ ngươi...
Tiếng nhàn nhạt truyền ra từ trong Vân trận.
Mạnh Tử Mặc một thân váy dài màu tím nhạt, làn váy kéo ở phía sau, làm nổi bật khí tức cao quý của nàng.
Chỉ là nàng hiện tại không còn cao quý, chỉ có tư thái tiểu nữ nhi nhu nhược.
- Mạnh tiên tử.
Đang lúc này, sau lưng vang lên một tiếng xé gió, xa xa, vài đạo lưu quang bay tới.
Chính là Hác Đằng Phi, Chung Hào, Tôn Diễn Châu, Hàn Tuệ tứ đại hộ pháp.
Mạnh Tử Mặc vội vàng lau đi nước mắt chỗ khóe mắt, nhìn mấy người.
- Làm sao vậy?
- Ngài đến xem một chút.
Hác Đằng Phi không nói rõ, mang theo Mạnh Tử Mặc rời khỏi nơi này.
Đột nhiên, năm thân ảnh xuất hiện giữa một tòa sơn mạch ở Vân Vực.
Sơn mạch kia vốn cao chừng vạn thước, nhưng hiện tại, chỉ có năm ngàn thước, tựa hồ đỉnh núi sụp xuống.
Mà ở trên sườn núi, một viên tử tinh thật lớn nở rộ ánh sáng màu tím, rạng rỡ phát sáng.
- Đây là tiên vũ tử tinh mà minh chủ lưu lại nơi này lúc trước, chính là một bộ phận kiến tạo Vân trận, nhưng hiện tại, tử tinh này chấn ngọn núi sụp đổ, chỉ sợ...
- Chỉ sợ cái gì?
- Chỉ sợ Vân trận rất có khả năng chống đỡ không nổi!
Hác Đằng Phi thấp giọng nói.
Nghe được lời này, trong mắt Mạnh Tử Mặc hiện lên một tia ảm đạm.
- Tốt!
Chỉ đột nhiên, Mạnh Tử Mặc lại gật đầu nói:
- Vân trận mở ra, vậy chúng ta, liền bắt đầu đi.
Bắt đầu?
Bắt đầu cái gì?
Mạnh Tử Mặc lần nữa nói:
- Triệu tộc, Cửu Nguyên tiên môn, Phần Thiên cốc, Tà Phong các tứ đại tông môn sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Năm trăm năm trước, bọn họ tiến công Vân Minh, trong vòng năm trăm năm, Vân Vực chúng ta ngăn cách ngoại giới, thiên địa tiên khí giảm bớt, linh tài diệu dược cũng giảm bớt, tựa như sói đói bị vây khốn, bọn họ lại càng sẽ không bỏ qua cho chúng ta.
- So với việc chết như thế, không bằng chúng ta chịu chết, mà cho dù là chết, ta cũng phải lôi kéo mấy cái đệm lưng.
Mạnh Tử Mặc dứt lời, bốn người đều gật đầu.
- Mạnh tiên tử đến lúc đó chỉ cần phân phó là được, Minh chủ không có ở đây, mệnh lệnh của ngài, chính là mệnh lệnh của Minh chủ.
Hác Đằng Phi chắp tay nói.
- Năm trăm năm qua, chúng ta co đầu rút cỗ ở chỗ này, bọn họ, chỉ sợ, đã sớm chờ không kịp...
Mạnh Tử Mặc bắt tay, nhìn phương xa, tựa hồ muốn xuyên thấu qua tầng tầng Vân trận, nhìn về phía ngoại giới...
......
Phần Thiên sơn mạch kéo dài không dứt, tách ra địa giới của Cửu Nguyên Tiên môn, Phần Thiên cốc cùng Vân Minh tam đại thế lực.
Mục Vân hiện tại đi một mình trong rừng sâu núi thẳm.
Hắn cũng không có gấp gáp rời khỏi nơi này, bên trong Phần Thiên sơn mạch không ngừng có núi lửa phun trào, cho nên nơi này, có số lượng lớn dược liệu trân quý hỏa thuộc tính, hắn cần không ngừng thử nghiệm luyện chế tiên đan Đế cấp, cho nên cũng muốn thử vận khí ở nơi này.
Mục Vân đi dọc theo con đường trở về.
Trên đường đi, nhiệt độ một hồi dần dần đề cao, một hồi dần dần giảm xuống, nhưng nói tóm lại, vẫn cao hơn bên ngoài không ít.
- A...
Đang lúc Mục Vân đi tới, đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Mục Vân ngồi xổm xuống, nhìn về phía trước.
Đó là một thiếu nữ, bộ dáng thoạt nhìn ước chừng mười bảy mười tám tuổi.
Lúc này thiếu nữ bị một con yêu thú khổng lồ bộ dáng xấu xí truy kích, núi rừng ven đường bị yêu thú kia xông thẳng đánh đập nát bét.
Bạn cần đăng nhập để bình luận