Vô Thượng Thần Đế

Chương 263: Lại Không Nhất Ban

- Là thế này phải không?
Trương Tử Hào còn chưa nói hết lời, Mục Vân tiếp nhận trường kiếm, vung ra một kiếm nhỏ, lần nữa nhất chuyển, hơi đâm ra.
Sát khí sắc bén tràn ngập toàn trường, toàn bộ phía trên võ tràng, từng tiếng kiếm reo trầm thấp vang lên.
Kiếm thế!
Trương Tử Hào trợn mắt hốc mồm nhìn Mục Vân.
Giao chiến trước một khắc, hắn vẫn là hư kiếm thế, mà bây giờ đã biến thành kiếm thế.
Một trận sau cuộc tranh tài, hư kiếm thế của Mục Vân đã biến thành kiếm thế.
Chuyện này sao có thể?
Trương Tử Hào căn bản khó mà tin được.
Lực lĩnh ngộ như vậy, hắn đúng là không có tư cách gì đến dạy bảo Mục Vân.
Không ngoài mười năm, chỉ sợ kiếm thế của Mục Vân có thể đến đỉnh phong, lĩnh ngộ được kiếm tâm của mình, trở thành một đời kiếm khách chí cường tuyệt thế.
- Ha ha, ngược lại là Trương Tử Hào ta tự đại cuồng vọng, giang sơn đời nào cũng có tài tử xuất hiện, xem ra ta đã già rồi, già rồi!
Trương Tử Hào cười khổ một tiếng, hất bàn tay lên, rời khỏi đám người.
- Khụ khụ…
Nhìn Mục Vân, Hồng Trần ho khan khục, nói:
- Mục đạo sư, ngươi yên tâm, chuyện xảy hôm nay ra, ta nhất định sẽ tra rõ, cho cao cấp cửu ban một công bằng.
- Đa tạ viện trưởng!
Mục Vân chắp tay, nhìn đám người cửu ban.
- Tiêu Khánh Dư, sau khi trở về thì uống viên thuốc này vào, thương thế trên người ngươi đại khái sẽ tốt, có nhớ không?
- Vâng!
- Mục Phong Hành, ngày khác đến chỗ của Mạc Vấn đại sư nhận lấy một viên cố bổn tâm đan, đan dược tứ phẩm, ngày mai ngươi sẽ khôi phục, bớt lưu lại di chứng.
- Vâng!
- Được rồi, đám người cửu ban, đều giải tán đi, trận chiến ngày hôm nay, tất cả mọi người đều mệt mỏi, nghỉ ngơi thật tốt là được rồi.
- Vâng!
Mục Vân ra lệnh một tiếng, đám người cửu ban dần dần rời khỏi.
Trận chiến cao cấp ban, đi đến một bước này, thứ nhất, đã coi là rất rõ ràng.
Mà lại giờ phút này, đã không ai so đo ai sẽ là thứ nhất, Mục Vân biểu hiện hôm nay đã vượt qua phỏng đoán của tất cả mọi người, trong lúc nhất thời, toàn bộ Thất Hiền học viện đã triệt để chấn động.
Ngạn Vân Ngọc thể hiện ra thiên phú đủ để có thể so với chủ nhiệm sư đặc cấp, thế nhưng hắn đã chết rồi.
Một thiên tài đã chết thì không còn là thiên tài.
Giờ phút này, đám người phía trên võ tràng đã dần dần tán đi.
- Y Chiêm Long, trong lòng có nguy hiểm sao?
Đám người ngoài, trên đài cao, hai bóng người đứng thẳng.
Một người trong đó, một thân bạch y, tóc dài buộc lên, gió nhẹ nhàng phất sợi tóc qua, nhìn qua như một bức tranh.
- Ta sao?
Nghe thấy chuyện này, Y Chiêm Long mỉm cười.
- Nguy hiểm, thân là chủ đạo sư đặc cấp ban, vị trí này làm bản thân hắn bị các phương khiêu chiến, Mục Vân này quả thực lợi hại, chỉ tiếc, cảnh giới vẫn quá thấp một chút.
Y Chiêm Long lời nói nhu hòa, hoàn toàn nghe không ra cảm xúc trong đáy lòng.
- Ngược lại là ngươi, Lâm Tiêu Thiên, ngươi chính là người quản lý của những yêu nghiệt Long Bảng kia, hiện tại ngược lại chạy đến nơi đây xem náo nhiệt, thật đúng là khiến ta kinh nha.
- Không có cách nào!
Lâm Tiêu Thiên toàn thân hắc y, tóc dài bay lên thấy rõ tiêu sái, một đôi mắt rất có thể mê đảo ngàn vạn thiếu nữ.
Âm thanh tràn đầy từ tính từ trong miệng Lâm Tiêu Thiên truyền ra:
- Hiện tại, những tiểu yêu quái Long Bảng kia, từng người đều muốn lật trời, Long Bảng này, ta thật sự là không đễ quản, để Mục Vân đến quản cũng không tệ.
- Ngươi nói đùa sao?
Nhìn Lâm Tiêu Thiên, Y Chiêm Long kinh ngạc nói:
- Ngươi cũng không quản được, hắn càng không được, chỉ có bá đạo, không có thực lực cường hãn, sao có thể lay trụ những yêu nghiệt kia của ngươi, hiện tại, có ai đột phá đến Thông Thần cảnh hay không?
- Hiện tại ngược lại là không có, nhưng không lâu nữa...
Nghe thấy Lâm Tiêu Thiên nói vậy, Y Chiêm Long chỉ biết cười khổ.
Thân là chủ nhiệm sư đặc cấp của Lôi Phong viện, trong ban cấp của hắn đều là cao thủ phía trên Linh Bảng Lôi Phong viện.
Mà những người này cũng là quái vật của Lôi Phong viện, thế nhưng so sánh với những yêu nghiệt Long Bảng này, thực sự là có thể xem nhẹ.
Võ giả Thông Thần cảnh, trong ngũ đại gia tộc không thiếu, thế nhưng hai mươi mấy tuổi đã đột phá đến cảnh giới Thông Thần cảnh, đó là nghịch thiên chi tư cỡ nào.
Mà bây giờ, trong Long Bảng lại sắp xuất hiện.
- Hôm nay ngược lại là mở rộng tầm mắt, chỉ là, Mục Vân cao điệu như thế, đám yêu nghiệt Long Bảng của ta sẽ nhịn không được.
- Nói như thế nào?
- Đệ đệ Mục Phong Hành của hắn có chút ân oán với một đệ tử Long Bảng của ta, ta thấy không lâu nữa, có thể sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Y Chiêm Long vỗ tay cười nói:
- Đây chính là có trò hay để xem, đến lúc đó, xem xử trí người trên Long Bảng do ngươi quản lý như thế nào!
- Xử trí?
Lâm Tiêu Thiên cười.
- Tùy tiện bọn hắn thế nào giày vò, chỉ cần không chết người, ta mới lười quản bọn hắn, ngươi không phải không biết, học viện cho những yêu nghiệt Long Bảng này bao nhiêu quyền hạn, ta sao có thể ngăn được bọn hắn muốn làm gì.
- Ngươi ngược lại là muốn từ chối trách nhiệm!
Y Chiêm Long lắc đầu cười khổ.
- Được rồi, dù sao thân phận đốc sát giả Long Bảng này ta cũng không muốn làm, ta ngược lại là muốn đi du lịch đại lục một phen, dù sao Nam Vân Đế Quốc cũng quá nhỏ, thất đặc sứ các ngươi, tiếp theo ai tới đón ban của ta!
Thất đặc sứ của Thất Hiền học viện chính là các học viên lén lút đưa cho chủ đạo sư bảy đặc cấp ban nổi bật trong thất đại học viện.
Thân là chủ đạo sư đặc cấp ban, thực lực mỗi một người đều thâm bất khả trắc.
Chỉ là những người này đã vượt qua trói buộc ban cấp trong Thất Hiền học viện, còn về thực lực đến cùng như thế nào thì lại không ai biết được.
- Ta không thể được, ngươi cũng biết, với thực lực của ta sao có thể quản được bọn hắn!
Y Chiêm Long cười đắng chát một tiếng, vội vàng lắc đầu.
- Ngay cả ngươi, chẳng lẽ, để ta đi năm đại viện tìm năm đặc sứ kia?
Lâm Tiêu Thiên chơi xấu nói:
- Nếu trong năm đại viện xuất ra đốc sát giả, vậy còn không loạn trời sao.
- Ngươi đi luôn đi!
Y Chiêm Long cười mắng:
- Lúc đó, ngươi làm được một bước đốc sát giả Long Bảng này, nhưng ngươi cũng không phải một trong thất đặc sứ, đây chính là trường hợp đặc biệt, khó đảm bảo sẽ không xuất hiện người thứ hai, dù sao, đừng tiếp tục đánh chủ ý lên ta.
Trong lúc hai người đang cười nói, giữa sân đám người, sớm đã là chầm chậm tản ra.
- Đi, uống một chén đi, hiện tại Thất Hiền học viện cực kỳ nội loạn, ta vẫn nên sớm thoát thân ra khỏi đây trước.
- Ngươi cũng biết đạo lý này, hôm nay nhất định phải làm thịt ngươi một trận, uống không say không nghỉ, nếu không sau này, ta thật sự sẽ không bắt được ngươi!
Hai bóng người giống như hai luồng thanh phong, tiêu tán tại chỗ.
Trong Thất Hiền học viện, trong thất đại nội viện, học viên Long Bảng nhất là vô câu vô thúc, toàn bộ cao tầng học viện cũng cho bọn hắn lớn nhất quyền lợi.
Tiếp theo chính là thất đại viện, đặc cấp ban trong các viện.
Đặc cấp ban chỉ có một, trong mỗi ban chỉ có một trăm người, một trăm người này cũng là một trăm thiên tài đứng đầu Linh Bảng các viện.
Học viên đặc cấp ban, trong các đại viện cũng nắm giữ địa vị chí cao vô thượng.
Kế tiếp chính là cao cấp ban, trung cấp ban, sơ cấp ban các đại viện.
Bạn cần đăng nhập để bình luận