Vô Thượng Thần Đế

Chương 2358: Đại loạn nổi lên (1)

Mục Vân nhìn về phía trước, nói:
- Hy vọng lần này, bọn họ có thể tỉnh táo lại, phán đoán xuất hiện điểm nên làm nhất.
- Chỉ mong như thế.
Quy Nhất cũng cảm thán một câu.
Trăng đêm dần dần bị mây đen che khuất, Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, ba mươi ba chủ phong, giờ khắc này đèn đuốc sáng trưng, Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn to lớn nối liền trăm dặm, rất chói mắt dưới bầu trời đêm.
- Ngươi thực sự chắc chắn?
Trong bầu trời đêm, trên kiếm môn cao mấy ngàn thước, hai thân ảnh đứng vững.
Chính là Lục Thanh Phong và Kiếm Phong Tiên.
Nhìn Lục Thanh Phong, Kiếm Phong Tiên mở lời:
- Ngươi cũng biết, lão già kia của Vũ Hóa Thiên Cung đều đi ra, chỉ sợ lần này... Vũ Hóa Thiên Cung và Huyết Sát thần giáo rất nghiêm túc....
- Ta hiểu.
Hai tay Lục Thanh Phong ôm kiếm, nói:
- Nhưng ngươi cũng nên biết, ta không có khả năng nhìn Mục Vân chết, hắn là sư đệ của ta, càng là đệ đệ của ta, ta đã nhìn sư tôn chết, không thể nhìn hắn chết nữa.
- Được rồi được rồi.
Kiếm Phong Tiên phất phất phất tay nói:
- Ta đã sớm biết, đệ tử Diệt Thiên Viêm, không ai có thể chọc được, đều nói Mục Vân tiên vương điên cuồng. Lục Thanh Phong ngươi cũng không khá hơn bao nhiêu so với hắn.
- Cảm ơn ngươi.
- Cảm ơn ta làm gì?
- Cảm ơn ngươi dành hàng ngàn năm để giúp hắn.
Nghe được lời này, Kiếm Phong Tiên nở nụ cười.
- Ta không hiểu tình cảm sư huynh đệ giữa hai người, cũng không biết tình huynh đệ của các ngươi, Nhưng ta và hắn là tri kỷ.
Kiếm Phong Tiên ha hả cười nói:
- Đừng làm bầu không khí giống như sinh ly tử biệt, cho dù là lão già Vũ Huyền Thiên kia ra mặt, chúng ta cũng chưa chắc sẽ thua.
Lục Thanh Phong cười khổ lắc đầu.
Đột nhiên, Lục Thanh Phong xoay người, nhìn Kiếm Phong Tiên nói:
- Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?
- Cái gì kỳ quái?
- Theo đạo lý mà nói, nếu tông chủ là phụ thân của Mục Vân, vậy lúc này, hắn sẽ nhìn nhi tử ruột thịt của mình chịu chết, ở thời điểm nguy cấp, bỏ lại Mục Vân, rời đi...
- Hơn nữa, cho dù rời đi, Bích Trung Thiên, Bích Thanh Ngọc cùng với Tả Hữu hộ pháp, cũng không đến mức toàn bộ rời đi chứ?
Nghe được lời này, Kiếm Phong Tiên nhìn Lục Thanh Phong nở nụ cười.
- Ngươi cười cái gì?
- Chuyện này, chỉ sợ ngươi đã có suy đoán chắc chắn hơn ta chứ?
Lục Thanh Phong chậm lại.
- Ta có một ý nghĩ, nhưng chính ta nghĩ đến, đều cảm giác điên cuồng.
- Nói nghe một chút.
Lục Thanh Phong nghe được lời này, xoay người nhìn Kiếm Phong Tiên, nghiêm túc nói:
- Có lẽ, phụ thân Mục Vân, cũng không phải đến từ Tiên giới, mà là Thần giới, có lẽ, Mục Vân kiếp trước cũng là con trai của hắn.
- Trừ chuyện đó ra, ta thật sự không nghĩ tới lý do khác.
- Ta nghe tiểu sư đệ nói qua, kiếp trước, hắn sinh ra ở trong Táng Thần sơn mạch, nơi đó, ta từng hỏi thăm qua đám tiên nhân đến từ hạ giới, hiện giờ, là Bắc Vân sơn mạch của Bắc Vân thành, cũng là nơi tiểu sư đệ kiếp này sống lại.
- Trên đời này, nào có chuyện trùng hợp như vậy?
- Ngươi có ý tứ là, tông chủ đến từ Thần giới, kiếp trước chính là phụ thân của Mục Vân, kiếp này, còn là phụ thân của Mục Vân...
Kiếm Phong Tiên khó hiểu nói:
- Cái này nói không thông, nếu như thật sự như vậy, tông chủ làm sao có thể nhìn Mục Vân kiếp trước tự bạo bỏ mình...
- Vậy ngươi có thể giải thích một chút, lần này, vì sao tông chủ lại rời đi sao?
Lục Thanh Phong mở lời.
Vừa nghe lời này, Kiếm Phong Tiên ngẩn ra...
- Khả năng duy nhất chính là, tông chủ ở Thần giới gặp phải phiền toái lớn, nếu không lần này, không có khả năng rời đi, càng sẽ không ngay cả bốn người Bích Thanh Ngọc cũng bị mang đi, hơn nữa bốn người bọn họ hẳn cũng là người của Thần giới.
- Ta vẫn cảm thấy quá khó tin.
Kiếm Phong Tiên lắc đầu nói:
- Không gian bích chướng và không gian hỗn loạn từ Tiên giới đến hạ giới có lực sát thương bao nhiêu, ngươi rõ ràng hơn so với ta? Càng là tu vi cao cường, càng không có khả năng hạ giới, cho dù thập đại giới vực tiên vực, cũng chỉ có thể nghịch thiên mà làm, phái ra chỉ là nhân tiên hạ giới cấp thấp nhất, hơn nữa là tồn tại trăm dặm khó mà tìm một.
- Nói cho cùng, không gian bích chướng cùng không gian hỗn loạn chỉ là bởi vì chúng ta quá yếu, người Thần giới rốt cuộc mạnh bao nhiêu, ai biết được?
Lục Thanh Phong cười khổ nói:
- Nói không chừng, tông chủ là nhân vật chúng ta mặc dù hao hết tâm trí cũng không có khả năng nghĩ đến.
Nghe được lời này, trong lòng Kiếm Phong Tiên rung động.
Nếu đó là thật, thì quả thật là không thể tin được.
- Nói thật, ngoài ra, ta thật sự không thể tưởng tượng được khả năng khác...
Lục Thanh Phong bất đắc dĩ nói:
- Tông chủ thu hút các nhân vật đỉnh cao trong tiên giới, làm gì? Hết thảy không phải đều vì Mục Vân, nhưng ở thời điểm mấu chốt nhất rời đi, rõ ràng không hợp lý, chỉ có thể nói, hắn gặp phải phiền toái lớn hơn, thậm chí phiền toái càng thêm nguy cơ hơn so với sinh tử của Mục Vân.
- Nếu thật sự như thế, vậy quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi...
Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lần nữa im lặng.
Ngày hôm sau, sáng sớm, một tia mặt trời mới mọc chiếu rọi lên má, Mục Vân chậm rãi tỉnh lại.
Trong một đêm, hắn cơ hồ cảm giác cả người tan rã, thậm chí ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Mà cùng lúc đó, bên trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn vẫn bày ra trận địa sẵn sàng đón địch.
Từ ngày hôm qua, bọn họ đã nhận được mệnh lệnh, đệ tử trên ba mươi ba phong, toàn bộ xuất động, giờ khắc này, không ai không giống như đang gặp đại địch.
Sáng sớm, trên Kình Thiên phong, dưới Kình Thiên tháp, từng thân ảnh hội tụ.
- Mục Vân này không phải Thiên Kiếm Tử của Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn chúng ta sao?
- Suỵt, đừng nói lung tung, hắn chính là Mục Vân tiên vương kiếp trước, trà trộn vào.
- Thật hay giả? Ba mươi ba thanh tiên kiếm kia còn lựa chọn hắn?
- Ai biết được...
Lần này, đệ tử nghe đồn mà đến, dần dần nghị luận.
Mục Vân hiện tại bị treo giữa không trung, toàn thân mềm nhũn, không còn một tia khí lực, mọi người nói cái gì, kệ bọn họ đi...
Mà dần dần, từng tiếng phá không vang lên.
Đám người tránh ra một đường đi.
Vũ Hóa Phong mang theo mọi người Vũ Hóa Thiên Cung đi lên đỉnh núi.
Huyết Sát thần giáo cũng được Huyết Trung Thiên và Tần Dục dẫn dắt leo lên Kình Thiên Phong.
Kiếm Nam Thiên giờ khắc này cũng ra khỏi Kình Thiên tháp.
Ngẩng đầu nhìn khí tức Mục Vân giữa không trung, Kiếm Nam Thiên mở miệng quát:
- Mục Vân, ngươi hiện tại có thừa nhận không? Phệ Linh trận này không ngừng ăn sâu vào linh tính của ngươi. Nếu ngươi bị vây ở trong Phệ Linh trận bảy tám năm, sẽ trở thành một phế nhân.
- Kiếm Nam Thiên....
Mục Vân hiện tại đã sắp nói không nên lời.
- Ngươi mau giết ta đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận