Vô Thượng Thần Đế

Chương 1786: U Ngữ Kiếm (1)

Trên thực tế hắn cũng không cần lo lắng.
Sau lưng hơn trăm người, Mục Vân chỉ là một đệ tử tu vi nhất phẩm Thiên Tiên, căn bản tạo không ra bọt nước.
- Các ngươi nhìn kỹ, Tam Ấn Sát Trận rõ ràng đang phong ấn cái gì, mà thời gian trận pháp khởi động không hề dài!
Mục Vân phân tích.
- Nơi này hẳn là bằng hữu của ta trước đó đánh bậy đánh bạ tiến vào bên trong, dẫn động trận pháp, cho nên trận này mới bị xúc động.
Nghe Mục Vân nói, mấy người tiến lên nhìn, phát hiện vài chỗ trên bệ đá bị bịt kín một lớp tro bụi, nhưng vài chỗ lại thì mới tinh như một, tựa hồ vừa mới bị động vào
- Ngươi có thể phá vỡ trận này?
Giang Diễm có phần mong đợi hỏi.
Mục Vân thật nằm ngoài sự dự liệu của hắn.
Đến từ Thiên Kiếm lâu lạ có kiến thức phi phàm, mặc dù cảnh giới nhất phẩm Thiên Tiên xem như đỉnh tiêm bên trong Thiên Kiếm lâu, thế nhưng trong mắt bọn hắn thì không đáng giá nhắc tới.
Nhưng gia hỏa này đối mặt bọn hắn không sợ hãi, không có tỏ vẻ, cũng không có ngạo mạn.
Giang Diễm rất muốn nhìn một chút, Mục Vân đến cùng là giả vờ, hay thật là người như thế.
Mà hiện tại Mục Vân tựa hồ không thèm để ý gia hỏa này nghĩ như thế nào, mà đi đến biên giới bệ đá, nhìn hai người nói:
- Hai vị, phiền phức phối hợp một chút, một mình ta không cách nào giải khai trận pháp này, cần ba người chúng ta đồng thời ra tay.
- Làm thế nào, ngươi nói!
Diệp Vô Tình cũng cảm thấy hứng thú.
Nhìn Mục Vân tựa hồ không giống đang làm ẩu.
Đệ tử đến từ Thiên Kiếm lâu trước mặt đến cùng có năng lực gì?
Hắn cũng rất tò mò.
Hai người dựa theo Mục Vân chỉ, đứng ở một bên.
Mà cùng lúc đó, một bên khác, Mục Vân nhìn hai người, trịnh trọng nói:
- Tam Ấn Sát Trận cần ba người đồng tâm hiệp lực, đối phó huyễn ảnh xuất hiện bên trong trận, ba người nhất định phải thành công, mà một khi có người thất bại, phá giải trận pháp sẽ thất bại, thất bại một lần, uy lực trận pháp tăng cường một lần, hi vọng hai vị cẩn thận.
- Lại là huyễn trận?
Diệp Vô Tình không rõ trận pháp lắm, mở lời.
- Ừm, nhưng huyễn trận... Có mang theo sát trận, chết ở bên trong, chính là chết thật, không chỉ bị mê hoặc.
Mục Vân tỉnh táo nói.
- Ha ha... Ngươi còn không sợ, hai người chúng ta sao lại sợ hãi?
Diệp Vô Tình và Giang Diễm nhìn nhau cười một tiếng, trong mắt không có bất kỳ sợ hãi, tương phản, hai người càng kích động, dự định thể nghiệm một thanh.
Mục Vân nhìn thấy kích động trong mắt hai người, chỉ cười một tiếng, không nói nhiều.
Hắn hiểu rõ, trong lúc Giang Diễm và Diệp Vô Tình nói chuyện không khó đánh giá ra, hai gia hỏa này đi vào bên trong Kim Tiên di chỉ quá suôn sẽ, mà còn là đệ tử trong top mười ngoại minh Tam Cực Thiên Minh, nội tâm tự nhiên có ngạo khí.
Càng không muốn mất mặt ở trước mặt hắn.
Mục Vân hiểu hai người bọn họ cũng muốn thể hiện ra thực lực nhất định cho mình nhìn.
Biết điểm này, Mục Vân không nóng nảy.
Không nói hai lời, Mục Vân nhìn hai người, nhẹ gật đầu.
Trong nháy mắt vung tay, từng trận phù ngưng tụ ra trong lòng bàn tay.
Trận phù phô thiên cái địa bao trùm bệ đá, nhìn kỹ thì quả thực như sương mù mênh mông.
Mục Vân vừa ra tay, ít nhất có hơn vạn trận phù.
Nhìn thấy thế, hai người ngơ ngẩn.
Không chỉ hai người, những người khác cũng sửng sốt.
Chuyên gia vừa ra tay đã biết có được hay không.
Bọn mặc dù hắn ngoài nghề, nhưng bây giờ nhìn thấy Mục Vân thi triển cũng có thể nhìn ra, thủ đoạn Mục Vân hiện tại có thể nói rất cao minh.
Vừa xuất thủ ngưng tụ Tiên khí, trận phù nổi bật.
Nghe nói tiên trận sư nhiều lắm thì có thể tụ tập ra trên trăm trận phù, hệ thống tiên trận sư chia làm đê giai, trung giai, cao giai, đỉnh giai.
Mà phía trên tiên trận sư chính là tiên trận đại sư.
Bình thường mà nói, tiên trận đại sư đẳng cấp cao có thể ngưng tụ ra hơn vạn trận phù, nhưng ở bên trong thời gian ngắn ngủi như vậy thì không có mấy người. Ít đến thương cảm.
Chỉ có tiên trận tông sư.
Nhưng nhìn Mục Vân hiện tại thế nào cũng không giống như tiên trận tông sư.
Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong mắt mang theo kinh ngạc.
Mục Vân này không đơn giản.
Thấy cảnh này, hai người sáng tỏ.
Mục Vân có có chút tài năng.
Trong chớp nhoáng, bàn tay vung lên, từng trận phù tổ hợp, quỹ tích kì lạ, hai người cũng không nhìn ra cái gì.
Chỉ trong chốc lát, hai người chính cảm giác được, cảnh tượng trước mặt đột nhiên thay đổi.
Thấy cảnh này, Giang Diễm và Diệp Vô Tình giật mình.
Sau một khắc, hai người đột nhiên phát hiện, thân ảnh của ba người thế mà hoàn toàn ở bên trong một không gian hư ảo kỳ quái.
Không gian nhìn qua rất tráng lệ, mà mang theo tư thái vàng son lộng lẫy.
Thấy thế, hai người kinh ngạc.
- Đây là hư ảo.
Mục Vân giờ lại nắm chặt Hắc Dận Kiếm trong tay, trấn định nói:
- Tiếp theo, chúng ta cần bài trừ sát khí trong ba khu mắt trận, mới có thể phá vỡ trận pháp.
- Vậy đối thủ của chúng ta là cái gì?
Diệp Vô Tình hỏi.
- Chính mình!
Mục Vân vừa dứt lời, dọc theo một phương hướng rời đi.
Diệp Vô Tình và Giang Diễm nhìn nhau, trong mắt mang theo vẻ khó hiểu.
Lời Mục Vân nói tựa hồ rất kỳ quái.
Bất quá đang ở bên trong không gian hư ảo, hai người bọn họ không nghĩ ra cái gì, thế mà còn có thể cầm binh khí của mình.
Hai người cũng hiểu rõ, những thứ này đều do ý niệm của bọn hắn đang tác quái.
Một khi ý niệm trong này chết, vậy bọn hắn sẽ nhận đả kích thật lớn.
Thật ra hai người còn chưa hiểu, Mục Vân trước đó nói nếu chết ở trong huyễn trận, sát trận đi theo đó sẽ bộc phát, đó chính là... Chết thật.
- Một người một bên đi!
Nhìn ba lối đi kéo dài, Diệp Vô Tình cười nói.
- Tốt, vậy cứ nhìn, hai người chúng ta đến cùng ai xông phá Huyễn Sát Trận trước.
- Không có vấn đề.
Hai người tách ra.
Mà cùng lúc đó, Mục Vân đi đến cuối thông đạo bên trong Huyễn Sát Trận.
Tam Ấn Sát Trận, cần ba người phá trận, phá vỡ huyễn trận mặt ngoài nhất không là gì, cần nhất chính là một bước này.
Giết!
Ra hết toàn lực chém giết.
Thành công, phá trận.
Thất bại, có khả năng bỏ mình.
Đi tới phần cuối, Mục Vân đã nhìn thấy đối thủ mình cần đối phó.
Dạ Như Huyết!
Nhìn thấy một thân ảnh trước mặt, Mục Vân kinh ngạc không thôi.
Đứng trước người mình rõ ràng là Dạ Như Huyết.
Mục Vân tự nhiên biết, gia hỏa này là hư cấu, thực lực chân chính cũng không có mạnh mẽ như Dạ Như Huyết.
Xem ra huyễn trận thật có một chút bản sự.
Địch nhân gần nhất của hắn chính là Dạ Như Huyết, đối với Dạ Như Huyết cướp đi Kim Tiên Lệnh của mình, Mục Vân từ đầu đến cuối canh cánh trong lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận