Vô Thượng Thần Đế

Chương 2263: Ta không muốn nghe giải thích

Hai vị sư huynh bỏ mình, trong đầu của nàng đã không có lý trí, chỉ có phẫn nộ gào thét.
- Thiên Vũ Kiếm Minh Trảm!
Một kiếm vung ra, lực lượng toàn thân Cố Thanh Thanh bộc phát ra, xông tới.
- Hắc hắc...
Nhìn thấy Cố Thanh Thanh xông về phía mình, Man Ngưu lại cười hắc hắc, miệng đầy răng vàng, chảy ra nước bọt.
Xoạch một tiếng, Man Ngưu đưa tay ra, Cố Thanh Thanh bị bắt lại thật chặt.
Cảm giác nhói nhói phủ đầy toàn thân, sắc mặt Cố Thanh trắng bệch không thể động đậy, bốn phía thân thể xuất hiện vết máu.
Nàng chỉ là cửu phẩm Kim Tiên mà thôi, trước mặt Man Ngưu chiến sĩ Đại La Kim Tiên, thực sự là quá nhỏ yếu.
Chỉ bất quá Man Ngưu chiến sĩ kia tựa hồ không có định giết nàng.
- Hắc hắc... Mỹ nữ nhân loại, quả nhiên da mịn thịt mềm, không biết, có thể chịu đựng hảo huynh đệ dưới hông của ta hay không.
Man Ngưu nói, thân thể cao lớn hơn ba mét khẽ hếch, một món đồ dưới hông đang không ngừng chớp động.
- Lăn đi!
Thấy cảnh này, Cố Thanh Thanh vung tay, trường kiếm đâm ra.
Khanh...
Nhưng một kiếm kia căn bản không phá nổi thân thể Man Ngưu.
Thân thể của Man Ngưu thực sự quá kiên cố.
Mặt mũi Cố Thanh Thanh tràn đầy tuyệt vọng.
- Hắc hắc, mỹ nữ, không biết có thể tiếp nhận đại khí của Man Ngưu bọn ta hay không, ta nhìn miệng này của ngươi, quả nhiên là dụ hoặc người, đến, bản đại gia để ngươi dùng miệng.
Man Ngưu cười ha ha, hai tay gắt gao đè lại hai tay Cố Thanh Thanh, đè thân thể của nàng quỳ xuống.
- Ngươi nằm mơ.
Cố Thanh Thanh phẫn nộ gào thét, thế nhưng căn bản không làm nên chuyện gì.
Hiện tại, tựa hồ trừ gào thét, nàng cũng không có những biện pháp khác.
- Ta cũng không phải nằm mơ, ngươi yên tâm, ta một hồi sẽ hảo hảo hầu hạ ngươi!
Man Ngưu chiến sĩ cười hắc hắc phóng đãng, đôi mắt đầy vẻ đắc ý.
Dưới hông hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, khí thế kinh người.
- Tới đi!
Không nói hai lời, Man Ngưu chiến sĩ kéo Cố Thanh Thanh tới gần mình.
Phốc...
Nhưng ngay hiện tại, đột nhiên, một tiếng phốc phốc vang lên.
Máu chảy, kiếm quang hiện lên.
Một thân ảnh xuất hiện trước người Cố Thanh Thanh.
- Đồ chơi nhỏ như vậy cũng lấy ra khoe khoang?
Một tiếng trêu tức vang lên trước mặt Cố Thanh Thanh.
- Mục... Vân...
Nhìn thấy Mục Vân, toàn bộ thân thể Cố Thanh Thanh xụi lơ, ráng chống đỡ lấy đứng lên.
- Làm thịt hắn, làm thịt hắn, hắn giết Đỗ Nguyên và Xạ Vân, ngươi giúp ta giết hắn, ta nguyện ý làm bất cứ chuyện gì cho ngươi.
- Giết không có vấn đề, không cần vì ta làm chuyện gì, dù sao ngươi từng cứu mạng của ta.
Mục Vân vừa dứt lời, tay trái vung lên.
Răng rắc một tiếng, đầu Man Ngưu tách ra khỏi thân thể.
Máu tươi như suối phun ra, Man Ngưu ngã xuống đất.
Thấy cảnh này, Cố Thanh Thanh triệt để ngốc.
Mục Vân, tiến vào Đại La Kim Tiên.
Nhưng, cho dù tiến vào Đại La Kim Tiên, thực lực của Mục Vân cũng không có khả năng khoa trương như thế.
Một kiếm, chém giết một tên Man Ngưu chiến sĩ.
- Ngươi không sao chứ!
Mục Vân hiện tại nhìn Cố Thanh Thanh, nói:
- Thật có lỗi, tới trễ một chút, không cứu được hai vị sư huynh của ngươi.
- Là Lâm Viên, Lâm Viên công báo tư thù, để hai sư huynh bát phẩm Kim Tiên của ta đi ra chịu chết, chỉ bởi vì ta không đáp ứng hầu hạ hắn một đêm.
Nghe đến lời này, trên mặt Mục Vân lộ ra một tia cười lạnh.
- Ồ? Là ai, ta ngược lại muốn nhìn một chút, ai có thủ bút lớn như vậy, toàn bộ Kiếm Môn liên hợp lại còn có người làm như vậy, công báo tư thù, ta sẽ giết hắn.
Nghe đến lời này, Cố Thanh Thanh sững sờ.
Khẩu khí của Mục Vân thật lớn.
Mà giờ khắc này lại có mấy tên chiến sĩ Ma tộc đánh tới.
Nhìn thấy mấy tên chiến sĩ Ma tộc, trong lòng Cố Thanh Thanh run lên.
Ma tộc quả thực là ác mộng đối với bọn hắn.
- Trước giải quyết mấy tên này, lại đi tìm Lâm Viên ngươi nói tính sổ sách.
Mục Vân vừa dứt lời, lấy ra Trảm Tiên Cung và Trảm Tiên Tiễn.
Trảm Tiên Cung và Trảm Tiên Tiễn là thánh cấp tiên khí, ban đầu là binh khí của đường chủ đường thứ nhất của Huyết Sát thần giáo - Lôi Đô, chỉ là Lôi Đô đi đến cảnh giới Tiên Vương, thánh cấp tiên khí đã không cách nào thỏa mãn hắn.
Cho nên giao cung tiễn cho Lôi Hoa Vân, Lôi Hoa Vân bị hắn chém giết, Trảm Tiên Cung và Trảm Tiên Tiễn đến trong tay hắn.
Ngày xưa là cảnh giới Kim Tiên, không cách nào phát huy ra công kích mạnh nhất của cung tiễn.
Hiện tại, tay trái Phật Đà có uy lực mạnh mẽ, kết hợp Trảm Tiên Tiễn cùng Trảm Tiên Cung, bắn ra ba mũi tên.
Tiếng phốc phốc phốc vang lên, ba mũi tên, phá nát đầu ba tên chiến sĩ Ma tộc.
Thấy cảnh này, ánh mắt Cố Thanh Thanh nhìn Mục Vân triệt để thay đổi.
Gia hỏa này, quả thực là... Một ngày một cái biến hóa.
- Đi thôi!
Mục Vân kéo Cố Thanh Thanh, nói:
- Ngươi nói cho ta ai là Lâm Viên, ta giúp ngươi báo thù cho hai vị sư huynh.
- Ừm!
Cố Thanh Thanh hiện tại cũng không cố kỵ nhiều.
Đỗ Nguyên và Xạ Vân vốn không nên chết, nhưng bây giờ bị Lâm Viên hại chết, nàng tuyệt đối không thể chịu đựng được.
Cho dù trở lại tông môn, phụ thân cũng không có khả năng bởi vậy xử tử một vị đệ tử cảnh giới Đại La Kim Tiên.
- Không cần phải lo lắng, ngươi từng cứu ta một mạng, hiện tại ta trả lại ân tình cho ngươi!
Mục Vân nói.
Hiện tại trừ phi là tam phẩm, tứ phẩm Đại La Kim Tiên, nếu không hắn thật không sợ.
Bên ngoài xuất hiện mười mấy chiến sĩ Ma tộc, giờ khắc này đã tụ tới cốc khẩu, những đệ tử kia căn bản ngăn cản không nổi.
Thai Nguyên lúc này sắc mặt kinh biến.
Hắn thực sự sợ hãi.
Những này Ma tộc thực sự quá khủng bố.
Khó trách Ma Vực và Yêu Vực được cho rằng là hai vực cường đại nhất.
Bọn gia hỏa này, một người đánh ba người thậm chí bốn người, bọn hắn nơi này hết thảy chỉ có mười mấy tên đệ tử cảnh giới Đại La Kim Tiên, đối mặt mười chiến sĩ Ma tộc, hoàn toàn là muốn chết.
- Lui về, lui về, tụ tập đến cốc khẩu phòng thủ.
Thai Nguyên đột nhiên nhìn thấy lại có hai mươi chiến sĩ Ma tộc xung kích đến, quát to.
- Xong đời rồi, xong đời rồi!
Thai Nguyên triệt để trợn tròn mắt.
- Thai Nguyên!
Mà ngay hiện tại, một tiếng quát đột nhiên vang lên.
Hà Hải rơi xuống, đứng tại cốc khẩu, nhìn những Ma tộc kia.
- Hà Hải, ngươi tới!
Nhìn thấy Hà Hải, Thai Nguyên giống như nhìn thấy cứu tinh.
Thế nhưng lại nhìn hai mươi tên chiến sĩ Ma tộc chạy tới, trái tim Thai Nguyên chìm xuống đáy cốc.
Hà Hải một người tới, có làm được cái gì?
Hắn bắt lấy bả vai Hà Hải, nói:
- Ngươi mang bao nhiêu người đến?
- Mang một người.
Hà Hải nhìn bốn phía, đột nhiên nhìn thấy Mục Vân mang theo Cố Thanh Thanh chạy tới, chỉ vào nói:
- Ầy, chính là hắn, Mục Vân!
- Một người?
Thai Nguyên triệt để trợn tròn mắt.
Đây không phải đi tìm chết?.
Một người có làm được cái gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận