Vô Thượng Thần Đế

Chương 3914: Liên kết (1)

Nhưng hiện tại giằng co, cũng không có ý nghĩa gì.
Trong lúc nhất thời, Linh Thánh Thiên cũng không biết nên xử trí như thế nào, sững sờ tại chỗ.
- Cha, không thể do dự!
Linh Triệt hiện tại vội vàng nói:
- Lại do dự, Diệp lão thật sự xong rồi.
Linh Thánh Thiên nhìn trong lò nướng có hỏa quang ngưng tụ, Diệp Tù Nhận thống khổ không thôi, tê tâm liệt phế rống to, sắc mặt lạnh xuống.
- Tiểu tử, chịu chết đi.
Trong phút chốc, Linh Thánh Thiên tiến lên, toàn thân cao thấp, một cỗ khí túc sát, ầm ầm bạo liệt ra.
Sóng khí cường đại tràn ngập.
Thánh Hoàng đại vị cảnh.
Đông...
Tiếng nặng nề vang lên, một quyền đánh về phía Mục Vân.
Một tiếng rắc vang lên, Mục Vân hiện tại có thể cảm giác được, quanh người mình ngưng tụ khí tức thánh vương hùng hậu, cơ hồ trong nháy mắt sẽ tán loạn.
Nếu không phải hoàng long chiến giáp thăng cấp lên kim long chiến giáp, hiện tại, một quyền này đủ để lấy mạng hắn.
Nhưng cho dù như thế, một quyền này cũng làm cho hắn cảm giác được, chênh lệch cùng Thánh Hoàng cảnh giới.
Hắn cơ hồ ra hết lá bài tẩy, mới vừa rồi nhốt Diệp Tù Nhận lại, lấy thiên địa hồng lô, chậm rãi luyện chết.
Thế nhưng đối mặt đại vị cảnh như Linh Thánh Thiên, hắn cơ hồ là một chút lực lượng cũng không có.
Đó là khoảng cách.
Thánh vương cho dù đạt tới cực hạn, vẫn không cách nào đánh đồng cùng Thánh Hoàng.
- Đồ khốn kiếp, thả Lâm trưởng lão, nếu không, ta giết ngươi.
- Giết ta thì giết đi, kéo một Thánh Hoàng làm đệm lưng, ta cảm giác cũng rất đáng giá.
Mục Vân lại nói:
- Mục Vân ta có thể từ hạ vị diện yếu ớt, đi tới bây giờ, dựa vào chính là không sợ chết.
- Vậy ta thành toàn cho ngươi.
Linh Thánh Thiên giận dữ hừ một tiếng, lần thứ hai tiến lên.
Ầm...
Trong phút chốc, một tiếng nổ vang lên, va chạm mãnh liệt, hiện tại làm cho người ta cảm giác được thể xác và tinh thần đều bị đánh gãy.
Mà va chạm kia hạ xuống, cước bộ Linh Thánh Thiên cũng dừng một chút, lui vài bước.
Trước người Mục Vân, hai thân ảnh lúc này xuất hiện.
Chính là Thiên Thanh Song và Tử Diệp Thanh.
- Linh hội trưởng, Mục Vân chính là Mục Vương của Thiên Tình Huyền Xà ta, giết như vậy, xem ra ngươi không chút để ý uy nghiêm của Thiên Tình Huyền Xà nhất tộc chúng ta rồi!
Thiên Thanh Song hờ hững nói.
- Uy nghiêm?
Linh Thánh Thiên hờ hững nói:
- Vậy ngươi có biết, người này muốn giết Diệp trưởng lão của Tử Linh công hội ta, hắn để ý uy nghiêm Tử linh công hội ta sao?
- Uy nghiêm Tử Linh công hội ngươi như thế nào?
Mục Vân hừ.
- Là hắn ra tay trước với ta, chẳng lẽ ta duỗi cổ ra để hắn giết? Thật lố bịch!
- Hừ, Thiên Thanh Song, nếu ngươi đã tới, vậy hãy để vị Mục Vương thả người ra đi.
Thiên Thanh Song nghe được lời này, nhìn về phía Mục Vân.
- Thả người?
Mục Vân lại nói:
- Vừa rồi ta nói, thả người có thể, vậy Tử Linh công hội ngươi nguyện ý xuất ra cái gì để bồi thường ta bị uy hiếp?
- Chẳng lẽ ta vô duyên vô cớ bị người giết, người giết ta không bằng ta, ngươi nói thả là thả.
- Mục Vân, ngươi đừng quá đáng.
Linh Thánh Thiên tức giận nói:
- Dương Linh Tử đều bị ngươi nuốt chửng, ngươi còn muốn cái gì?
- Ngươi có phải là tên ngốc hay không?
Mục Vân không nói gì.
- Dương Linh Tử ở trong đại điện này, là ta tìm được, cũng không phải đồ của Tử Linh công hội các ngươi, ta nhận được thế nào? Liên quan gì đến ngươi?
- Ngươi......
Tử Linh công hội và Ải Nhân tộc bọn họ hao hết tâm cơ mới có được bí mật từ trên người Khắc Lỵ Tư, nếu muốn thu phục Bàn Cổ Chân Hỏa, nhất định phải thu phục Dương Linh Tử, âm Linh Tử, không có Dương Linh Tử cùng âm Linh Tử, căn bản không có khả năng thu phục Chân Hỏa.
Nhưng bây giờ, lại bị Mục Vân nhanh chân lên trước.
Mà ở một bên, Thiên Thanh Song và Tử Diệp Thanh nghe hiểu.
Mục Vân tựa hồ tìm được Dương Linh Tử, đây chính là mấu chốt thu phục Bàn Cổ Chân Hỏa.
- Ta lười nói nhảm với ngươi, thả người cho ta.
- Ta cũng lười nói nhảm cùng ngươi, thả người không thành vấn đề, lấy ra đồ bồi thường, bằng không...
- A...
Tiếng Mục Vân hạ xuống, Diệp trưởng lão trong hồng lô kêu rên một tiếng, càng lộ ra vài phần vô lực.
- Tiểu tử thúi, ngươi thật sự muốn xé rách da mặt?
Linh Thánh Thiên hung tợn nói.
- Xé rách da mặt? Dường như ta và ngươi, vốn không có da mặt.
Mục Vân hờ hững nói:
- Nếu không muốn bồi thường, vậy thì quên đi.
Trong nháy mắt, bàn tay Mục Vân nắm chặt, tiếng thiêu đốt ầm ầm vang vọng, hiện tại càng thêm gia tăng, tốc độ xoay tròn của hồng lô đột nhiên tăng nhanh, thân ảnh Diệp Tù Nhận, thê thảm kêu rên, dần dần yếu đi.
Sắc mặt Mục Vân không thay đổi, bàn tay hơi động, hồng lô cứ như vậy biến mất.
Liên tiếp biến mất, còn có khí tức của Diệp Tù Nhận.
- Muốn chết!
Linh Thánh Thiên hiện tại triệt để nổi giận.
- Linh hội trưởng, nếu ngươi muốn giao thủ hiện tại, Thiên Thanh Song ta phụng bồi.
Song phương hiện tại giương cung bạt kiếm.
Mọi người xung quanh hiện tại cũng thật cẩn thận.
Ầm...
Mà đang lúc này, một tiếng nổ vang lên.
Trong phút chốc, toàn bộ bốn phía Ly Thiên Điện, tiếng nổ vang truyền ra, làm cho người ta cảm giác đầu váng mắt hoa.
- Hội trưởng, hội trưởng!
Đột nhiên, một tiếng kinh hoảng thất thố vang lên:
- Đại sự không tốt, đại sự không tốt, âm Linh Tử bị Trì Dao tiên tử của Trì Dao hội chiếm được.
- Cái gì!
Sắc mặt Linh Thánh Thiên hiện tại hoàn toàn khó coi.
Âm Linh Tử, bị người của Trì Dao hội chiếm được.
Xoạt.
Cơ hồ trong nháy mắt, thân ảnh Linh Thánh Thiên lao ra.
Mà giờ khắc này, trên đại đạo Ly Thiên điện cùng Cổ Yên lâu, hơn trăm đạo thân ảnh đứng vững.
Mấy trăm đạo thân ảnh kia, hiển nhiên chia làm hai phe phái.
Một phái trong đó, rõ ràng là ba vị tộc trưởng Ải Nhân tộc Lạc Kha.
Mà bên kia, lại là Trì Dao tiên tử, ở bên cạnh Trì Dao tiên tử, phong tổ cùng Vân Tổ hai người Phong Vân kiếm phái, cũng mang theo người Phong Vân kiếm phái, khí thế hùng hổ.
- Trì Dao tiên tử, Ải Nhân tộc ta không đối địch với ngươi, giao ra âm Linh Tử!
Hiện tại, sắc mặt Lạc Kha lạnh lùng nói.
- Giao ra? Dựa vào cái gì?
Trì Dao tiên tử lạnh nhạt cười nói:
- Lạc Kha tộc trưởng, âm Linh Tử này, tựa hồ là vật vô chủ đúng không? ngươi bảo tôi trả, ta sẽ trả?
- Ngươi......
- Thế nào? Muốn cướp đoạt phải không?
Trì Dao tiên tử cười nhạt nói:
- Nếu muốn cướp đoạt, cứ tới là được rồi, ta ngược lại muốn nhìn, Ải Nhân tộc các ngươi đến tột cùng có bao nhiêu năng lực.
Cảnh tượng hiện tại, có vẻ giương cung bạt kiếm.
- Làm thế nào đây? Tộc trưởng.
Phía sau Lạc Kha, mấy vị cao tầng Ải Nhân tộc đều lo lắng không thôi.
Bọn họ phí rất nhiều tâm tư mới có được tin tức Bàn Cổ chân hỏa này, hiện tại âm Linh Tử bị đoạt, làm sao nuốt được khẩu khí này.
- Chuẩn bị động thủ.
Lạc Kha hừ một tiếng:
- Quyền uy của Ải Nhân tộc ta, không cho phép khiêu khích.
- Vâng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận