Vô Thượng Thần Đế

Chương 1549: Phái chủ ra mặt (2)

Phải biết, mỗi một loại thiên hỏa, dị thủy, giữa lẫn nhau đều thôn phệ nhau, lại càng không cần phải nói, thiên hỏa và dị thủy ở cùng một chỗ, vậy đơn giản là thủy hỏa bất dung, Mục Vân như thế nào làm được?
Giờ khắc này, Mục Vân mới không để ý tới những người này nghĩ thế nào.
Hôm nay, xem ra vô luận như thế nào, hắn cũng không thể bình yên rời đi.
Đã như vậy, cũng không có gì để nói nhiều.
Chỉ có chiến.
Đối mặt cửu phẩm Nhân Tiên, hắn, chưa hẳn sẽ chết.
Chuyện phát triển đến một bước này, Phái chủ còn chưa xuất hiện, nàng căn bản không có khả năng không biết nơi này phát sinh hết thảy, giải thích duy nhất chính là... Phái chủ ngầm thừa nhận.
Ngầm thừa nhận dùng hắn mệnh Mục Vân đổi lấy Thái Tử tiến cảnh.
Ở giữa Thái Tử và hắn, Phái chủ lựa chọn Thái Tử.
- Ồ? Bốn loại thiên hỏa, ba loại dị thủy?
Nghe đến lời này, Thái Tử khẽ mỉm cười nói:
- Xem ra, ta đã xem thường ngươi! Đã như vậy, vậy thì giao toàn bộ cho ta đi.
- Ngươi muốn lấy, vậy liền tới đi.
Mục Vân quát khẽ một tiếng, khí tức sôi trào.
Nếu đã quyết định tử chiến, vậy thì không có gì để nói nhiều.
- Ngũ phẩm Nhân Tiên, cũng dám kêu gào trước mặt ta?
Thái Tử mỉm cười, khóe miệng lộ ra biểu lộ đùa cợt, một tay, chụp vào Mục Vân.
- Thái Tử!
Nhưng ngay lúc này, một tiếng quát thanh lãnh vang lên.
Một thân ảnh bất ngờ xuất hiện trên bầu trời.
Người tới một thân váy dài màu lam, khí tức chìm nổi bất định, một cái nhăn mày khẽ động hình như cũng dẫn động tất cả mọi người động tâm.
Chính là Phái chủ Diệp Cô Tuyết.
- Gặp qua Phái chủ.
- Gặp qua Phái chủ.
Nhìn thấy Diệp Cô Tuyết xuất hiện, đông đảo đệ tử quỳ xuống chào.
Nhất Diệp kiếm phái, cho dù náo lật trời, thế nhưng Diệp Cô Tuyết ở đây, tất cả mọi người đều phải thần phục.
Bởi vì, Diệp Cô Tuyết mới là nhân vật linh hồn của Nhất Diệp kiếm phái, tất cả mọi người, Thái Tử, Lâm Nhất Thâm, dù có quyền cao chức trọng, cũng phải muốn phục tùng.
- Mục Vân chính là đệ tử Nhất Diệp kiếm phái ta, bị buộc giết người, đúng là bất đắc dĩ, bản tôn đã triệt để hiểu rõ tình hình cụ thể và tỉ mỉ của tất cả mọi chuyện, việc này đến đây thôi.
Diệp Cô Tuyết hờ hững nói:
- Ta lại tuyên bố, Bách Thương Thanh, Liễu Nhược Tâm, Khinh Phong Y, những đệ tử các ngươi ở bên trong môn phái ỷ vào phía sau có người làm chỗ dựa, lại muốn làm gì thì làm, hôm nay, ta sẽ phế bỏ tu vi các ngươi để các ngươi bắt đầu lại từ đầu.
Diệp Cô Tuyết vừa dứt lời, vung tay.
Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang vọng, các đệ tử từng đảng phái kêu thảm, thân thể xụi lơ trên mặt đất.
Bị phế!
Diệp Cô Tuyết xuất hiện, vài ba câu phế đi những người này.
- Bên trong Nhất Diệp kiếm phái ta từ trước đến nay đều công bằng đối đãi mỗi một đệ tử, các ngươi cứ nghĩ Thái Tử, Chiến Thiên Linh, Phượng Như Ý bọn hắn làm chỗ dựa cho các ngươi liền có thể tùy ý chèn ép đối lập sao?
- Nhất Diệp kiếm phái vẫn là do Diệp Cô Tuyết ta làm chủ.
- Nếu như còn tái phạm, nhất định không buông tha.
Tiếng nói Diệp Cô Tuyết thanh lãnh cơ hồ làm cho tất cả mọi người cảm giác ngạt thở.
Loại cảm giác áp bách mạnh mẽ này chính là đến từ Địa Tiên, cảnh giới Địa Tiên là một tòa núi cao bọn hắn không cách nào phản kháng.
- Phái chủ, việc này...
Thái Tử giờ phút này cũng biến sắc.
- Được rồi!
Diệp Cô Tuyết lần nữa phất tay, nói:
- Lần này, chuyện đến đây kết thúc, mà bắt đầu từ hôm nay, Mục Vân chính là tọa hạ đệ tử thứ tám của Diệp Cô Tuyết ta, ngay hôm nay tấn thăng làm hạch tâm đệ tử, đệ tử Diệp Cô Tuyết, các ngươi có biết?
Cái gì!
Nghe đến lời này, tất cả mọi người triệt để nổ tung.
Diệp Cô Tuyết, lần nữa thu đồ đệ.
Ngàn năm trước, Diệp Cô Tuyết thu một vị đệ tử lĩnh ngộ kiếm đạo, đáng tiếc bị người phục sát, từ đây về sau, Diệp Cô Tuyết hứa hẹn, đời này không còn thu đồ đệ.
Nhưng bây giờ, Phái chủ nhất ngôn cửu đỉnh của bọn họ thế mà lật lọng bởi vì Mục Vân.
Mục Vân từ đây về saui trở thành tọa hạ đệ tử thứ tám của Nhất Diệp kiếm phái.
Chuyện này, nhất định sẽ oanh động toàn bộ Nhất Diệp kiếm phái.
Thậm chí không chỉ Nhất Diệp kiếm phái, Thông Thiên Kiếm tông, Cửu Trọng môn những Phàm Thiết cấp thế lực kia nhất định cũng sẽ biết việc này.
Mục Vân người này chú định thành danh.
- Tất cả giải tán đi.
Nhìn đám người, Diệp Cô Tuyết mở lời.
Chỉ là, nương theo việc Diệp Cô Tuyết xuất hiện, sau lại phát sinh một chuỗi chuyện để đám người căn bản không kịp phản ứng.
Nhưng bây giờ, Diệp Cô Tuyết để bọn hắn đều lui đi.
- Đều lui đi, không nghe thấy sao?
Diệp Cô Tuyết nói lời này mang theo lực chấn nhiếp cực kỳ cường hoành, tiếng nói mang theo lực lượng xuyên thấu lòng người.
Các đệ tử đều kịp phản ứng.
Nhanh chóng như bầy chim tán đi.
Toàn bộ phía trên võ tràng chỉ có Thái Tử, Lâm Nhất Thâm mấy người, yên lặng không nói.
Mục Vân năm người đứng tại chỗ, cũng sững sờ.
Mà giờ khắc này, thân ảnh Diệp Cô Tuyết đã biến mất không thấy gì nữa.
Thấy cảnh này, Lâm Chi Tu bốn người kinh ngạc.
- Mục huynh!
Lâm Chi Tu kích động nói:
- Lần này, ngay cả Phái chủ đều vì ngươi mà nói chuyện.
- Mục huynh, ngươi bây giờ là tòa hạ đệ tử, Phái chủ cũng thiên vị ngươi.
Thiên vị?
Nhìn thấy Lâm Chi Tu kích động, Mục Vân lại cười khổ.
- Các ngươi chỉ thấy, Phái chủ lần này mở miệng ra lệnh đối ngược với Thái Tử và Lâm Nhất Thâm hai người, thế nhưng khi chúng ta rời khỏi Ngự Thần đại lục, Phái chủ chắc chắn biết nhất thanh nhị sở, thế nhưng Phái chủ có phản ứng sao?
- Vì chuyện gì mà khi chuyện đã phát triển đến tình trạng không thể kiềm chế mà Phái chủ mới xuất hiện?
Nghe thấy Mục Vân nói vậy, bốn người không hiểu.
- Bởi vì Phái chủ vốn không muốn quản chuyện này, nhưng bây giờ, lại không thể không quản! Chỉ có thể nói rõ, có người tạo áp lực cho nàng...
Nghe Mục Vân phân tích, Lâm Chi Tu, Phàm Vô Ngôn bốn người lại là càng không rõ ràng.
Có người tạo áp lực cho Phái chủ?
Là ai có thể mệnh lệnh Phái chủ?
Trong lòng mọi người đều chấn kinh, không hiểu.
Nhưng đáy lòng Mục Vân lại như gương sáng, Phái chủ tuyệt đối không chủ động quản chuyện này, nếu không, lúc mới bắt đầu, Phái chủ đã xuất hiện, không có khả năng chờ tới bây giờ mới xuất hiện.
Rốt cuộc là ai?
Mục Vân trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra.
Chẳng lẽ… Là nàng?
Bên trong não hải Mục Vân xuất hiện một bóng người xinh đẹp.
Nháy mắt khi bóng người xinh đẹp xuất hiện, Mục Vân lại cực lực lắc đầu.
Làm sao có thể là nàng.
Nếu như là nàng, kia mới thật sự là tà môn.
Mà giờ phút này bên trong Nhất Diệp kiếm phái, một ngọn núi thẳng nhập vân tiêu, đứng sừng sững bên trong sơn phong của bảy tòa dành cho tọa hạ đệ tử, cao ngạo để người cảm giác không thể nhìn thẳng.
Lúc này, trên đỉnh núi xuyên thẳng vân tiêu, bên trong một cung điện khổng lồ, Diệp Cô Tuyết đang ngồi xếp bằng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận