Vô Thượng Thần Đế

Chương 1791: Thảo nguyên xanh xanh (1)

Từ ban đầu tiến vào bên trong hỏa sơn quần mạch, sau đó chính là thông đạo vạn mét, sau lại là một mảnh sơn lâm xanh um tươi tốt, hiện tại, xuất hiện một mảnh thảo nguyên.
Hết thảy nhìn, giống như thiên nhiên hình thành.
Thế nhưng trên thực tế, cũng không phải.
Mà từ khi tiến vào bên trong Kim Tiên di chỉ, mỗi một địa phương Mục Vân đến đều mang theo trận pháp.
Thiết trí dạng này, thực sự cao minh.
Mục Vân âm thầm tán thưởng.
Bước vào đến trong thảo nguyên, Mục Vân cảm giác được, mình giống như người bình thường đến không thể phổ thông hơn.
Nhỏ bé, yếu ớt!
Đây chính là cảm giác Mục Vân hiện nay cảm nhận.
Thật sâu trong nội tâm cảm giác được rung động, Mục Vân hiện tại chỉ muốn ngửa mặt lên trời thét dài.
Nhưng còn chưa đợi Mục Vân kịp thét dài, phía trước ngàn mét truyền tới từng tiếng xé gió.
Hưu hưu hưu tiếng xé gió vang lên, Mục Vân nhìn về phía trước, ẩn tàng thân ảnh chính mình.
Thứ gì?
Nhìn về phía trước, Mục Vân kinh ngạc không hiểu.
Lần lượt từng thân ảnh lao vùn vụt lại để Mục Vân sững sờ.
Có người.
Mục Vân có thể xác định, hắn là người thứ nhất tiến vào nơi này, mà trong này thế mà có người, chỉ có hai loại khả năng.
Thứ nhất, bên trong Kim Tiên di chỉ có người tồn tại.
Tiếp theo chính là... Tiến vào nơi này không chỉ có một cửa vào.
Mục Vân ẩn núp thân ảnh, nhìn phía trước, yên lặng bao phủ hết thảy khí tức của mình, toàn bộ thân thể càng che dấu trong thảo nguyên mênh mông.
Bá bá bá...
Nhưng ngay lúc này, từng tiếng xé gió lại vang lên từ phía sau lưng.
Từng tiếng xé gió kia chính là đám người Diệp Vô Tình.
Giờ khắc này, đám người Diệp Vô Tình cũng đến đây.
Thấy cảnh này, Mục Vân càng cẩn thận ẩn nấp.
Hai đội nhân mã rốt cục chạm mặt.
- Diệp sư huynh!
- Giang sư huynh!
Một tiếng nói hơi có vẻ quen thuộc truyền vào trong tai Mục Vân.
- Ta tưởng là ai, nguyên lai là Luân sư đệ.
Luân sư đệ?
Luân Động Thương.
Mục Vân cơ hồ trong nháy mắt khẳng định.
Khó trách, tiếng mới rồi có chút quen thuộc.
Thật đúng là không phải oan gia không gặp gỡ.
Mục Vân âm thầm quyết tâm.
Đã không có cơ hội diệt trừ Luân Động Thương này ở hạ giới, hiện tại không thể bỏ lỡ.
Mà hắn cũng rất khẳng định, Luân Động Thương hiện tại cũng muốn đưa hắn vào chỗ chết.
Hai người có thể nói là ngầm hiểu lẫn nhau.
- Luân Động Thương, ngươi làm sao ở chỗ này?
Diệp Vô Tình nói chuyện, lại không có khách khí như Giang Diễm, gọi thẳng tên.
- Khởi bẩm Diệp sư huynh, sư đệ ở bên ngoài phát hiện một chỗ mật địa, trải qua chuyển biến, cuối cùng đến chỗ này, cũng không biết, nơi này đến cùng có gì đó cổ quái.
Nghe đến lời này, Diệp Vô Tình cùng Giang Diễm đều nhướng mày, hiển nhiên không tin lời Luân Động Thương.
- Đã như vậy, vậy chúng ta riêng phần mình xem một chút, nếu gặp được nguy hiểm gì, có thể tìm chúng ta, dù sao tất cả mọi người là sư đệ đồng minh.
- Vâng.
Luân Động Thương nói, cung kính khom người, mang theo mấy người, rời đi.
- Thân thiết với hắn như vậy làm gì.
Nhìn thấy Luân Động Thương rời đi, Diệp Vô Tình nói:
- Luân Động Thương này được nội minh trưởng lão Vân Sam ưu ái, tự cho là có núi dựa lớn, hô phong hoán vũ bên trong ngoại minh, bất quá là cảnh giới nhất phẩm Thiên Tiên, ở ngoại minh lại hô phong hoán vũ, đã sớm nhìn hắn khó chịu.
- Ngươi cũng biết, hắn có Vân Sam trưởng lão làm chỗ dựa...
Giang Diễm lại cười khổ nói:
- Loại người này như rắn độc, tâm tính tiểu nhân, có thể không trêu chọc thì không nên trêu chọc.
- Ngươi nhìn hắn như vậy, đoán chừng cũng không nói lời thật, như vậy xem ra, người tiến vào nơi này không chỉ có chúng ta, còn có thể có những người khác.
Diệp Vô Tình vừa dứt lời, ngón tay giật giật.
- Ngươi quên một vấn đề.
Giang Diễm giờ phút này lại mở lời.
- Cái gì?
- Chúng ta tiến vào nơi này, con đường phía trước có thể nói là Mục Vân mở ra, mà... Mục Vân đâu?
Vừa nghe lời này, Diệp Vô Tình cũng giật mình.
Đúng thế, Mục Vân đâu?
Mục Vân tới đây trước bọn hắn, theo đạo lý mà nói, chạm mặt cùng Luân Động Thương hẳn là Mục Vân mới đúng.
Gia hỏa này...
- Vừa rồi nên hỏi Luân Động Thương một chút!
Diệp Vô Tình mở lời.
- Ồ? Hiện tại muốn hỏi hắn, không phải ngươi nói người này không tốt như thế nào à.
- Lúc này mà ngươi còn có tâm tư trêu chọc ta, Mục Vân này rất tinh thông trận pháp, có hắn, chúng ta có thể giảm bớt rất nhiều phiền phức.
- Chỉ mong... Như thế.
Giang Diễm tự lẩm bẩm:
- Gia hỏa này có thể là cố ý trốn tránh chúng ta, đã như vậy, chúng ta cẩn thận tìm hiểu một chút xem có chỗ gì huyền diệu.
- Ừm!
Hai người nhìn xung quanh, dẫn theo hơn trăm người rời khỏi nơi đây.
Mà cùng lúc đó một bên khác, Mục Vân ẩn nấp trong rừng cỏ, thở dài một hơi.
Một mực đi theo Diệp Vô Tình cùng với Giang Diễm, phiền phức hội không nhỏ.
Hiện tại một đường đi tới, không có đụng phải Nhậm Cương Cương, lại thêm không chỉ một đội nhân mã tiến vào bên trong thảo nguyên, đó chính là vô cùng có khả năng, Nhậm Cương Cương không chết.
Trong lòng Mục Vân càng thêm chắc chắn.
- Nhậm Cương Cương, ngươi... Ở nơi nào?
Mục Vân nhìn thảo nguyên mênh mông vô bờ, tự lẩm bẩm.
Mà cùng lúc đó, một bên khác, Luân Động Thương mang theo hơn mười người phi hành phía trên thảo nguyên.
- Luân sư đệ, Diệp Vô Tình cùng Giang Diễm thế mà cũng tới đến nơi này, lần này, sợ là chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều phiền phức.
- Quản cái gì?
Luân Động Thương cười ha ha một tiếng nói:
- Diệp Vô Tình cùng Giang Diễm lợi hại hơn nữa, bất quá là tam phẩm Thiên Tiên, cùng Vân Sam trưởng lão so ra, tính kaf cái rắm, trong này, bọn hắn có thể làm gì được ta?
- Ta ngược lại càng thêm hiếu kì, hai gia hỏa này thế nào tiến vào nơi đây.
Luân Động Thương khó hiểu nói:
- Phải biết, chúng ta từ bên ngoài tiến vào nơi này, thế nhưng trải qua lần lượt huyễn trận, mới đột phá thành công, nếu không phải Vân Sam trưởng lão cho ta những Tiên khí phòng bị, ta cũng không có khả năng dễ như trở bàn tay đi tới một bước này.
- Nhưng hai người bọn họ như thế nào làm được bước này?
Luân Động Thương rất buồn bực.
Hai người kia, nhìn cũng không giống như tinh thông trận pháp.
- Vậy chúng ta...
- Tiếp tục tìm con tiên thú kia.
Luân Động Thương nói:
- Ta còn không tin, tiên thú có thể bay mất.
- Vâng!
- Đúng, Tần Dương sư huynh, ngươi có để đệ tử nội minh hỗ trợ tìm Mục Vân kia hay không?
- Ta đã tung tin tức ra ngoài, tin tưởng qua không được bao lâu sẽ có tin tức truyền lại trở về!
Tần Dương cười nói:
- Mục Vân này, bất quá là cảnh giới thất phẩm Địa Tiên, lúc này mới tiến vào bên trong Kim Tiên di chỉ, cho dù có cơ duyên, cho ăn bể bụng cũng chính là cảnh giới cửu phẩm Địa Tiên, gặp được hắn, tuyệt đối để hắn chết không có chỗ chôn.
- Không thể chủ quan!
Luân Động Thương khua tay nói:
- Mục Vân này, bản thân cảnh giới không cao, thường thường nhiều lần dễ như trở bàn tay vượt cấp phản sát, ta... Kiến thức đến quá nhiều lần.
- Ừm!
Mặt ngoài Tần Dương mặc dù không nói gì, thế nhưng đáy lòng lại hết sức khinh bỉ.
Luân Động Thương thực sự nhát như chuột.
Phản sát? Còn vượt cấp?
Kia là ở hạ giới, đến Tiên giới, nhất phẩm và nhất phẩm chênh lệch có thể nói cách biệt một trời, dễ dàng phản sát như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận