Vô Thượng Thần Đế

Chương 2175: Khơi gợi lòng yêu tài

- Nha... Nguyên lai là Khúc U Cơ, nàng kia quả thật có một tay, nhưng vẻn vẹn là nàng, ta nghĩ dạy bảo không ra được thiên tài xuất sắc như ngươi.
Lão giả lần nữa nói:
- Ngươi hẳn là có kỳ ngộ?
- Không dám lừa gạt, vãn bối trước đó bên trong lịch luyện đạt được một kiện Tiên khí - Thiên âm Loa.
Thiên âm Loa?
Nghe đến lời này, thân thể lão giả rốt cục có biến hóa, toàn bộ thân thể cứng ngắc.
- Có thể... Cho ta nhìn một chút?
Vừa nghe lời này, Vương Tâm Nhã lại cẩn thận.
Chỉ là Mục Vân ở một bên gật đầu ra hiệu, không có vấn đề.
Thiên âm Loa, chính là vật thần kỳ nhất đẳng do thiên địa sinh ra, vơ vét tiếng thiên hạ, âm này đối với võ giả âm tu mà nói, mỗi khi nghe một lần, là một lần đề thăng cùng hưởng thụ.
Nhưng từ khi Vương Tâm Nhã phát ra tiếng đặc thù trong lúc hai người ân ái ở trong máng đá, khởi động Thiên âm Loa, Thiên âm Loa này chỉ có tiếng của Vương Tâm Nhã mới có thể mở ra.
Những người khác đạt được, bất quá là một khối phế thạch thôi.
Âm Thánh mở Thiên âm tông tại Cực Loạn Đại Địa cũng như thế.
Thiên âm Loa, rơi xuống trên tay người khác, chính là phế thạch.
Nhuế Dực muốn nhìn, cho hắn nhìn.
Vương Tâm Nhã nhẹ gật đầu, lấy ra Thiên âm Loa.
Nhìn thấy Thiên âm Loa giống như một ốc biển bình thường đến cực điểm, không có chỗ gì khác biệt.
Nhưng trở lại trong tay Vương Tâm Nhã, bên trong ốc biển kia lại xuất hiện đủ loại tiếng.
Lão giả sinh lòng hướng tới.
- Thiên âm Loa, hiếm thấy thế gian, lão phu hồi lâu đã muốn có được một kiện, nhưng thứ này chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu.
Lão giả lần nữa nói:
- Tiểu cô nương, ngươi có kỳ ngộ như thế, chớ có nhục Thiên âm Loa cường đại.
- Đa tạ tiền bối dạy bảo.
Vương Tâm Nhã khom người.
Lão giả quay người, muốn rời đi, từ từ lại dừng bước, nhìn Vương Tâm Nhã, lần nữa nói:
- Nếu như ngươi nguyện ý, mỗi ngày có thể đến đây tìm ta, lão phu cũng thích chơi một ít nhạc khí, khó gặp được người có thiên phú như thế, ta có thể dạy ngươi mấy thủ khúc.
- Đa tạ tiền bối.
Lão giả vung tay, tựa hồ lưu lại một ít tin tức trong tay Vương Tâm Nhã, rời đi.
Thấy cảnh này, hai mắt Mục Vân, dần dần nheo lại.
Xong rồi!
Hắn lần này để Vương Tâm Nhã xuất thủ đúng là thừa dịp Nhuế Dực lão già này ở đây, kích thích lòng yêu tài của hắn.
Hiện tại, thành công.
- Vân lang.
Vương Tâm Nhã đi đến bên người Mục Vân, thấp giọng nói:
- Tiền bối này, là ai...
- Nhuế Dực!
Mục Vân chậm rãi nói:
- Một trong ba vị thuỷ tổ trưởng lão Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, ba vạn năm trước, người này chính là âm tu võ giả thiên tài thanh danh hiển hách toàn bộ Kiếm Vực, thậm chí toàn bộ Tiên giới.
- Thuỷ tổ trưởng lão...
Vương Tâm Nhã giật mình.
Thuỷ tổ trưởng lão, là tồn tại có thể cùng bình khởi bình tọa với môn chủ Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn.
Môn chủ Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, Kiếm Nam Thiên, một trong thập đại Tiên Vương.
Có thể nói, Nhuế Dực chính là số lượng không nhiều người đứng ở đỉnh tiêm Kim Tự Tháp Tiên giới.
- Vân lang, ý của chàng là, để ta làm đồ đệ của hắn?
Vương Tâm Nhã lần nữa nói.
- Kia là tự nhiên.
Mục Vân cười nói:
- Lão nhân này một mực đang tìm đồ đệ, chính là tìm không thấy thích hợp, năm đó nhìn trúng ta, còn muốn thu ta làm đồ đệ, chỉ là nào xứng dạy bảo ta? Bị ta từ chối.
- Bây giờ thấy nàng, tự nhiên có lòng ái tài, thế nhưng khỏi bị mất mặt, thu nàng làm đồ, quan trọng nhất...
- Quan trọng nhất cái gì?
- Quan trọng nhất là Thiên âm Loa trong tay nàng!
Mục Vân lần nữa nói:
- Thứ này, không có bất kỳ âm tu nào nhìn thấy mà chịu đựng được dụ hoặc, chỉ là cái đồ chơi này một khi nhận chủ, không có cách nào sửa đổi, cho nên, hắn chỉ có thể thu nàng làm đồ đệ.
- A?
Vương Tâm Nhã lại có chút không rõ.
- A?
Nhìn thê tử lộ ra bộ dáng ngốc nghếch, Mục Vân cười nói:
- Nàng về sau nghe hắn đánh đàn hoặc thổi còi, hảo hảo học, lão già này ngày xưa được xưng là Cầm Đế.
Cầm Đế.
Vương Tâm Nhã sinh lòng hướng tới.
- Ngẫu nhiên thả một ít tiếng cho hắn nghe một chút, để hắn đã nghiền, bất quá đừng thả quá nhiều!
Mục Vân lần nữa dặn dò.
- Vì cái gì?
- Bởi vì... Một ngày nào đó, ta sẽ đích thân... Làm thịt hắn.
Mục Vân hồn âm đưa tin, trong mắt mang theo sát cơ.
Lần này, hắn chém giết Cổ Ngọc Sinh, đoạn mất một tay Đấu Phong, đã chọc giận Đấu Thiên Cương cùng Cổ Thánh.
Dù sao, sau lưng của hắn là Lâm Văn Hiên, Thiên Kiếm Tử vì hắn cõng nồi.
Hết thảy phiền phức đều có Lâm Văn Hiên chống đỡ, cuối cùng, có Hứa Lâm thuỷ tổ trưởng lão ở phía sau làm chỗ dựa, chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không.
Mà làm như vậy, từ từ, Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn sẽ bắt đầu dành dụm mâu thuẫn, đợi đến khi chân chính bộc phát, chỉ sợ... Tất cả mọi người sẽ khó mà toàn tâm hiệp lực.
Ba vị thuỷ tổ trưởng lão, Nhuế Dực, chính là nhân vật truyền kỳ ngày xưa có danh xưng Cầm Đế.
Mà Hứa Lâm càng là vạn cổ cự đầu nổi tiếng lâu đời.
Đến mức Túc Tinh Hải...
Mục Vân mặc dù đến bây giờ còn không thấy, chỉ là, sớm muộn cũng sẽ nhìn thấy.
Vương Tâm Nhã đã biết, Mục Vân kiếp trước là Tiên Vương, là phu quân nàng kiếp này.
Nàng càng thêm biết, đoạn đường này đi tới, Mục Vân trả giá cái gì.
Người bên ngoài chỉ là nhìn thấy hắn thể hiện ra một mặt tự tin, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy phía sau hắn yên lặng trả giá, cố gắng cùng lần lượt bí quá hoá liều.
- Vân lang, mặc kệ chàng làm cái gì, ta đều sẽ đứng sau lưng chàng, dù là đối địch với toàn bộ Tiên giới.
- Ha ha...
Nghe đến lời này, Mục Vân lại vuốt vuốt đầu Vương Tâm Nhã, cười nói:
- Làm sao có thể đối địch với toàn bộ Tiên giới? Chí ít, có một chỗ, sẽ vĩnh viễn là nhà của ta, nơi đó, có người đang chờ ta.
Mục Vân không thể quên được Vân Minh.
Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ bốn hộ vệ, còn có đệ nhất Đan Tiên Mạnh Tử Mặc, còn có Tạ Thanh, còn có một đám hảo huynh đệ của hắn.
Thời gian vạn năm trôi qua, hắn có lỗi với bọn họ, để bọn hắn đau khổ chèo chống.
Chỉ là, thời gian trở về sẽ không quá xa.
Mục Vân đã nghĩ kỹ, lần này, Bích Lạc hoàng tuyền tông cùng Diệt Thiên kiếm tông chuẩn bị sẵn sàng, hắn chỉ cần không ngừng quấy nước đục bên trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn.
Thời cơ chín muồi, chưa chắc không thể cho Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn một kích trí mạng.
Đây chính là lễ vật ra mắt tốt nhất cho Vân Minh khi hắn trở về.
- Đi thôi!
Nhìn Đấu Phong ngất đi ở một bên, Mục Vân mở lời:
- Xem ra một đoạn thời gian tiếp theo cần hưởng phúc trong tam thập tứ phong.
Một đoàn người rời khỏi ngọn núi, trở về tới tam thập tứ phong.
Nên nhận sợ, thì muốn nhận sợ.
Trở lại tam thập tứ phong, hết thảy trận pháp quan bế, hơn trăm người bị hạ lệnh, không thể ra khỏi sơn phong.
Mục Vân hiện tại cũng mang theo Vương Tâm Nhã trở lại chỗ mình ở.
- Linh tài đến, tiếp theo, ta bắt đầu chuẩn bị luyện đan cùng luyện khí.
Mục Vân chậm rãi nói:
- Hơn trăm người, đều là đệ tử các phương lần này tiến vào Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn, nếu chúng ta có thể nắm giữ bọn hắn, những Hoàng Kim cấp thế lực phía dưới, tương lai cũng hữu dụng đối với chúng ta.
- Ha ha...
Vương Tâm Nhã lại nhịn không được cười.
Bạn cần đăng nhập để bình luận