Vô Thượng Thần Đế

Chương 523: Liên Sát Hai Người

Chết!
Hai đại cường giả Chuyển Thể cảnh chỉ còn là thi thể, cứ như vậy chết rồi?
- Ngươi... Ngươi ngươi...
Nhìn xem Mục Vân, Vân Thanh Phong triệt để trợn tròn mắt
Hiện tại Mục Vân đến cùng là người hay quỷ? Làm sao lại trở nên lợi hại như vậy, thế nhưng hắn rõ ràng chỉ là Niết Bàn cửu trọng cảnh giới!
- Mục Vân, ta là cữu cữu ngươi, ngươi không thể giết ta, ta là cữu cữu ngươi, mẫu thân ngươi những năm gần đây, nếu không phải ta chiếu cố, sớm đã bị ngoại công ngươi giết, ngươi không thể giết ta.
- Cữu cữu?
Nhìn Vân Thanh Phong, Mục Vân cười:
- Hai chữ này, thật làm cho ta buồn nôn, ta hiện tại thật sự lười nhác cùng ngươi nói câu nào.
Rút kiếm, tiến lên!
Bóng người Mục Vân không giảm tốc, phàm là người Vân gia ngăn ở trước người mình đều bị một kiếm giết chết.
Một khắc đồng hồ sau, đầy đất giữa rừng núi, mấy chục đạo bóng người nằm trong vũng máu.
Mà cuối cùng, nương theo một tiếng hét thảm của Vân Thanh Phong, bên trong toàn bộ dãy núi Đông Hoang triệt để bịt kín một tầng cảm giác mơ hồ trầm trọng
- Hảo cữu cữu, kiếp sau, cần phải đối xử tốt với cháu ngươi một chút.
Mục Vân hơi thì thầm.
Đối với Vân Thanh Phong, từ vừa mới bắt đầu biết hiện tại, Mục Vân không có chút nào cảm giác của cữu cữu, ngược lại là người này một mực muốn giết hắn, cho rằng hắn là sỉ nhục của Vân gia.
Còn có vị ngoại công tốt kia của mình, càng đáng chết!
- Vân Thăng Không, ngươi yên tâm, sự tình từng cái từng cái sẽ xử lý, ta sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là bất lực!
Bóng người bá một tiếng biến mất tại chỗ, chỉ để lại một giọt tiên huyết cùng khí tức túc sát.
Mục tiêu thứ hai, Thánh Đan tông - Thánh Vũ Dịch!
Cừu hận giữa hắn cùng Thánh Đan tông sớm đã tích lũy mấy năm, từ ban đầu Nam Vân đại lục đến bây giờ.
Chỉ là gần đây, Thánh Đan tông bị Cốt Yêu nhất tộc quấy rầy quá sức, Thánh Vũ Dịch cũng vô lực rảnh tay tìm Mục Vân gây phiền phức.
Thế nhưng ngày xưa hết thảy, hắn há có thể không nhớ.
Cẩn thận hồi tưởng mình từ Nam Vân Đế Quốc đến Trung Châu, Mục Vân vẫn cảm giác, chuyện mình làm thực sự quá mức nhân từ nương tay.
Mà đi qua lần này khởi tử hoàn sinh, chứng kiến Đông Hoang võ phong, Mục Vân triệt để tỉnh ngộ.
Cường giả, mới có thể nắm giữ vận mệnh của mình, cường giả, mới có thể thoải mái tiêu sái.
Năm đó, nếu không phải hắn yếu, không có khả năng bị những lão yêu quái ba ngàn tiểu thế giới liên thủ chém giết.
Mà bây giờ, hiểu rõ đạo lý này, cũng không muộn!
Bóng người lóe lên, Mục Vân biến mất tại chỗ.
- Vừa rồi, các ngươi có nghe được âm thanh gì không?
Một đạo âm thanh trầm thấp vang lên, sắc mặt Thánh Vũ Dịch cẩn thận nói.
- Tựa hồ là... Tiếng kêu thảm thiết!
Ong ong ong...
Chỉ là tiếng nói hai người vừa mới rơi xuống, trước một đội ngũ trăm người, từng đạo lợi kiếm phá không phát ra tiếng nổ chói tai trực tiếp xen kẽ mà tới.
Từng chuôi hư thân kiếm ảnh xuyên thẳng mà đến, xuyên thấu không khí, khiến người sợ hãi.
Phốc phốc phốc phốc âm thanh vang lên, đám người Thánh Đan tông cho dù muốn phòng ngự, thế nhưng cũng căn bản không cách nào phòng ngự.
Cường đại lực xuyên thấu trực tiếp xuyên qua hộ giáp bọn hắn để bọn hắn căn bản không chỗ che thân.
- Ai!
Thánh Vũ Dịch đứng trước đám người , nhịn không được quát.
- Giết ngươi người!
Một tiếng quát khẽ vang lên, một bóng người đột nhiên từ kia giữa núi rừng vọt ra, trong tay một thanh hư không kiếm, trực tiếp giết ra.
Cường đại kiếm khí, cùng thanh kiếm trống rỗng mang theo lực xuyên thấu trực tiếp để Thánh Vũ Dịch ngốc tại chỗ.
Từ từ, sau một hồi lâu.
Hết thảy gió êm sóng lặng, mà toàn bộ tiểu đội trăm người sớm đã không một tiếng động.
Bóng người Mục Vân rơi xuống, từng cơn gió nhẹ thổi qua.
Bịch bịch âm thanh vang lên, đội ngũ trăm người ầm vang đổ xuống.
Bên trong toàn bộ sơn cốc, mùi máu tươi dần dần truyền xa.
Chỉ là hoang thú khắp núi, giờ phút này ai sẽ để ý mùi máu tươi.
Nhìn xem thi thể trên đất, khóe miệng Mục Vân hơi nâng lên.
Trước mắt, hai người hắn muốn giết nhất đã chết!
Thời gian qua đi hai năm, Thánh Vũ Dịch cùng Vân Thanh Phong, quá yếu, cho dù cưỡng ép đề bạt đến Chuyển Thể cảnh, thế nhưng bản thân đã là hao hết tiềm lực, vô pháp giãy dụa.
Thánh Đan tông, Vân gia, chính là đại địch số một, kế tiếp, chính là Tụ Tiên các, Lục Ảnh huyết điện, còn có Thất Tinh môn, Ma tộc.
Đây là Mục Vân quyết tâm, một trận giết chóc, sắp diễn ra.
Mà cùng lúc đó, đi qua đợt hoang thú xung kích thứ nhất không hề có điềm báo trước, nhân mã các thế lực lớn mặc dù tản ra, thế nhưng giữa lẫn nhau cũng có phương thức liên lạc, dần dần, đại bộ đội đều tụ họp một chỗ.
Chỉ là hoang thú công kích lại tuyệt không tiêu tán, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.
Đại A Ma nhìn xem phương hướng long đầu của long mạch, nhịn không được quát:
- Nơi đó, hẳn là long mạch nhập khẩu, đồ vật chúng ta muốn tìm tìm hẳn là ở nơi đó!
Tả Y Đặc cùng Địch Bố La hai người, nhẹ gật đầu.
Đi tới Trung Châu sấp sỉ thời gian ba năm, lại vạn vạn không nghĩ tới, thứ bọn hắn muốn tìm thế mà là ở Đông Hoang, một vùn đất nghèo khó.
Mà giờ khắc này, hướng nghiêng nghiên, mặc dù một đội nhân mã xông ra, hướng thẳng long đầu mà chạy như bay.
- Tinh Bắc Dục, các ngươi làm cái gì? long mạch này là Ma tộc ta phát hiện trước tiên
- Làm cái gì? Đại A Ma, ngươi có phải quá ngu hay không!
Tinh Bắc Dục buồn cười nói:
- Long mạch là các thế lực lớn cùng một chỗ phát hiện, mà về phần món đồ kia, ai có thể đạt được, đó mới là bên thắng chân chính, Ma tộc ngươi không có bản sự, đáng đời không chiếm được.
Trên mặt Tinh Bắc Dục lộ ra cười to, suất lĩnh đám người Thất Tinh môn lập tức đánh tới.
Long đầu sơn gần ngay trước mắt, đồ đần mới có thể chờ Ma tộc bọn hắn lên trước tới.
- Đi!
Sắc mặt Đại A Ma phát lạnh, dẫn đầu Ma tộc chiến sĩ xông ra.
Nhưng hai đường đại quân leo lên long đầu sơn trong nháy mắt lại phát hiện, nơi đó đã có một đội binh mã tiến vào.
- Cốt Yêu tộc!
Nhìn xem hơn ngàn bóng người đứng trên đỉnh núi, Đại A Ma cùng Tinh Bắc Dục đều sững sờ.
- Hai vị đến có chút muộn!
Tam hoàng tử chắp hai tay về sau, cười ha hả nói:
- Long đầu sơn này, thường thường không có gì lạ, thế nhưng ai có thể nghĩ đến, vật kia giấu ở phía dưới này.
- Tam hoàng tử, Cốt Yêu nhất tộc các ngươi thật đúng là ẩn tàng sâu, Quân Vô Tà là ngũ hoàng tử Cốt Yêu nhất tộc các ngươi, thế nhưng đã bị Mục Vân chém giết, các ngươi thế mà thờ ơ.
- Mục Vân không phải đã chết rồi sao?
Tam hoàng tử lạnh nhạt nói:
- Hắn chết rồi, cũng coi như xong, còn muốn đa tạ các ngươi đây!
- Ngươi...
Bạn cần đăng nhập để bình luận