Vô Thượng Thần Đế

Chương 2076: Dễ Dàng Trấn Áp

- Ha ha...
Nghe đến lời này, Mục Vân lại cười nhạt một tiếng.
- Ngươi cũng không cần cảnh cáo ta.
Mục Vân đáp lại.
- Bát phẩm Chân Tiên như thế nào? Cũng không làm gì được ta.
Nghe đến lời này, Hồng Kha không trả lời.
Hắn hiện tại hi vọng sống sót trong tay Mục Vân, không thể nói lung tung, Tử Khang đã làm tốt tấm gương, tấm gương chết.
Chờ đợi một lát, Truyền âm thạch lại không có một tia tin tức truyền về.
Mồ hôi rơi xuống từng giọt trên mặt Hồng Kha.
- Xem ra, Truyền âm thạch này cũng không phải như lời ngươi nói!
Mục Vân từ từ nói.
- Không không, ta tuyệt đối không có lừa gạt, ta nói đều thật!
Sắc mặt Hồng Kha trắng bệch, vội vàng nói:
- Chờ một chút, chờ một chút!
- Hồng Kha, Tử Khang xú tiểu tử đâu, bên trong Vẫn Tinh thành, ta một người thoải mái, thế nhưng rất tịch mịch, ngươi mau gọi xú tiểu tử kia tới, có rất nhiều rất nhiều mỹ nữ ở đây nha.
Ngay hiện tại, bên trong Truyền âm thạch đột nhiên vang lên một tiếng nói.
- Là Yến Huyền, là Yến Huyền.
Toàn thân Hồng Kha giống như quả cầu da xì hơi, ngồi liệt trên mặt đất.
Nghe đến lời này, Mục Vân lần nữa nói:
- Tốt, nói cho hắn vị trí của ngươi, sau đó để hắn nói cho ngươi, thế nào đi tới Vẫn Tinh thành.
- Tốt, tốt!
Nhìn thấy Mục Vân rốt cục thu hồi sát tâm, Hồng Kha chỉ cảm thấy của mình nhặt về một cái mạng.
Đợi Hồng Kha Truyền thu hồi âm thạch, mấy người tụ tập ở bên trong thạch thất, thương nghị đối sách.
- Mục công tử, nhờ có ngươi hôm nay phản ứng kịp thời, nếu không chúng ta chỉ sợ... Đều chết!
Hạ Sâm chắp tay nói cảm tạ.
- Hảo, đừng nói những này.
Mục Vân khua tay nói:
- Các ngươi cũng chỉ bởi vì quá lo lắng, muốn rời khỏi nơi này, lần này hữu kinh vô hiểm.
- Hiện tại, chúng ta còn nên bàn một chút, như thế nào đến Vẫn Tinh thành đi.
Nghe đến lời này, mấy người đều gật đầu.
Bọn hắn lưu lại nơi này ba năm, đã quá lâu.
Nếu không có cách nào rời đi, hơn phân nửa sẽ phải chết ở chỗ này.
- Vẫn Tinh thành cách nơi đây chừng mười ngày lộ trình, chúng ta muốn đến nơi đó, bên trong mười ngày, nhất định phải cam đoan, nghỉ ngơi chí ít ba lần, cũng là nói, cần ít nhất ba điểm dừng chân.
- Mà dù có thể ngưng luyện trận pháp, vạn nhất đụng phải huyết nhân cấp bậc vượt qua huyết tương, chúng ta cũng khó có thể chống cự.
- Cho nên lần này, mọi người nhất định phải cam đoan, hết thảy nghe theo mệnh lệnh, không thể có bất kỳ sơ sẩy, phải biết, bên ngoài là đại quân huyết nhân, sơ sẩy một cái, tất cả mọi người đều sẽ chết.
- Kia là tự nhiên.
Huyết Vãng Sinh cười nói:
- Ai dám không nghe Mục công tử, Huyết Vãng Sinh ta là ngườ thứ nhất làm thịt hắn.
- Chúng ta tự nhiên là thiên lôi để Mục công tử sai đâu đánh đó.
Mấy người chắp tay nói.
Ba năm ở chung, bọn hắn đã hiểu rõ thực lực cùng tâm tính của Mục Vân.
Hiểu lầm lúc trước cũng dần dần tiêu giảm.
Ba năm qua, nhờ vào Mục Vân chỉ điểm, thực lực của bọn hắn hoặc nhiều hoặc ít đều có đề thăng.
Lúc này nguy hiểm trùng điệp, càng gắt gao ôm lấy đùi Mục Vân.
Đêm đó, bầu trời đêm u ám huyết hồng, từng huyết nhân vẫn y leo lên trận pháp cửa hang, tay chân vung vẩy, muốn xung phong tiến đến.
Mục Vân đứng tại cửa hang, nhìn bên ngoài, trong lòng lại rất không hiểu.
Theo đạo lý mà nói, huyết nhân xuất hiện đã có ba năm.
Trong ba năm qua, cao tầng Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn căn bản không đến.
Từ miệng Hồng Kha, hắn cũng biết được.
Bọn hắn lần này tiến vào thánh mộ, cao tầng tông môn, cũng chưa nói cho bọn hắn biết, bên trong xuất hiện cái gì ngoài ý muốn có thể liên hệ ngoại giới, chỉ nói cho bọn hắn, mười năm sau, người sống thì có thể ra ngoài.
Mà trong ba năm qua, phong chủ, các trưởng lão Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn căn bản không có lộ diện, đó chỉ có thể nói, những cao tầng kia sẽ không để ý đến chúng đệ tử chết sống ở trong này.
Dạng này cũng tốt, vừa rồi có thể thống thống khoái khoái thi triển.
Ngày thứ hai, sáng sớm, đám người áp giải Hồng Kha, bắt đầu xuất phát.
Vẫn Tinh thành.
Ba năm trước, huyết nhân bộc phát, đông đảo đệ tử bỏ mình, dẫn đến đệ tử tham gia thí luyện lần này tổn thất chí ít một thành.
Dần dần, đám người bắt đầu phát hiện vài chỗ mà những huyết nhân kia căn bản không dám vào.
Vẫn Tinh thành chính là một trong số đó.
Toàn bộ Vẫn Tinh thành, tường thành cao tới trăm mét.
Thành tường có gạch xám ngói xám, tàn tạ không chịu nổi, thế nhưng thành trì tàn tạ không chịu nổi này lại để những huyết nhân kia chỉ ở bên ngoài thành trì, nửa bước không dám bước vào.
Mà giờ khắc này, bên trong Vẫn Tinh thành, thân ảnh lui tới, nối liền không dứt.
Nhân số tuy nhiều, thế nhưng giữa lẫn nhau đều phòng bị nhau.
Bên ngoài có huyết nhân truy đuổi chém giết, bên trong cũng không có chỗ an toàn.
Mà giờ khắc này, bên trong toàn bộ Vẫn Tinh thành, phần lớn là kiến trúc tàn tạ.
Nhưng cũng có một chút địa phương được bảo tồn tương đối hoàn hảo.
Nhưng những địa phương được bảo tồn tương đối hoàn hảo kia, không có chỗ nào không bị một ít thí luyện giả thực lực cường đại chiếm cứ.
Lúc này, một tòa tháp cao, tầng tầng thân ảnh đi tới đi lui, cẩn thận phòng bị.
Mà trong tháp cao, hai thân ảnh đang quấn quýt lấy nhau, bầu không khí náo nhiệt.
Sau một hồi phiên vân phúc vũ, nam tử đứng dậy, thở ra một hơi, đến biên giới tháp cao.
- Hắc hắc, Tử Khang tiểu tử nên đến, tiểu tử này, thích nhất các loại hoa văn, lần này, để kia tiểu tử hảo hảo biểu diễn cho ta xem một chút.
Yến Huyền cười hắc hắc.
- Yến sư huynh, ta cũng không muốn hầu hạ những người khác, ta chỉ muốn hầu hạ ngươi.
Nữ tử uốn éo thân thể ngạo nhân, đứng phía sau nam tử, trêu đùa.
Két...
Đột nhiên, Yến Huyền lại đưa ra một tay bóp lấy cổ nữ tử, lạnh lùng nói:
- Nữ nhân là cái gì? Là thứthấp hèn, trời sinh phục vụ cho nam nhân, thế nào, ta bảo ngươi làm, ngươi không vui?
- Vui... Vui vẻ.
Nữ tử kia bị dọa sợ vỡ mật, toàn thân run rẩy.
- Quỳ xuống.
Yến Huyền trầm giọng hét một tiếng, một tay lấy bắt lấy đầu nữ nhân...
Mà lúc này, đám người Mục Vân liên tục đi đường mười ngày, cuối cùng hữu kinh vô hiểm đến bên ngoài Vẫn Tinh thành.
Lăng không lao vùn vụt, phía dưới, một mảnh huyết hồng, giống như huyết hải.
Huyết nhân ở chỗ này, cơ hồ nhiều không chỉ gấp mười lần thời điểm bọn hắn trước đó ở sơn động.
Lít nha lít nhít, giống như con kiến.
Mục Vân cùng hai mươi mấy người đứng ở bên ngoài cửa thành, thả người xuống.
Trước cửa thành, người không bị bất kỳ ngăn cản, thế nhưng những huyết nhân kia lại xem nó giống như cấm địa.
Khi đám người Mục Vân rơi xuống ngoài cửa thành, những huyết nhân kia trở nên cuồng bạo.
Kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, một ít huyết nhân nhịn không được vọt vào.
Chi chi...
Nhưng trong nháy mắt, những huyết nhân vọt tới trước cửa thành cấm khu, hóa thành tro bụi, thậm chí ngay cả cặn bã đều không thừa.
Thấy cảnh này, đám người an lòng.
Xem ra, Vẫn Tinh thành quả nhiên hết sức an toàn.
Mà giờ khắc này, Hồng Kha đi theo đám người, chỉ có thể hành tẩu đơn giản, thậm chí mở miệng nói chuyện đều làm không được.
- Ngươi tốt nhất trung thực một ít.
Bạn cần đăng nhập để bình luận