Vô Thượng Thần Đế

Chương 2019: Phế tu vi đi

- Ba, ngươi ở Thiên Kiếm lâu tính toán là cái gì? Lâu chủ hay phó Lâu chủ, hay trưởng lão? Thiên Kiếm lâu để ngươi tới tiếp đãi chúng ta, vậy ngươi nên đến sớm một chút, để chúng ta đợi đã lâu, ngươi có biết?
Nghe nam tử trước mắt nói ra ba điều, Mục Vân không nhịn được cười.
- Tiêu Thành Khánh, ngươi ngậm miệng!
Ngay lúc này, Thần Vũ Phỉ đi ra phía trước, nhìn Tiêu Thành Khánh nói:
- Ngươi nói nhảm nhiều lắm.
- Thần Vũ Phỉ, Thần gia các ngươi sợ hắn, Tiêu gia ta không sợ.
Tiêu Thành Khánh quát:
- Tiêu Chiến Thiên đại ca chính là bị hắn giết chết, không có Tam Cực Thiên Minh ta, Mục Vân hắn có thể đi đến một bước này?
Tiêu Thành Khánh nhìn Mục Vân, châm chọc.
- Mục Vân, ngươi nên biết định vị của mình.
Thần Vũ Phỉ hiện tại xấu hổ không thôi.
- Mục Vân, không có ý tứ, Thành Khánh rất ít ra ngoài xông xáo, cho nên không hiểu quy củ.
- Không sao, xem ở mặt mũi của ngươi, tha cho hắn không chết.
- Tha ta không chết?
Tiêu Thành Khánh phẫn nộ nói:
- Ngươi là cái thá gì.
Vừa dứt lời, Tiêu Thành Khánh tiến lên, đánh thẳng tới mặt Mục Vân.
Phanh...
Mục Vân còn chưa xuất thủ, Lâm Chi Tu đứng ở một bên đã đánh ra một trảo.
Phịch một tiếng trầm thấp vang lên.
Lâm Chi Tu đưa tay gắt gao bắt lấy cánh tay Tiêu Thành Khánh.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Nghe được tiếng kêu thảm, mọi người chỉ cảm thấy thân thể phát run.
- Phế tu vi đi.
Mục Vân lạnh nhạt nói, quay người, nhìn Thần Vũ Trúc nói:
- Đi thôi, ta mang ngươi nếm thử, mỹ thực bên trong Thiên Kiếm lâu, thu phục Càn Khôn sơn trang, mỹ thực nơi này cũng rất ngon.
- Ừm!
Thần Vũ Trúc nhẹ gật đầu.
Mà giờ khắc này đám người Thần Vũ Phỉ cũng đuổi theo.
- Các ngươi làm cái gì?
Mục Vân lại hơi mở lời:
- Ta chỉ gọi Vũ Trúc, gọi các ngươi sao?
Vừa nghe lời này, mọi người nhất thời lúng túng.
Thế nhưng nhìn thấy Tiêu Thành Khánh đang bị kiềm chế, ai còn dám nói thêm cái gì?
Hai thân ảnh, rời đi đại sảnh.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía sau lưng.
Mọi người bên trong đại điện nhất thời trầm mặc.
Lâm Chi Tu cười nói:
- Không biết tự lượng sức mình.
- Ta khuyên các ngươi tốt nhất trung thực một ít, năm đó Vân ca đến Tam Cực Thiên Minh, các ngươi không có nắm lấy thời cơ, hiện tại, tư vị kém một bậc như thế nào? Mà nói thật cho các ngươi biết, Tam Cực Thiên Minh, tam đại Chân Tiên, Diệp Cô Tuyết Phái chủ, hiện tại đã là người của Mục Vân, Mục huynh nói gì nghe nấy, Tử Nha là thiếp thân tiên thú của Mục huynh, Tiểu Thất là nữ nhi của Mục huynh, các ngươi coi là ai lớn nhất Thiên Kiếm lâu cái này?
Vừa nghe lời này, mấy người tại chỗ đều trợn mắt hốc mồm.
Duy chỉ có Thần Vũ Phỉ là cười khổ.
- Đa tạ ngươi!
Thần Vũ Trúc đi ở bên trong Thiên Kiếm lâu, nhìn Mục Vân nói.
- Giữa ngươi ta không cần khách khí!
Mục Vân lạnh nhạt nói:
- Đối đãi bằng hữu, ta từ trước đến nay đều như thế, đối đãi địch nhân, ta cũng sẽ không nương tay.
Thần Vũ Trúc biết, Mục Vân vừa rồi chỉ phế tu vi, nếu không, Tiêu Thành Khánh hẳn phải chết không nghi ngờ.
Chỉ là một ít đệ tử bên trong Tam Cực Thiên Minh thủy chung không nhìn rõ hiện trạng, tự mình muốn chết.
- Mục Vân, lần này ta tới mang theo thái độ của ba vị minh chủ đến.
Thần Vũ Trúc lấy dũng khí nói:
- Ngươi thu khối Cửu Thiên Hàn Ngọc này đi.
Cửu Thiên Hàn Ngọc?
Đây chính là đồ tốt.
Mục Vân tiếp nhận Hàn Ngọc, cười nói:
- Nói thế nào?
- Cha ta cùng hai vị thúc thúc hiện tại cũng không có tâm tư tranh đoạt với ngươi, chỉ hi vọng Tam Cực Thiên Minh có thể bảo trì bộ dáng hiện tại, hi vọng Thiên Kiếm lâu giơ cao đánh khẽ.
Thần Vũ Trúc nói:
- Ta mặc dù không biết, ngươi dùng biện pháp gì khiến cho Tử Hoàng tháp và các ngươi quan hệ mật thiết, Bích Lạc hoàng tuyền tông thì lại trợ giúp ngươi không rõ lý do, thế nhưng ta biết, ngươi vẫn xuất sắc như vậy.
- Năm đó Tiêu Chiến Thiên ba người muốn giết ngươi, ta đã biết sẽ có một ngày như vậy.
Nghe đến lời này, Mục Vân hơi hơi cười một tiếng.
- Ngươi yên tâm.
Mục Vân cười nói:
- Ta sẽ không động Tam Cực Thiên Minh, nhưng điều kiện tiên quyết là ba vị minh chủ cũng không có ý đồ gì xấu, nếu không...
- Sẽ không.
Thần Vũ Trúc nói.
- Ừm!
Nhìn Thần Vũ Trúc, Mục Vân lần nữa cười nói:
- Ngươi và ta chung quy đã xa lạ không ít.
- Đó là chuyện không có cách nào khác.
Thần Vũ Trúc khổ sở nói:
- Ai có thể nghĩ tới, ngắn ngủi hai mươi mấy năm, ngươi từ một Nhân Tiên nho nhỏ đến Huyền Tiên cửu phẩm hiện tại, mà lại chưởng khống một Bạch Ngân cấp thế lực, một câu đã có thể cải biến tình thế của tứ đại Bạch Ngân cấp thế lực bên trong Nam Kiếm vực.
- Đi cùng với ngươi, muốn không khẩn trương cũng khó khăn.
- Ha ha...
Mục Vân cũng hiểu rõ, chung quy không thể tránh né những chuyện này.
Chênh lệch giữa Thần Vũ Trúc và hắn sẽ càng lúc càng lớn.
Nhưng dù như thế, tình nghĩa năm đó Thần Vũ Trúc đối với hắn, hắn sẽ không quên.
- Ngươi yên tâm đi, ta thu Cửu Thiên Hàn Ngọc, ngươi trở về báo một tiếng là được.
Mục Vân cười nói:
- Mà ngày sau nếu mấy người phụ thân ngươi khi dễ ngươi, cứ tới tìm ta, ai dám khi dễ ngươi, ta sẽ cởi sạch quần áo bọn hắn đánh đòn.
- Khanh khách...
- Đúng không, cười lên mới dễ nhìn.
Mục Vân gật đầu, mỉm cười.
Mang theo Thần Vũ Trúc dùng cơm, sau khi cáo biệt, Mục Vân trở lại sơn phong của mình.
- Tiêu sái xong rồi?
Tiếng nói của Diệp Tuyết Kỳ đột nhiên vang lên, nói:
- Ta thấy ánh mắt Thần Vũ Trúc nhìn chàng đều sắp nhỏ ra hoa rồi.
- Chẳng lẽ nàng muốn ta người gặp người ghét, đều muốn nhổ nước miếng vào mặt ta?
- Nhổ nước miếng mới phải, để chàng chết đi tính cách cuồng tự luyến của mình.
Diệp Tuyết Kỳ xì mắng.
- Mà trước đó diễn trò với Vương Tâm Nhã cũng không tệ nha!
Diệp Tuyết Kỳ dừng lại, đột nhiên mở miệng.
- Chàng cái tên này đi vào bên trong mật thất làm chuyện hạ lưu gì.
- Chuyện hạ lưu?
Mục Vân đột nhiên mở lời:
- Không phải đâu, vậy chẳng phải là mỗi ngày nàng cùng ta làm chuyện hạ lưu?
- Chàng...
Kiếp trước chính là như thế, Diệp Tuyết Kỳ và hắn hỡ ra sẽ đấu võ mồm, mà mỗi lần vị sư tỷ này đều bại trong tay hắn.
Mục Vân cười cười, lấy ra kia Cửu Thiên Hàn Ngọc.
- Cửu Thiên Hàn Ngọc?
Diệp Tuyết Kỳ kinh ngạc.
- Tam Cực Thiên Minh thật bỏ được vốn liếng, một khối to như vậy, hẳn là có một cân?
- Ừm!
Mục Vân gật đầu nói:
- Xem ra lần này, ba người Thần Lạc sợ thật.
- Sợ mới tốt, ai bảo bọn hắn lúc trước không có mắt, còn kém chút muốn giết ngươi!
iệp Tuyết Kỳ ngồi trên người Mục Vân, khẽ nói:
- Nên để bọn hắn nơm nớp lo sợ mới đúng, ngày nào đó không cao hứng, bản cô nương xuất thủ, bình định Tam Cực Thiên Minh.
- Nói đến đây, ta ngược lại đột nhiên mới nhớ, Vu Thanh Phong kia cũng là người Bất Diệt kiếm tông các nàng?
- Không sai.
Diệp Tuyết Kỳ gật đầu nói:
- Bỏ ra vạn năm trù bị, chúng ta đương nhiên có chuẩn bị chu toàn.
- Nói như vậy, bên trong Tam Thập Tam Thiên Kiếm Môn cũng có người của các ngươi? Sẽ không phải là một vị phong chủ đó chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận