Vô Thượng Thần Đế

Chương 1347: Bên trong cổng vòm

Những người này, lúc đầu đại đa số đều bị thương nặng, lại thêm một số võ giả lưu thủ, thực lực cũng không mạnh, như thế nào là đối thủ của các huyết sứ.
Thấy cảnh này, những võ giả kia từng người chỉ cảm thấy giữa cổ họng giống như kẹp lấy một cây gai, rốt cuộc nói không nên lời một câu.
Không cần bao lâu, bọn hắn muốn nói chuyện cũng không lời nào để nói.
Từng tiếng xé gió lên trong nháy mắt, không bao lâu, bên trên mặt đất chỉ tồn tại thi thể, trên người những huyết sứ kia, quần áo đỏ tươi, trở nên càng thêm đỏ nhuận.
- Thiên Chủ, tiêu diệt toàn bộ.
- Ừm!
Vân Lang gật đầu nói:
- Tiếp tục đi tới, những người này, không cần để ý.
Một chỗ thi thể, máu tươi chảy ngang, những huyết sứ kia lại như cương thi, không nhúc nhích, bên trên mặt đất màu xám âm khí âm u.
Phía trước, những thân ảnh màu xám kia lại lần nữa xuất hiện.
Tựa hồ nhìn thấy tân con mồi tới gần, trên mặt từng thân ảnh màu xám mang theo vẻ hưng phấn.
- Thiên Chủ, những vật này là cái gì?
Trần Thiên Vũ khó hiểu hỏi.
- Vụ thi nhân!
Vân Lang mở lời:
- Chân hồn kết hợp cùng sương mù quỷ dị nơi này - vụ thi nhân, công kích linh hồn, vô cùng cường đại, các ngươi không nên khinh thường.
- Vâng!
Lời tuy như thế, thế nhưng Vân Lang một người phía trước, bàn tay vung lên, trong khoảnh khắc, những mê vụ kia lặng yên tản ra.
Tiếng lốp bốp vang lên, những vụ thi nhân kia, thân thể từng người phá tan, hóa thành từng đạo tàn phiến.
Thấy cảnh này, đám người Huyền Không sơn triệt để sửng sốt, không lên tiếng nữa.
Đội ngũ trùng trùng điệp điệp tiếp tục đi tới, đám người hờ hững không mở miệng.
Mà cùng nhất thời, đông đảo võ giả Huyết Minh, Ngũ Hành tiểu thế giới, Đấu Khải tiểu thế giới giờ phút này lại đứng ở phía trước, triệt để kinh ngạc đến ngây người.
Bọn hắn kinh ngạc vì cảnh tượng trước mắt.
Từng tầng từng tầng ngói lưu ly, tạo nên lấy cảnh trí rộng rãi hùng vĩ phía trước.
Tường che cao tới mấy trăm trượng, nhìn giống như từng tôn hộ vệ cường đại ngạo nghễ đứng thẳng để người ta căn bản không dám đến gần.
Mà ở trung ương tường che dài đến mấy ngàn trượng trước mắt, một cửa lớn hình vòm lặng yên mở ra, hiện ra tư thái hoan nghênh.
Cửa lớn hình vòm nhìn qua rất rộng rãi, như là đại môn ngày đó nhìn thấy tại Khổ Thiên điện, để người ngắm nhìn sinh ra sợ hãi.
Nhưng chỗ khác biệt là, giờ khắc này, cổng vòm bỗng nhiên mở ra, cũng không phải trạng thái khép kín.
- Đi!
Mục Vân đứng ở phía trước, mở lời.
- Sư tôn, hiện tại tiến vào, sẽ có có cái gì nguy hiểm hay không?
Diệp Thu vẫn nhớ kỹ lần trước bên trong Khổ Thiên điện, Thôn Thiên Hổ xuất hiện, thế nhưng chà đạp bọn hắn một đường.
- Nguy hiểm?
Mục Vân cười nói:
- Nhưng phàm là bên trong bí tàng, ai sẽ rộng mở đại môn, rộng mời khách tứ phương tới? Bất quá bên trong bí tàng Thông Thiên Giáo Chủ, nói không chừng có địa phương cổ quái kỳ lạ, tóm lại đã đến, cho dù nguy hiểm, chúng ta chỉ cần cẩn thận ứng đối, cũng không sao cả.
- Ừm.
Mục Vân vừa dứt lời, trong lòng mọi người cũng thoáng thở dài một hơi.
Bất kỳ chuyện gì, nếu Mục Vân ở bên cạnh họ, luôn có thể cho người ta một loại cảm giác an toàn trong lúc vô hình.
Nghìn đạo thân ảnh trong nháy mắt dần dần tiến vào bên trong đại điện.
Nói đúng ra, đó cũng không phải đại điện, mà càng giống một tòa quảng trường cự đại.
Chỉ là hiện nay, những quảng trường kia toàn bộ đỉnh bị ngói lưu ly cao lớn bao trùm từng tầng từng tầng.
Tiến vào trong cửa lớn hình vòm, đám người mới phát hiện, bên trong đại môn có một đại đạo đầu thẳng tắp, thông đạo hư vô mờ mịt không thấy phần cuối.
Mà hai bên đại đạo, từng đại môn cao ước chừng hơn hai mét, từng cánh cửa mở ra, thông đến từng con đường không biết.
Nhìn kỹ lại, những đại môn này, khoảng chừng mấy trăm tòa, căn bản không nhìn thấy đến cùng thông hướng nào.
- Mấy trăm cổng vòm, đến cùng cái nào mới thật sự là vị trí bí tàng?
Đế Văn khó hiểu hỏi.
Mục Vân trán, nói:
- Có khả năng một cái không phải, cũng có thể là mỗi một cái đều có, cũng hoặc là chỉ có một cái có.
Mục Vân nói lời này, nghe giống như không nói, thế nhưng đúng là có đạo lý.
Dù sao, ai cũng không biết, Thông Thiên Giáo Chủ năm đó nghĩ thế nào.
- Đã như vậy...
Đế Văn cùng Đấu Vân Phong đều nhìn nhau.
- Đã như vậy, chúng ta tách ra làm việc, thử thời vận, nói không chừng mỗi một cái đều có bảo tàng, mọi người tự thu hoạch, nếu không có, cũng bớt chúng ta tụ cùng một chỗ, lãng phí thời gian.
- Tốt!
Lập tức, võ giả tam đại thế lực bắt đầu tách ra, lựa chọn con đường bên trái, từng người tiến vào bên trong một cái thông đạo.
Ngay trong nháy mắt nhân mã tam đại thế lực tiến vào lối đi kia, bên trong ba tòa thông đạo, ánh sáng lúc đầu màu trắng đột nhiên biến thành màu đỏ như máu.
Biến hóa lặng lẽ cũng không có để cho bất kỳ người nào chú ý.
Bá bá bá...
Không bao lâu, đợi đến khi võ giả tam đại thế lực tiến vào trong đó, lần lượt từng thân ảnh giáng lâm.
Chính là từng võ giả thập đại tiểu thế giới, cùng với võ giả của một ít tiểu thế giới khác.
- Ừm?
- Bọn hắn đâu?-
- Các ngươi không biết nhìn kỹ một chút à?
Có người mở miệng quát.
Vừa dứt lời, đám người dần dần phát hiện, bên trong mấy trăm cổng vòm, chỉ có tam cái không giống bình thường.
Vô Cực Ngạo Thiên mở lời:
- Xem ra bọn người Mục Vân tiến vào trong ba cửa lớn kia.
- Đã như vậy, các vị, chúng ta cũng theo đó mỗi người đi một ngả, mỗi người lựa chọn con đường của mỗi người đi.
Vô Cực Ngạo Thiên không nói hai lời, lựa chọn một con đường, tiến vào.
- Ngọc Tôn Giả, nhìn Vô Cực Ngạo Thiên bộ dáng nóng nảy, có phải là có đại sự gì muốn làm?
Nhìn Luân Động Thương, Ngọc Huy Nhân nói:
- Ta làm sao biết...
Vừa dứt lời, Ngọc Huy Nhân cũng bước ra một bước, tiến vào bên trong thông đạo, thân ảnh tiêu tán...
Tự chuốc nhục nhã, Luân Động Thương hừ một tiếng, mang theo đám người Luân Hồi tiểu thế giới, tiến vào bên trong thông đạo.
Dần dần, người từng tiểu thế giới đến chỗ này cũng nhao nhao lựa chọn thông đạo, có lựa chọn kết thành một đội, tiến vào thông đạo, có đơn độc hành sự.
Chỉ là tiểu thế giới lần này tới bên trong bí tàng Thông Thiên Giáo Chủ trọn vẹn có mấy trăm cái, không sai biệt lắm cơ hồ mỗi tiểu thế giới lựa chọn một cái thông đạo.
Dần dần, hơn vạn đạo thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.
Lần này võ giả xâm nhập đến bên trong bí tàng Thông Thiên Giáo Chủ cũng không phải võ giả lần trước tiến vào Khổ Thiên điện có thể so sánh với.
Những võ giả này, phần lớn đều là cảnh giới Sinh Tử cảnh, người dẫn đầu của mỗi một tiểu thế giới cơ hồ đều là cường giả Sinh Tử cảnh lục trọng, thất trọng.
Bất quá hiện nay Mục Vân vừa bước một bước vào đến cảnh giới thất trọng, những cường gỉa trước kia với hắn mà nói chỉ có thể ngưỡng vọng giờ phút này cũng tính không được là cái gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận