Vô Thượng Thần Đế

Chương 3098: Sóng gió nơi báo danh

- Đa tạ.
Mục Vân hiện tại hiểu được, Chân Vũ học viện chính là thế lực cấp Thiên Nguyên thuộc hạ Chiêm tộc, một đại học viện, bao nhiêu thiên chi kiêu tử ước mơ bay lên cành cây biến thành phượng hoàng, đều sẽ thông qua nơi này, muốn bay lên trời.
Mười đại học viện, là con đường duy nhất trong thần giới dẫn vô số thiên tài tới vùng đất cổ tộc thần bí, bao nhiêu người chen lấn vỡ đầu, muốn đi tới nơi này.
Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, đi lại ở trong Chân Vũ học viện.
Chân Vũ học viện, chiêu thu đệ tử, cảnh giới thấp nhất, chính là Thần Quân.
Hơn nữa yêu cầu vẫn là dưới năm trăm năm thọ nguyên.
Năm trăm năm đến cảnh giới Thần Quân, ở trong thần giới, chỉ có thể nói là thiên tài bình thường.
Nhưng mặc dù vậy, trong thần giới, có bao nhiêu người có thể được gọi là thiên tài?
Chiêm Hân Di hiện tại giới thiệu:
- Thần Quân cảnh, dưới năm trăm tuổi, có thể vào Chân Vũ học viện, nhưng phải trải qua khảo hạch nghiêm khắc, mới có thể trở thành tạp dịch của Chân Vũ học viện.
Tạp dịch.
Trong lòng Mục Vân hơi nỉ non.
Thậm chí ngay cả đệ tử tạp dịch cũng không tính.
- Sau đó dưới một ngàn năm tuổi, đạt tới Thần Vương cảnh, có thể trở thành học viên chính thức của Chân Vũ học viện.
- Mà dưới ba ngàn năm tuổi, có thể trở thành Thần Hoàng cảnh, đó chính là đệ tử hạch tâm của Chân Vũ học viện.
- Về phần phía sau, nếu đạt tới cảnh giới Thần Chủ, có thể trở thành thánh đồ của Chân Vũ học viện, tương lai, có cơ hội có thể vào trong tộc ta làm việc.
Chiêm Hân Di giờ khắc này cùng Mục Vân cẩn thận giới thiệu, nói rất chậm.
Nhìn Mục Vân đáp lại lạnh nhạt, trong lòng Chiêm Hân Di không khỏi có chút tức giận.
- Mục Vân.
Chiêm Hân Di đột nhiên nhìn về phía Mục Vân, nghiêm túc nói:
- Nói thật cho ngươi, ta chính là công chúa Chiêm tộc, một trong thập đại cổ tộc.
- Lần này ngươi vì chuyện chữa bệnh cho ta, không thể để cho người khác biết!
- Ồ!
Mục Vân gật đầu.
Ồ?
Xong rồi à?
Nhìn thấy Mục Vân có chút bình tĩnh trả lời, trong lòng Chiêm Hân Di nhất thời càng tức giận.
Tên này, chẳng lẽ không biết mười đại Cổ tộc?
- Ngươi không biết mười đại cổ tộc sao?
Chiêm Hân Di mở lời.
- Thập đại Cổ tộc xuất quỷ nhập thần, có thể nói là thần long gặp đầu không thấy đuôi, ai không biết?
- Vậy ngươi không kinh ngạc chút nào?
- Kinh ngạc a!
Mục Vân gật đầu nói:
- Chẳng qua, ngay từ đầu ta trong lòng đã có phỏng đoán.
- Ngươi biết không?
Mục Vân lại nói:
- Đầu tiên, ngươi tam hồn Thần Vương cảnh, nhưng bên người lại có một vị cự đầu ngũ hành Thần Chủ cảnh giới bảo hộ, điểm này, bản thân cũng rất khả nghi, thân phận của ngươi, nhất định không đơn giản, dù sao, cho dù là thế lực cấp Thiên Nguyên, cảnh giới ngũ hành Thần Chủ, đủ để trở thành một thủ lĩnh tọa trấn một nơi lại xem ngươi, cảnh giới tam hồn Thần Vương coi là bảo vật trong lòng bàn tay, cho dù mình chết, cũng phải che chở ngươi chu toàn.
- Điều này chỉ có thể nói rõ, sau lưng ngươi có tồn tại cường đại hơn cảnh giới ngũ hành Thần Chủ.
- Ngoại trừ thập đại cổ tộc, tựa hồ cũng không có thế lực nào khác.
- Còn có một chút, về sau ngươi ca ca tới tìm ta, Mộc Vọng Trần pháp sứ của Thiên Cơ các, bị dọa thành kẻ ngốc.
- Có thể làm cho một vị Thần Chủ pháp sứ sợ hãi như vậy, cũng chỉ có người cổ tộc.
Mục Vân nói rõ ràng, ngược lại không chút sai sót.
Ngược lại là Chiêm Hân Di, giờ khắc này, sắc mặt đỏ bừng, có chút chột dạ.
Vốn tưởng rằng mình chỉ lặng yên không một tiếng động đi ra ngoài, không nghĩ tới, lại bị Mục Vân phát hiện.
Lộ ra nhiều sơ hở như vậy, đúng là không đủ cẩn thận.
- Phía trước chính là chỗ báo danh thí luyện lần này của Chân Vũ học viện, ta mang ngươi đi qua đi.
Chiêm Hân Di hiện tại vội vàng rời đề tài nói.
- Ngươi quý là Công chúa Chiêm tộc, như vậy không tốt lắm...
- Yên tâm đi.
Chiêm Hân Di cười nói:
- Chân Vũ học viện, ta thường xuyên tới đây, bất quá chân chính là tới nơi này chơi đùa, người biết thân phận của ta, cũng chỉ có một ít viện trưởng đứng đầu, phó viện trưởng trong học viện, những người khác, không biết ta.
- Ồ!
Mục Vân trả lời vẫn rất lạnh nhạt.
Hai đạo thân ảnh, hiện tại đi về phía ngoài cửa một tòa viện của Chân Vũ học viện.
Chân Vũ học viện, chiếm diện tích chừng vạn mẫu, có thể nói tựa như một tòa thành trì.
Lần này mời thiên tài tuấn kiệt thần giới, đi tới trong Chân Vũ học viện báo danh khảo hạch, yêu cầu đệ tử, thọ nguyên dưới ngàn niên, trên cảnh giới Thần Quân.
Điều kiện này, khiến cho rất nhiều thiên chi kiêu tử, ma quyền sát chưởng, chuẩn bị thi triển tay chân.
Giờ khắc này, bên ngoài cả học viện, đã xếp thành hàng dài, không ít người đục nước béo cò, muốn che dấu thọ nguyên chân thật của mình, cũng đều bị đá ra.
Tràng diện lúc này thoạt nhìn, cũng rất náo nhiệt.
- Ca ca ta đã cho ngươi một lệnh bài, ngươi đến đó để báo danh!
Chiêm Hân Di cười nói.
Mục Vân theo ánh mắt Chiêm Hân Di nhìn lại, ngoài cửa viện này, tổng cộng mười đội ngũ thật dài, nhìn kỹ, không dưới mấy ngàn người.
Hơn nữa đây chỉ là một cổng viện.
Chân Vũ học viện, có bốn cửa viện.
Mà hiện tại, ở ngoài cửa học viện, mười đội ngũ, còn có một đội ngũ.
Chỉ là, đội ngũ kia lác đác mấy người, trước báo danh, cơ bản không có người.
- Thông đạo đặc thù...
Mục Vân cười cười.
Thông đạo đặc thù, không cần thì phí.
Chiêm Hân Di vểnh miệng, cười nói:
- Ngươi đi xếp hàng trước, ta đi tìm Vũ lão, bởi vì ta, Vũ lão khẳng định bị phụ thân khiển trách, cũng không thể để cho hắn bị liên lụy.
- Đợi lát nữa ta lại tới tìm ngươi, mang ngươi xem Chân Vũ học viện.
- Ừm.
Thân ảnh Chiêm Hân Di chợt lóe, hóa thành một đạo lưu quang, biến mất không thấy.
Mục Vân hiện tại cất bước đi về phía thông đạo đặc thù.
Hai ba người ở phía trước, Mục Vân cũng không sốt ruột.
- Mau mau cút!
Đột nhiên, phía trước vang lên một tiếng răn dạy.
Chỗ báo danh kia, phía sau một cái bàn, một đệ tử hiện tại không kiên nhẫn nói:
- Mắt ngươi mù sao? Nơi này là địa phương tùy tùy tiện có thể báo danh sao? Biết cái rắm, liền cút đi, đi đằng kia xếp hàng.
Mà trước bàn kia, một thanh niên mặc áo vải xám, hiện tại sắc mặt quẫn bách, có vẻ rất co quắp.
- Xin lỗi, xin lỗi, ta không biết những thứ này, thật sự là xin lỗi!
Thanh niên có khuôn mặt thanh tú, hiện tại có vẻ rất quẫn bách.
Đệ tử Chân Vũ học viện phía sau bàn kia, là thần thái cao ngạo.
- Thứ nhà quê không có kiến thức, nơi này chính là Chân Vũ học viện, cái gì cũng không biết, liền đến tham gia khảo hạch, quả thực là muốn chết.
Sắc mặt thanh niên càng thêm quẫn bách, không ngừng lui về phía sau, liên tục xin lỗi.
- Ôi chao!
Đột nhiên, hiện tại, một tiếng kêu duyên dáng, đột nhiên vang lên.
- Mắt chó ngươi mù, giẫm lên chân bổn cô nương, người đâu, cắt chân của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận