Vô Thượng Thần Đế

Chương 3660: Uy lực của nguyền rủa (2)

Hắn cưỡi Kim Hỏa Toan Nghê chiến đấu, khí lực bản thân cũng tăng vọt, bất quá có thể cùng Thiên Mục Vương chiến thành ngang tay, cũng may Thiên Mục Vương phải phòng bị nguyền rủa, không dùng hết toàn lực, nếu không Mục Vân chưa chắc có thể liều mạng, cảnh giới chênh lệch thật sự quá lớn.
Giao phong xuống đất, Thiên Mục Vương muốn thu hồi khí lực, phòng ngự bản thân, để tránh bị nguyền rủa tập kích.
Nhưng Mục Vân nhhắn tay lẹ mắt, đã phát hiện ra khuyết điểm của Thiên Mục Vương, thừa dịp thân thể phòng ngự của hắn trống rỗng, tế xuất nhẫn Vô Miên giới chỉ, một cỗ nguyền rủa mê man mãnh liệt, tràn ngập như thủy triều.
- Không tốt!
Thiên Mục Vương sắc mặt đại biến, không ngờ Mục Vân phản ứng nhanh như vậy, hắn còn chưa kịp phòng ngự, nguyền rủa mê man liền xông tới.
Ù ù...
Thiên Mục Vương trong chốc chốc, cảm thấy đầu óc choáng váng, thân thể lung lay sắp đổ, rất muốn té trên mặt đất ngủ.
Đáy lòng hắn không ngừng hò hét gầm gừ, không thể ngủ, không thể ngủ, nếu như lúc này ngủ qua, sẽ không có cơ hội tỉnh lại.
Xoạt...
Thiên Mục Vương vung đao chém xuống, chém đứt tay trái, máu tươi như nước suối phun ra, đau đớn kịch liệt truyền đến, trong đầu hắn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan, trong nháy mắt khôi phục thanh tỉnh.
Vào thời khắc sinh tử, Thiên Mục Vương cũng xuất ra khí phách tráng sĩ đoạn cổ tay.
Đó là một bậc thầy.
Sắc mặt Mục Vân ngưng trọng, cao thủ chân chính, cường đại không chỉ là thực lực bản thân, còn có tinh thần cùng ý chí chiến đấu.
Thiên Mục Vương là cao thủ xứng đáng, tráng sĩ đoạn cổ tay, đây là khí phách.
- Tiểu tạp chủng, xem ra ta khinh thường ngươi.
Thiên Mục Vương cắn răng, che miệng vết thương gãy tay.
Thủ đoạn nguyền rủa của Mục Vân mạnh mẽ, hiển nhiên vượt quá tưởng tượng của hắn, hắn không sợ nguyền rủa bình thường, nhưng thượng cổ trang sức kèm theo nguyền rủa, thật sự quá mãnh liệt, hắn hơi có chút không cẩn thận, chính là kết cuộc vạn kiếp bất phục.
- Ngươi dùng nguyền rủa thắng ta, không tính là vinh quang, ngươi chờ cho ta, sau này ta lại tìm ngươi tính sổ.
Thiên Mục Vương che miệng vết thương, xoay người rời đi, hắn đã không muốn đánh tiếp nữa.
- Đứng lại, chúng ta còn chưa phân ra thắng bại.
Sắc mặt Mục Vân trầm xuống, không ngờ Thiên Mục Vương lại muốn đi.
- Thiên Mục Vương ta muốn đi, ai có thể ngăn cản ta?
Thiên Mục Vương hừ lạnh một tiếng, rời đi, có chút khinh thường nói:
- Tiểu tạp chủng ngươi, chỉ là nguyền rủa lợi hại mà thôi, chờ ta trở về nghĩ biện pháp tốt, chúng ta lại đánh qua cũng không muộn.
- Haha, ngươi nghĩ rằng ta sẽ nguyền rủa? Địa nguyên thư, ngăn hắn lại!
Mục Vân tế xuất địa nguyên thư, lật đến trang sách rừng rậm, từng cỗ sinh cơ lục ý bồng bột, tràn ngập ra, cả sơn cốc, cũng trở nên sinh cơ chung sống, từng cọng chồi non phá đất mà ra, sau đó dùng tốc độ điên cuồng sinh trưởng lớn lên, trong nháy mắt hóa thành từng gốc đại thụ.
Trong chớp mắt, toàn bộ thung lũng đã biến thành một thế giới rừng rậm.
Thiên Mục Vương muốn đi, nhưng mấy chục đầu thụ yêu xuất hiện, ngăn cản đường đi của hắn.
Trên người những thụ yêu này, ầm ầm rút ra từng cây dây leo độc, hung hăng quấn lấy Thiên Mục Vương, còn có từng gốc cây cỏ xanh, giống như đao kiếm sinh ra, hóa thành lồng giam, vây khốn Thiên Mục Vương.
Thất Tâm Hải Đường đặt trên mặt đất, dưới sự ẩm ướt của khí tức địa nguyên thư, cũng biến thành từng đầu ăn thịt người, bảy cánh hoa, chính là bảy cái miệng to chậu máu, mọc đầy răng sắc bén rậm rạp, làm cho người ta sợ hãi.
Mục Vân trên tay có năm trang địa nguyên thư, trang sách rừng rậm là tồn tại cường đại nhất, thế giới rừng rậm chế tạo ra, chính là đại quân vô số thực vật.
Một trang rừng rậm, chính là thiên quân vạn mã.
Thiên Mục Vương trên mặt lộ ra thần sắc kinh hãi, không nghĩ tới lại đột nhiên xuất hiện nhiều quái vật cỏ cây như vậy, thân thể hắn trong nháy mắt bị trói lại, bị nhốt trong lồng cỏ xanh, không được thoát thân.
- Giết hắn đi!
Mục Vân hét lớn một tiếng, Thất Tâm Hải Đường biến thành hoa ăn thịt người, bảy chậu máu há to miệng, hung hăng hướng Thiên Mục Vương thôn phệ mà đi.
- Dựa vào ngươi chút cỏ dại hoa dại này, cũng muốn ngăn cản ta?
Thiên Mục Vương giận dữ, cả người ma khí bộc phát, từ trong lồng giam giãy ra.
- Thi Hoàng Bá thể quyết, chuyển thứ tư, mở ra.
Thiên Mục Vương hét lớn một tiếng, lúc này mở ra Thi Hoàng Bá Thể Quyết. Trong tay hắn, thi hoàng đao đen kịt hiện ra.
Bí tịch chuyển thứ tư, trên tay Mục Vân cũng không có, hắn chỉ có chuyển thứ ba.
So với chuyển thứ ba, chỗ lợi hại nhất của chuyển thứ tư chính là có thể ngưng khí hóa đao, hóa ra một thanh thi hoàng đao.
Thiên Mục Vương cầm Thi Hoàng Đao trong tay, một đường phá sát mà ra, thụ yêu chặn đường phía trước, toàn bộ đều bị chém giết, ăn thịt người hoa xung quanh cũng bị tiêu diệt, cả khu rừng rậm, không có bất cứ thứ gì, có thể ngăn cản đao phong của hắn.
- Bí quyết chuyển thứ tư, thoạt nhìn còn lợi hại hơn so với Tinh Sát thánh thể của ta.
Mục Vân thần sắc khẽ động, nhìn bộ dáng hung hãn của Thiên Mục Vương như thế, uy lực của thi hoàng bá thể quyết chuyển thứ tư, hiển nhiên còn lợi hại hơn so với Tinh Sát thánh thể của hắn.
- Tam Kiếp Thủy, Thiên Thủy Cổ Đao.
Thân thể Mục Vân bay vút ra, Tinh Hoàng kiếm tung không nộ trảm, từng đường thủy văn như răng cưa từ trên kiếm bộc phát ra, kiếm phát đao khí, khí tức sắc bén của Thiên Thủy cổ đao hung hăng chém về phía Thiên Mục Vương.
Thiên Mục Vương hơi cả kinh, chỉ cảm thấy một cỗ khí tức phá sát mãnh liệt truyền đến, những vết thủy văn hình răng cưa kia, giống như có thể liệt thiên phá địa, khí tức cực kỳ sắc bén, nếu như bị chính diện đánh trúng, chỉ sợ sẽ bị dỡ tám khối.
Thiên Mục Vương lấy lại bình tĩnh, tay cầm Thi Hoàng đao, hoành đao chém ra.
Nhưng thân thể Mục Vân đột nhiên biến mất, một cái trong nháy mắt di động, vòng qua lưng hắn.
- Điêu Trùng tiểu kỹ, còn muốn âm ta?
Thiên Mục Vương cười lạnh một tiếng, hồi đao chém, chém về phía Mục Vân.
Nhưng bỗng nhiên, hắn cảm thấy huyết mạch thân thể, giống như gặp phải gục gút nào đó, khí tức ngột ngạt trì trệ, ngay cả Thi Hoàng Bá Thể Quyết cũng không thể duy trì được, một đao này cũng không hề có khí thế, hoàn toàn là một đao chém ra ngoài.
Tay Mục Vân trái mở ra, trên tay treo một sợi dây chuyền, đang tản mát ra từng trận khí tức mị hoặc.
- Xin lỗi, vẫn là nguyền rủa dễ dùng.
Mục Vân mỉm cười, lời nguyền của Tà Mị hạng liên phóng thích ra ngoài.
Thân thể Thiên Mục Vương mặc dù có phòng bị, nguyền rủa bình thường không thương tổn được hắn, nhưng Mục Vân sử dụng nguyền rủa ở cự ly gần như vậy, khí tức nguyền rủa này quá mãnh liệt, Thiên Mục Vương cũng không ngăn được.
- Không xong!
Thiên Mục Vương hoảng sợ không thôi, phòng ngự thân thể của hắn rất tốt, cho dù bị nguyền rủa trùng kích ở cự ly gần, trạng thái tiêu cực nhiều nhất cũng chỉ có thể kéo dài một giây.
Nhưng một giây này, thật sự quá trí mạng, đây là nguyền rủa mị hoặc, một khi lâm vào trạng thái mị hoặc, người không cách nào sử dụng bất kỳ chiêu thức công pháp nào, cũng không cách nào sử dụng pháp bảo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận