Vô Thượng Thần Đế

Chương 6116: Cổ lão Long tộc

**Chương 6116: Cổ Lão Long Tộc**
Trong thung lũng sâu thẳm, sương mù càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng mọi tia sáng và âm thanh. Mục Vân và Thanh Phong sánh vai tiến bước, tiếng chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, càng thêm rõ ràng. Đột nhiên, một tiếng gầm rú trầm thấp từ trong màn sương truyền đến, chấn động khiến màng nhĩ của cả hai đau nhức.
Mục Vân biến sắc, hắn nắm chặt thanh trường kiếm trong tay, chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với bất kỳ kẻ địch nào. Thanh Phong thì nheo mắt lại, như đang cố lắng nghe những thông tin ẩn giấu trong tiếng gầm kia.
Hiện tại bản thân tuy rằng thực lực giảm sút nhiều, nhưng hắn hiểu rõ trong lòng.
Sự chỉ dẫn của Thanh Phong, chính là mấu chốt để lĩnh ngộ Thiên Đạo!
"Là tiếng rồng ngâm!" Thanh Phong đột ngột mở mắt, trong ánh mắt hắn ánh lên vẻ phấn khích. "Nơi này vậy mà lại có sự tồn tại của rồng!"
Mục Vân kinh ngạc trong lòng, hắn từng nghe nói rồng là một trong những sinh vật mạnh mẽ nhất trên đại lục này, chúng nắm giữ sức mạnh và trí tuệ vô tận. Tuy nhiên, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp rồng ở một nơi như thế này.
"Chúng ta nên làm gì?" Mục Vân khẩn trương hỏi. Dù có niềm tin và quyết tâm kiên định, nhưng khi đối mặt với sinh vật hùng mạnh như vậy, hắn không thể không thừa nhận sự sợ hãi của mình.
Thanh Phong mỉm cười, trong mắt hắn tràn đầy tự tin. "Đừng lo lắng, rồng tuy mạnh mẽ, nhưng chúng cũng có sự kiêu ngạo và tôn nghiêm riêng. Chỉ cần chúng ta không xâm phạm lãnh địa của chúng, chúng sẽ không dễ dàng tấn công chúng ta."
Mục Vân gật đầu, hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại nỗi sợ hãi trong lòng. Hắn biết rõ, bản thân không thể cứ như vậy để sự sợ hãi trói buộc. Hắn nắm chặt trường kiếm, cùng Thanh Phong tiếp tục tiến lên.
Không lâu sau, họ đến trước một hang động khổng lồ. Trong động tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa như có vật gì đó đang hấp dẫn họ. Mục Vân và Thanh Phong liếc nhìn nhau, sau đó dứt khoát bước vào hang động.
Bên trong hang động rộng lớn và thần bí, vách đá được khảm các loại đá quý và khoáng thạch, tỏa ra ánh sáng chói lọi. Ở sâu trong hang, họ nhìn thấy một con rồng to lớn đang nhắm mắt dưỡng thần. Con rồng này khoác trên mình lớp vảy vàng óng, tỏa ra khí tức mạnh mẽ, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Họ chầm chậm tiến lại gần, luôn chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống bất ngờ nào. Con rồng từ từ mở mắt khi họ đến gần, đôi mắt nó tựa như những vì sao lấp lánh, toát lên vẻ uy nghiêm và trí tuệ.
Tuy nhiên, điều bất ngờ là con rồng này không hề tỏ ra địch ý, ngược lại còn dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Mục Vân và Thanh Phong. Nó chậm rãi nghiêng đầu, dường như đang bảo vệ họ, dẫn dắt họ tiến sâu hơn vào hang động.
Mục Vân và Thanh Phong chấn động trong lòng, họ nhận ra con rồng này không có ý định tấn công, mà là muốn chỉ đường cho họ. Họ cảm kích gật đầu, tiếp tục đi theo sau con rồng, thận trọng tiến bước.
Ở nơi sâu nhất trong hang động, họ tìm thấy một lối vào nhỏ ẩn khuất. Lối vào này tỏa ra ánh sáng thần bí, dường như thông đến một thế giới chưa biết khác. Con rồng từ từ ra hiệu cho họ tiến vào, sau đó lặng lẽ quay người rời đi.
Mục Vân và Thanh Phong nhìn nhau, sau đó không chút do dự bước vào lối đi. Họ biết rõ đây là con đường dẫn đến bí mật, họ mong chờ được khám phá thế giới chưa biết ngay lập tức.
Tuy nhiên, khi bước vào thông đạo, họ lại phát hiện mình đang ở trong một ảo cảnh khổng lồ. Ảo cảnh này tràn ngập các loại ảo giác và hình ảnh giả, khiến người ta khó phân biệt được thật giả. Họ phát hiện mình bị bao vây trong những ảo ảnh đầy màu sắc, mỗi hình ảnh đều như một thế giới chân thực, khiến người ta say mê trong đó.
"Đây là ảo cảnh long ngâm!" Thanh Phong đột nhiên kêu lên. "Chúng ta không thể chìm đắm trong đó, phải tìm ra phương pháp phá giải!"
Mục Vân gật đầu, hắn cố gắng giữ cho tâm trí mình bình tĩnh, cố gắng cảm nhận ý đồ thực sự đằng sau ảo cảnh này. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng kết nối với ảo cảnh.
Trong khoảnh khắc nhắm mắt, Mục Vân đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp đang lưu động trong cơ thể. Luồng sức mạnh này dường như cộng hưởng với ảo cảnh, mang lại cho hắn một loại khả năng nhận thức đặc biệt. Hắn mở mắt ra, phát hiện mình có thể nhìn thấu bản chất của ảo cảnh này.
Ở trung tâm của ảo cảnh, họ phát hiện một căn phòng nhỏ ẩn khuất. Căn phòng này phát ra ánh sáng thần bí, dường như ẩn chứa bí mật nào đó. Họ thận trọng tiến vào căn phòng, nhưng lại phát hiện bên trong không có một ai.
"Chúng ta có phải đã đi nhầm rồi không?" Thanh Phong nghi hoặc hỏi.
Mục Vân lắc đầu, ánh mắt hắn dừng lại ở một quả cầu thủy tinh khổng lồ ở giữa phòng. Quả cầu thủy tinh này tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, dường như ẩn chứa sức mạnh nào đó.
Họ chầm chậm tiến lại gần, phát hiện quả cầu thủy tinh này thực chất là một tế đàn thần bí. Trên tế đàn có khắc những phù văn phức tạp, dường như là một loại nghi thức cổ xưa.
"Trên tế đàn này có tên của ta!" Thanh Phong đột nhiên kêu lên. "Tên của ta ở đây, còn có cả ngươi nữa!"
Mục Vân và Thanh Phong nhìn nhau, họ nhận ra tế đàn này chính là phương pháp phá giải mà họ đang tìm kiếm. Họ biết rằng, chỉ có thông qua tế đàn này, mới có thể phá giải ảo cảnh long ngâm, mới có thể tìm thấy bí mật thực sự.
Họ đưa tay ra, đặt nhẹ lên tế đàn. Tiếng tim đập của họ vang vọng trong ảo cảnh trống trải, càng thêm rõ ràng. Đột nhiên, quả cầu thủy tinh bắt đầu lóe sáng, phát ra ánh sáng chói mắt. Trong ánh sáng ẩn chứa những ký hiệu và hình ảnh thần bí, dường như đang truyền tải một loại thông tin nào đó.
Mục Vân và Thanh Phong nhìn chằm chằm vào những ký hiệu và hình ảnh này, cố gắng lý giải ý nghĩa của chúng. Họ biết rõ, đây là cách rồng thể hiện trí tuệ và năng lực của nó. Họ cảm kích gật đầu, thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu đối với rồng.
Theo sự tan biến của ánh sáng, Mục Vân và Thanh Phong đột nhiên phát hiện mình đã rời khỏi ảo cảnh long ngâm. Họ phát hiện mình đang đứng trong một thung lũng thần bí, xung quanh là rừng cây rậm rạp và núi non hùng vĩ. Ánh sáng mặt trời xuyên qua kẽ lá, chiếu lên người họ, mang đến cảm giác ấm áp và yên bình.
Ở giữa thung lũng, họ nhìn thấy một con rồng to lớn đang bay lượn một cách nhàn nhã. Đôi cánh của nó tựa như chúa tể bầu trời, chia cắt ánh sáng mặt trời thành vô số mảnh vụn. Con rồng này khác với những con rồng khác, trong mắt nó ánh lên vẻ trí tuệ và ôn nhu.
Mục Vân sững sờ, giữa không trung, thế mà lại là một con Thần Long phương Tây!
Hắn kinh hãi nhìn con rồng này, nó dường như không giống những con rồng khác. Trong mắt nó, ánh lên vẻ trí tuệ giống như con người, chứ không phải ánh mắt hung dữ của dã thú.
"Con, con rồng này, dường như không bình thường." Thanh Phong kinh ngạc nói.
Mục Vân gật đầu, "Đúng vậy, trong mắt nó, dường như có trí tuệ của riêng mình."
Họ thận trọng tiến lại gần con rồng, cố gắng kết nối với nó. Họ đưa tay ra, ra hiệu muốn vuốt ve lớp vảy của nó, nhưng lại bị nó nhẹ nhàng né tránh.
"Con rồng này dường như không muốn tiếp nhận sự thân cận của chúng ta." Thanh Phong nói.
Mục Vân nhíu mày, "Có lẽ nó cần chúng ta chủ động hơn một chút."
Nói rồi, hắn nhẹ nhàng vỗ vào lưng rồng, cố gắng để nó chấp nhận sự thân cận của họ. Con rồng dường như bị hành động của hắn làm cho xúc động, từ từ cúi đầu, trong mắt lộ ra vẻ chấp nhận.
Mục Vân và Thanh Phong nhìn nhau, sau đó quyết định tiếp tục thử nghiệm kết nối với con rồng này. Họ nhẹ nhàng vuốt ve lớp vảy rồng, cảm nhận nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của nó. Con rồng từ từ thở ra, dường như đang đáp lại sự thân cận của họ.
Đột nhiên, trong mắt rồng lóe lên một tia sáng, nó từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Mục Vân và Thanh Phong. Trong mắt nó không còn chỉ là ánh mắt hung dữ của dã thú, mà là ánh sáng của trí tuệ và sự ôn nhu.
"Con rồng này, dường như đang truyền đạt thông tin cho chúng ta." Thanh Phong nói.
Mục Vân gật đầu, "Đúng vậy, nó dường như đang nói cho chúng ta biết, giữa chúng ta và nó có mối liên hệ sâu xa hơn."
Vừa dứt lời, con rồng từ từ xoay người lại, lộ ra những dãy phù văn cổ xưa. Những phù văn này lấp lánh trên lớp vảy rồng, dường như là một loại văn tự cổ xưa, ghi lại những câu chuyện cổ xưa.
Mục Vân và Thanh Phong kinh ngạc nhìn những phù văn này, họ biết rằng đằng sau những phù văn này chắc chắn ẩn chứa một câu chuyện cổ xưa và thần bí. Họ đưa tay ra, cố gắng chạm vào những phù văn này, nhưng lại bị con rồng nhẹ nhàng né tránh.
"Con rồng này dường như không muốn chúng ta tiếp xúc với những phù văn này." Thanh Phong nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận