Vô Thượng Thần Đế

Chương 1490: Tà môn (1)

- Ngươi là tự tìm đường chết.
Thạch Uẩn Ngọc quát:
- Không sợ nói thật cho ngươi, ta đã tìm kiếm trợ giúp, đợi lát nữa, chờ hắn đến, ngươi muốn chết, cũng khó khăn.
- Thật có lỗi, ta còn không muốn chết.
Mục Vân lại mở miệng khẽ nói:
- Ba người các ngươi, không khỏi quá đề cao mình.
Nghe thấy Mục Vân nói lời này, ba người đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cười lên ha hả.
Bọn hắn cười, Mục Vân thực sự quá vô tri.
Lúc đầu ba người cứ nghĩ, Mục Vân sẽ mượn Cửu Linh Tiên Thể Đan để bản thân đột phá, đến cảnh giới tam phẩm Nhân Tiên, nghĩ cách trốn khỏi nơi đây.
Thế nhưng không nghĩ tới, Mục Vân hiện tại không có tấn thăng, liền chạy ra.
Bọn hắn cứ nghĩ Mục Vân ở yếu thế.
Ai có thể nghĩ, gia hỏa này, hoàn toàn là đến ra vẻ ta đây.
- Hỗn đản, ngươi thật coi là chúng ta coi trọng bản lĩnh luyện đan của ngươi, không bỏ được giết ngươi?
Thạch Uẩn Ngọc quát:
- Nếu ngươi ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ còn tốt, nếu dám can đảm phản kháng...
- Ngươi có thể như thế nào?
Mục Vân phi thân lên, nhìn Thạch Uẩn Ngọc, quát.
- Giết ngươi!
Thạch Uẩn Ngọc hừ một tiếng, ngang nhiên xuất thủ.
Một tiếng kiếm minh vang lên, toàn bộ thân thể Thạch Uẩn Ngọc hóa thành một đạo lưu quang, phía trước kiếm, khí phá núi sông.
- Giết ta? Ngươi còn chưa xứng.
Nhìn thấy Thạch Uẩn Ngọc xông lên, Mục Vân quát to, một quyền giết ra.
- Tinh Vẫn Quyền.
Lực lượng cuồng bạo hội tụ phía dưới một quyền, điên cuồng dũng động.
Phanh...
Hai người giao thủ, một tiếng phanh vang lên.
Công kích của Thạch Uẩn Ngọc bị ngăn cản cản.
Thân ảnh cũng ngừng lại, có chút khó tin nhìn Mục Vân.
Hắn là cảnh giới tam phẩm Nhân Tiên, mà chu thiên Tiên khí vận chuyển bên trong cơ thể đã đến ba mươi ba vòng.
Mục Vân mới là nhị phẩm Nhân Tiên, cho ăn bể bụng cũng chính là hai mươi chín chu thiên.
Chênh lệch vận chuyển bốn chu thiên, lực lượng và thực lực, có thể nói là chênh lệch tứ trọng mới đúng.
Thế nhưng Mục Vân đánh ra một quyền lại có thể ngăn cản một kiếm của hắn.
Cái này có phần vượt qua phạm vi hắn nhận biết.
Không thực tế!
Thạch Uẩn Ngọc ngẩn người.
- Thạch Uẩn Ngọc, làm gì ngẩn ra?
Kia Lang Vũ Hiên hừ một tiếng:
- Kẻ này không biết tốt xấu, giết là được, nếu không được, chúng ta từ từ tìm người luyện đan, kiếm ít một chút, thế nhưng tiểu tử này cũng thực sự không biết điều.
Vừa dứt lời, Lang Vũ Hiên rít lên một tiếng, lao thẳng tới Mục Vân.
- Kiếm Xuất Thu Vũ!
Một kiếm giết ra, lực lượng liên tục không dứt từ trong tay Lang Vũ Hiên vung vãi mà ra.
Thấy cảnh này, Mục Vân lần nữa ra quyền.
- Lạc Tinh Quyền!
Tiên khí lưu loát hùng hồn bên trong cơ thể du tẩu hai mươi chín chu thiên, đấm ra một quyền.
Oanh...
Hai người va nhau, Lang Vũ Hiên đăng đăng đăng lui lại.
Một màn này quả thực để Thạch Uẩn Ngọc kinh sợ.
Lang Vũ Hiên tấn thăng cảnh giới tam phẩm Nhân Tiên chỉ yếu hơn hắn một bậc, Tiên khí vận chuyển ba mươi hai chu thiên, kiếm pháp lại mạnh hơn hắn một ít.
Mục Vân, Tiên khí vận chuyển chu thiên ít hơn bọn hắn, tu luyện tiên pháp cũng nhiều nhất là cùng đẳng cấp với bọn hắn.
Sao thực lực mạnh mẽ như thế?
Duy nhất có thể giải thích, chính là Mục Vân tu luyện tiên pháp xuất thần nhập hóa.
Chỉ có thể nói, Mục Vân tu luyện quyền pháp đến mức lô hỏa thuần thanh.
Nếu không, hắn thực sự nghĩ không ra nguyên nhân khác.
Sự thật cũng là như thế.
Ba thức Lưu Tinh Sát Quyền, sớm đã bị Mục Vân mò đến đầu khớp xương.
Kết hợp với chính nhận biết của hắn về quyền pháp, thêm chút cải biến, uy lực bất phàm.
Đối thủ có cảnh giới mạnh hơn hắn, tiên pháp tương đương hắn, thế nhưng phát huy uy lực lại không cường đại bằng hắn.
Nếu như nói Tiên khí mênh mông bên trong cơ thể Mục Vân là mười tầng, hắn dựa vào Lưu Tinh Sát Quyền có thể bộc phát ra sát thương mười tầng lực lượng.
Mà, mấy người Thạch Uẩn Ngọc, Tiên khí bên trong cơ thể mênh mông là mười lăm, thậm chí là hai mươi tầng, thế nhưng bởi vì đối chưởng khống tiên pháp khác biệt, cuối cùng chỉ có thể bộc phát ra uy lực có bảy tám tầng cũng không tệ.
Tiên pháp cường hoành, cũng phải nhìn là ai thi triển.
Nếu không trên thế giới này, cũng không tồn tại cái gọi là thiên tài.
Thiên tài, chính là có thể đem thứ người khác phát hiện không được, vận dụng không được, chuyển hóa thành thực lực mạnh mẽ của mình.
- Hai đại nam nhân các ngươi, nhân từ nương tay như thế?
Trong mắt Tần Yến giờ này đầy đùa cợt.
- Chỉ là một nhị phẩm Nhân Tiên, ta còn không tin, hắn có thể lật trời.
Tần Yến vừa dứt lời, một bước xông ra.
Tần Yến giết ra, thế mà không sử dụng kiếm pháp, mà tay không tấc sắt, đánh tới Mục Vân.
- Ngươi muốn chết!
Thấy cảnh này, trong lòng Mục Vân cười lạnh một tiếng.
- Lưu Hành Trụy Địa.
Một kích, bộc phát ra toàn bộ thực lực.
Hiện tại ba người đều xem thường mình, còn chưa liên thủ, nếu như ba người liên thủ lại, hắn không có quả ngon để ăn.
Cho nên thừa dịp hiện tại, tốt nhất có thể trước đánh thương một người trong đó.
Một quyền lao ra, quyền kình đầy trời từ trên trời giáng xuống, như là lưu tinh trụy lạc, nghiền ép toàn bộ thân thể Tần Yến.
Phanh phanh phanh...
Từng tiếng bành vang lên, thân thể Tần Yến rơi xuống đất, phù phù phù phù, hóa thành từng đạo lưu tinh, triệt để rơi xuống.
Phía dưới một chuỗi dài tiếng nổ đùng đoàng, thân thể Tần Yến giống như một ổ bánh mì, bị bắn vào trên mặt đất, triệt để bị đánh thành cái sàng.
- Tần Yến!
Nhìn thấy Tần Yến liên tục bại lui, Thạch Uẩn Ngọc và Lang Vũ Hiên vội vàng xông tới, ngăn cản được dư ba.
Thế nhưng giờ khắc này nhìn về phía Mục Vân, trong ánh mắt ba người lại mang theo một tia cảnh giác.
- Ngươi còn tốt chứ?
Thạch Uẩn Ngọc nhìn Tần Yến, dò hỏi.
- Còn có thể tiếp tục chiến đấu!
Tần Yến nói:
- Kém chút bị tiểu tử này âm, đáng chết, gia hỏa này quả thực chính là quái thai.
Nghe đến lời này, Thạch Uẩn Ngọc Lang Vũ Hiên đều gật đầu.
Hiện tại, không thể khinh thị Mục Vân, ba người bọn họ liên thủ lại, không tin đánh không lại Mục Vân.
Lời này mặc dù nghe rất vô sỉ, thế nhưng có thể lưu lại Mục Vân là được.
Bên trong thế giới Tiên nhân, nào có cái gì vô sỉ không vô sỉ, người sống viết ra hết thảy.
Ba người thành thế đối chọi vây Mục Vân lại.
- Chuẩn bị ba người liên thủ? Ba tam phẩm Nhân Tiên, vây công ta chỉ là một nhị phẩm Nhân Tiên, các ngươi thật đã vứt hết mặt, thật sự không muốn mặt!
Mục Vân nhìn ba người, cười lạnh.
- Đánh rắm!
Thạch Uẩn Ngọc nói:
- Thế giới này, mặt là cái gì? Còn sống mới là mặt! Chẳng lẽ, như là Minh chủ Vân Minh vạn năm trước, một thân ngông nghênh, chết xong ngay cả cái rắm cũng không có, mới gọi là mặt sao?
- Nhắc đến tên ngu xuẩn kia, dám đối địch với mấy đại tiên vực, cao ngạo không ai bì nổi, nhưng cuối cùng vẫn chết rồi, mà tên người nọ giống y chang ngươi, quả thực giống nhau như đúc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận