Vô Thượng Thần Đế

Chương 1953: Hiểu Lầm Tai Hại

Mục Vân chậm rãi nói:
- Ta gieo xuống cho ngươi chính là Sinh Tử Ám Ấn, đừng nói ngươi, liền xem như cường giả Huyền Tiên đỉnh tiêm, Chân Tiên cảnh giới, cũng không có khả năng phá vỡ.
- Mà lại ngươi nên hiểu rõ, ta hiện tại có thể mệnh lệnh ngươi làm bất cứ chuyện gì.
Nghe đến lời này, Tử U Ngữ nhìn Mục Vân, lộ ra ánh mắt khinh thường.
- Ngươi không tin?
Mục Vân cười nói:
- Được, ngươi bây giờ, cởi áo ngoài của mình, nhảy một bản cho ta xem đi, vũ đạo cần gợi cảm một ít...
Mục Vân vừa dứt lời, sắc mặt xinh đẹp của Tử U Ngữ đỏ hồng, vừa định mở miệng phản bác, thế nhưng thân thể của nàng lại không nghe lời bắt đầu chuyển động.
Nàng chậm rãi giải khai áo ngoài trên người mình, lưu lại một kiện váy áo thật mỏng.
Mà cước bộ của nàng lúc này cũng không bị khống chế, bắt đầu nhẹ nhàng nhảy múa, vũ bộ gợi cảm, bộ pháp quỷ dị, Tử U Ngữ hoàn toàn không dừng được.
- Ngươi đến cùng làm cái gì với ta?
Thấy cảnh này, Tử U Ngữ triệt để ngơ ngẩn.
- Mau dừng lại.
Tử U Ngữ nhìn dáng múa buông thả của mình, các loại động tác nóng bỏng.
Một màn này còn hiện ra ở trước mặt một nam tử mới vừa quen không lâu, trên mặt cơ hồ có thể nhỏ ra máu.
- Dừng lại sao?
Mục Vân cười nói:
- Hiện tại, ngươi tin chưa?
- Ta tin tưởng, ngươi mau dừng lại.
Mục Vân tâm niệm vừa động, Tử U Ngữ dừng lại.
Trên ngực phập phồng, trên mặt mang theo mồ hôi óng ánh.
- Ta nói, không được hoài nghi ta!
Mục Vân lần nữa nói:
- Tốt rồi, lần này, nói cho ta, các ngươi có bao nhiêu người xuất động.
Tử U Ngữ dừng lại, nổi giận nhìn Mục Vân, cuối cùng thở ra một hơi, nói:
- Tử Hoàng tháp chung ta, xuất động năm ngàn đệ tử, Hoàng Cực thế gia dốc hết toàn lực, Càn Khôn sơn trang cũng xuất động hơn vạn tên đệ tử.
- Thái Hư tông cùng Xích Lôi điện có khoảng ngàn người đến, nhưng đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi, ngàn người này, toàn bộ đều là đệ tử cảnh giới Huyền Tiên, mà còn là thực lực nổi bật.
- Đội hình này là chuẩn bị giết chết hết toàn bộ đệ tử Tam Cực Thiên Minh và Bích Lạc hoàng tuyền tông?
- Muốn diệt sát toàn bộ, tự nhiên rất không có khả năng, chỉ là tiêu hao sinh lực, cho Tam Cực Thiên Minh đả kích, sau đó, cao tầng ngũ đại tông môn xuất thủ, Tam Cực Thiên Minh cùng Bích Lạc hoàng tuyền tông làm sao có thể còn còn sống sót.
Tử U Ngữ tự tin nói thẳng.
- Các ngươi còn quá coi thường đối thủ.
- Cái gì?
Tử U Ngữ kinh ngạc nói:
- Xem thường? Lần này Thái Hư tông cùng Xích Lôi điện cũng gia nhập, hai đại Bạch Ngân cấp thế lực, có thể nói là tồn tại tiếng tăm lừng lẫy bên trong Đông Kiếm vực cùng tây Kiếm Vực, thực lực còn mạnh hơn Tam Cực Thiên Minh...
- Ta nói không phải ý này!
Mục Vân ngắt lời nói:
- Ý của ta là, các ngươi đã xem thường Bích Lạc hoàng tuyền tông.
- Bích Lạc hoàng tuyền tông?
Tử U Ngữ lắc đầu nói:
- Ta biết tông môn này, vạn năm trước biến mất, nghe nói có thể so với Bạch Ngân cấp thế lực, hiện tại xuất hiện, thực lực hiển lộ ra đúng là kinh thế hãi tục.
- Nhưng Hoàng Cực thế gia lần trước đã ăn thiệt thòi.
- Bọn hắn xác định, sở dĩ thất bại là bởi vì Bích Lạc hoàng tuyền tông xuất hiện ba vị Ngục Vương, thực lực mạnh mẽ, cơ hồ hiện ra trạng thái nghiền ép, đánh bại Hoàng Cực lão tổ Hoàng Cực thế gia bọn hắn, lúc này mới để Hoàng Cực thế gia bị bức lui trở lại đại bản doanh Hoàng Cực thành bọn hắn trước đó còn là Thanh Đồng cấp thế lực.
- Lần này, Xích Lôi điện thế nhưng có mấy vị cường giả cao thâm đến, đoán chừng Bích Lạc hoàng tuyền tông cũng không thể nào là đối thủ.
Nghe đến lời này, Mục Vân cũng không nói nhiều.
Tử U Ngữ căn bản không biết, trước đó Bích Lạc hoàng tuyền tông trở thành Thanh Đồng cấp thế lực, xuất hiện ba vị Ngục Vương, chính là Lệ Sinh Phong, Đồng Yêu, Hàn Khải ba vị thập bát, thập thất, thập lục Ngục Vương.
Mà tấn thăng làm Bạch Ngân cấp thế lực, thì là xuất hiện thập ngũ, thập tứ, thập tam ba vị Ngục Vương.
Ba vị Ngục Vương có thực lực mạnh mẽ, thủ đoạn càng thông thiên.
Cái này còn vẻn vẹn mới là sáu vị trong mười tám vị Ngục Vương của Bích Lạc hoàng tuyền tông vị mà thôi, Ngục Vương càng đến gần trước, thực lực càng khủng bố, đến tột cùng khủng bố cỡ nào, ai biết được?
- Hảo, hiện tại, ngươi giúp ta tìm tới người Hoàng Cực thế gia đi, nhất là Hoàng Cực Vô Tình, kẻ này, ta tất phải giết.
- Hiểu rõ!
Tử U Ngữ mặc chỉnh tề, nhìn Mục Vân, trong mắt thêm ra một tia hiếu kì.
- Người người đều nói, Thiên Thánh tư chất Mục Vân, Tử Hoàng tháp ta cũng ưu ái ngươi có thừa, quả nhiên nổi tiếng không bằng gặp một lần, Mục Vân, ta xem như biết sự lợi hại của ngươi.
- Biết là tốt nhất, Hoàng Cực Vô Tình phản bội ta, ta nhất định phải giết hắn, ngày sau, hi vọng thời điểm khi ngươi muốn phản bội ta, nghĩ lại hắn.
- Ta hiểu rõ!
Tử U Ngữ sâu kín nhìn Mục Vân một cái.
- Được rồi, đi thôi!
Mục Vân khoát khoát tay, muốn rời đi.
- Chậm đã.
Tử U Ngữ nhìn Mục Vân, nói:
- Vừa rồi, ngươi nhìn thân thể ta, chẳng lẽ, một điểm phản ứng đều không có?
Gương mặt Tử U Ngữ xinh đẹp đỏ bừng nói.
Nàng tự hỏi thân hình của mình rất tuyệt mỹ, cứ nghĩ Mục Vân cũng bị tư sắc nàng hấp dẫn, cho nên mới sẽ đưa ra loại yêu cầu kia.
Thế nhưng Mục Vân cũng không phải ý tứ kia.
Cái này khiến trong nội tâm nàng ngược lại có phần thất vọng.
Chẳng lẽ hắn chướng mắt?
- Phản ứng?
Mục Vân cười cười.
- Đương nhiên là có! Thân hình của ngươi không mặc quần áo đẹp hơn lúc ngươi mặc quần áo rất nhiều.
Mục Vân cười ha ha một tiếng, rời khỏi đại điện.
Chỉ là giờ phút này, bên ngoài đại điện, ba trăm huyết vệ và mười mấy người còn lại của Tử Hoàng tháp sớm đã chờ lâu.
Huyết vệ tự nhiên không có gì biểu thị.
Thế nhưng những đệ tử Tử Hoàng tháp lại rất lo lắng.
Hai người đã đi vào một thời gian thật dài.
Một đoạn thời gian dai như vậy, một nam một nữ, mà Mục Vân là người thắng, Tử U Ngữ là cầu xin tha thứ.
Huống hồ, Tử U Ngữ dáng dấp xinh đẹp, hai người cùng một chỗ, sẽ phát sinh chuyện gì, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ đến.
Một tên đệ tử Tử Hoàng tháp quát:
- Ta chịu không được, Tử sư tỷ ở bên trong, bị tên hỗn đản kia ức hiếp, chà đạp, chúng ta ở nơi này...
- Vì để cho chúng ta sống sót, Tử sư tỷ kính dâng ra thân thể, chúng ta trơ mắt nhìn sao?
- Đúng thế, mà nếu Mục Vân kia nói không giữ lời, Tử sư tỷ kính dâng đều thất bại.
Một đám đệ tử đứng ở bên ngoài đại điện.
Không bao lâu, bên trong còn truyền đến tiếng Tử U Ngữ khóc lớn, bọn hắn chỉ cảm thấy đau đớn như tim bị đao cắt.
Nhưng nhìn lấy đám khôi lỗi gắt gao vây quanh bọn hắn, bọn hắn chỉ có thể thành thành thật thật đứng tại chỗ, cái gì cũng làm không được.
Một tiếng cọt kẹt, nương theo lấy một tiếng cười ha ha, cửa điện mở ra.
Mục Vân cười ha ha một tiếng, đi ra đại điện bên ngoài.
Nhìn mười mấy người còn thừa, vung tay lên nói:
- Các ngươi hiện tại, có thể lăn.
Cút !
Nghe thấy Mục Vân nói vậy, sắc mặt mười mấy người lập tức đỏ bừng.
Mục Vân nói đúng lắm, cút!
Khi mười mấy người đang muốn nổi giận, một thân ảnh lại đi ra từ bên trong đại điện.
- Tử sư tỷ.
- Tử sư tỷ!
Nhìn thấy Tử U Ngữ xuất hiện, quần áo trên người rõ ràng có phần lộn xộn, lại thêm giọt mồ hôi trên trán, khóe mắt có vương vệt nước mắt, những đệ tử này lập tức điên cuồng.
- Mục Vân, ta muốn giết ngươi.
Một tên đệ tử lập tức xông lên phía trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận