Vô Thượng Thần Đế

Chương 1145: Ngạnh Cương Ba Người (1)

- Ai!
Ngay tại giờ phút này, một tiếng hét to vang lên.
- Gia gia ngươi!
Mục Vân trực tiếp đấm ra một quyền, một tiếng “bang” vang lên, tên đệ tử Vũ Tiên cảnh thập trọng trực tiếp nổ tung, hóa thành huyết vụ.
- Có người xâm nhập!
Một tiếng bạo hưởng truyền ra, hiển nhiên là kinh động người ở bên trong.
Bá bá bá tiếng xé gió vang lên, nhất thời, lần lượt từng bóng người xông phá sơn lâm xuất hiện trước mặt Mục Vân.
- Ngươi là ai, nơi này là địa phương Ngũ Độc môn Ngũ Độc tiểu thế giới chúng ta phát hiện, thức thời một chút, nhanh chóng...
Oanh...
Chỉ là, người kia còn nói còn chưa nói xong, Mục Vân đã trực tiếp đánh ra một quyền.
- Nói nhảm nhiều quá!
Mục Vân khu thân mà lên, coi như không có người.
- Dừng lại!
Ngay tại giờ phút này, một bóng người đột nhiên vọt lên.
- La sư huynh!
Nhìn thấy người kia dáng người khôi ngô, mấy người chung quanh lập tức tránh ra.
- Ngươi là ai?
La Tấn Điền nhìn người trước mặt, quát một tiếng:
- Nơi này là địa phương Ngũ Độc môn ta phát hiện thăm dò, các ngươi rảnh rỗi thì mau mau cút đi!
- Người rảnh rỗi? La Tấn Điền, ngươi không biết ta sao?
Đúng vào lúc này, một tiếng gọi to duyên dáng vang lên.
Diệu Linh Ngọc đến chỗ này, nhìn người trước mặt, nghiêm nghị quát.
- Diệu Linh Ngọc, ngươi còn dám tới, thiên đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục...
- Ngươi nói nhảm nhiều quá.
Chỉ là La Tấn Điền còn chưa kịp nói xong, Mục Vân lại chịu không được.
Mấy người này thực sự quá thích nói nhảm.
Quát khẽ một tiếng, Mục Vân trực tiếp bước ra một bước, tiếng nổ đùng đoàng ầm ầm vang lên, Mục Vân trực tiếp đập ra một quyền.
Nhìn thấy Mục Vân vọt tới, La Tấn Điền cũng không khách khí.
- Ngũ Độc Ấn Hành Quyền!
La Tấn Điền trực tiếp đánh ra một quyền.
- Cút đi!
Mục Vân lại ác hơn, càng không chút khách khí, trực tiếp thêm một quyền đi lên.
Oanh...
Tiếng oanh minh mãnh liệt, nương theo răng rắc một tiếng vang lên, La Tấn Điền hét thảm một tiếng, cả người càng trực tiếp bị nện vào đến dưới mặt đất, triệt để không một tiếng động.
- La Tấn Điền, chuyện gì xảy ra?
Ngay tại giờ phút này, một bóng người xuất hiện lần.
- Kha Minh sư huynh!
- Lăn đi!
Mục Vân nhìn thấy người đi ra, không nói hai lời, lần nữa xông ra.
Đáng thương cho vị Kha Minh sư huynh này, còn chưa hiểu đến cùng là một chuyện thế nào, đã trực tiếp đối mặt nắm đấm của Mục Vân, lời nói cũng không kịp nói liền bị Mục Vân trực tiếp đánh cho tê người.
- Mục Vân, nhanh, ở ngay phía trước.
Diệu Linh Ngọc giờ phút này đột nhiên mở miệng, trong mắt đều vẻ lo lắng.
Mục Vân càng sốt ruột hơn nàng.
Bóng người hóa thành một đạo tàn ảnh, Mục Vân trực tiếp bay vào đến chỗ sâu.
- Bên ngoài xảy ra chuyện gì?
Nghiêm Khoan nghe được từng tiếng quát, nhịn không được cau mày nói.
- Trước chuyên tâm làm tốt chuyện trong tay, có La Tấn Điền cùng Kha Minh tại, trừ phi là...
- Trừ phi là cái gì?
Tất Kiếm còn chưa nói xong, một tiếng hừ lạnh đột nhiên vang lên.
Bóng người kia trong nháy mắt xuất hiện, trực tiếp tung một quyền nện vào ba người.
Khanh...
Nhưng một quyền kia đánh ra, ba người ở bên trong lại bất động, chỉ có gợn sóng không khí lăn tăng.
Thấy cảnh này, Mục Vân nhíu nhíu mày.
- Ừm? Trận pháp sao?
Mục Vân hơi thì thầm.
- Ngươi là ai?
Thu lấy lực lượng trong cơ thể Diệu Tiên Ngữ bị đánh gãy, ba người Tất Kiếm lại nhìn Mục Vân mang theo vẻ cảnh giác.
- Sư tôn...
Nhưng đột nhiên, nữ tử phiêu phù trong không trung, sắc mặt tái nhợt, thân thể phảng phất lá cây phiêu linh, khẽ ngẩng đầu, nhìn Mục Vân, nhẹ giọng hô.
Vừa hô một tiếng trực tiếp để đáy lòng Mục Vân tê rần.
- Đồ nhi ngoan, sư tôn để ngươi chịu ủy khuất.
Mục Vân nhẹ gật đầu, tận lực bình phục tâm tình của mình, khẽ cười nói:
- Đồ nhi ngoan, ngươi lại nhịn một hồi, sư tôn cứu ngươi xuống, thuận tiện đem giải quyết mấy tên hại ngươi.
- Ừm!
Diệu Tiên Ngữ giờ phút này sắc mặt trắng bạch, nói chuyện cũng là hữu khí vô lực.
Sư tôn?
Đồ nhi?
Hạt Hạc, Tất Kiếm, Nghiêm Khoan ba người lập tức sững sờ xuất thần.
Diệu Tiên Ngữ thân là một trong hai đóa hoa tươi của Thiên Bảo tiểu thế giới, lúc nào có một vị sư tôn còn trẻ như vậy?
- Tiểu tử thúi, chúng ta chẳng cần biết ngươi là ai, chậm trễ đại sự Ngũ Độc môn ta, ngươi phụ trách không nổi.
Hạt Hạc lạnh lùng nói.
- Phụ trách không được sao?
Mục Vân cười lạnh nói:
- Ta có nói phải chịu trách nhiệm à?
- Chỉ là trận pháp, cũng muốn vây khốn bảo bối đồ đệ của ta, ba người các ngươi mới là muốn chết.
Mục Vân hừ một tiếng, bóng người lóe lên, xuất hiện mặt sau ba người.
Bước chân đạp mạnh, Hai tay Mục Vân hướng xuống mặt đất.
- Tất Kiếm!
Thấy cảnh này, Nghiêm Khoan chợt quát lên:
- Không phải ngươi nói trận pháp của ngươi vạn vô nhất thất sao? Kẻ này sao có thể có thể vừa nhìn một ánh mắt đã khám phá trận nhãn trận pháp của ngươi, lập tức phá trận?
- Không có khả năng...
Tất Kiếm cũng là một mặt mộng bức, triệt để im lặng.
Mục Vân vừa mới đến nơi này, trước đó hắn tại thời điểm thiết trí đại trận, Mục Vân căn bản không thấy được, làm sao có thể phát hiện trận nhãn?
- Mục Vân, cẩn thận!
Chỉ là ngay tại giờ phút này, Diệu Linh Ngọc vừa mới tới lại khẽ kêu một tiếng.
Mục Vân cũng không quay đầu lại, trực tiếp vỗ ra một chưởng về phía sau lưng.
Oanh một tiếng vang lên, một chưởng kia, trực tiếp khiến cho người sau lưng kêu lên một tiếng đau đớn, lùi lại một bước.
Sắc mặt Hạt Hạc có chút khó coi, nhìn Mục Vân, chửi nhỏ một tiếng.
- Đánh lén?
Nhìn ba người, Mục Vân khẽ nói:
- Chờ một lát, ba người các ngươ dám hạ thủ với đồ đệ bảo bối của ta, ba người các ngươi thật sự ngại mạng của mình dài.
Mục Vân năm đó ở Bắc Vân học viện thu lấy ba vị đồ đệ.
Tề Minh, Mặc Dương, Diệu Tiên Ngữ.
Ba người này khác biệt với học viên trước kia của hắn, là đồ đệ mà Mục Vân hắn thật sự thu.
Một khi thu đồ, ý nghĩa đối với Mục Vân liền hoàn toàn khác biệt.
Hai tay lại lần nữa rút ra, một tiếng ầm ầm vang lên, trận pháp phía trước lúc này triệt để bộc phát.
Oanh...
Một tiếng vang ầm ầm, Diệu Tiên Ngữ nhanh chóng rơi xuống.
Mục Vân không nói hai lời, phi thân lên, tiếp được thân ảnh Diệu Tiên Ngữ.
- Sư tôn...
Giờ phút này sắc mặt Diệu Tiên Ngữ trắng bệch, cả người nhìn qua càng là hết sức yếu ớt.
- Đừng nói chuyện!
Ngữ khí Mục Vân khó được ôn hòa nói:
- Ta làm tiện nghi sư tôn, còn có thể bị ngươi ghi nhớ, tiểu nha đầu ngươi năm đó từ biệt, cũng không nói lời tạm biệt với sư tôn ta, ta còn tưởng rằng ngươi quên sư tôn!
- Sư tôn....
- Hảo, ngươi nghỉ ngơi trước, có chuyện, đợi ta giải quyết mấy thạch sùng, con cóc làm phiền lòng này lại nói!
- Ừm!
Mục Vân vừa dứt lời, lại nhỏ ra một giọt máu tươi.
Máu tươi kia hồng nhuận thế nhưng nhìn kỹ lại mang theo một tia kim sắc.
Chỉ là kim sắc mười phần yếu ớt, căn bản không rõ ràng, người bình thường căn bản à không có cách phát hiện.
Mục Vân lại biết, đây là một giọt tinh huyết của mình, vô cùng cường đại, trước vững chắc lực lượng trong cơ thể Diệu Tiên Ngữ, giải quyết tốt hậu quả lại nói.
- Diệu Linh Ngọc, chiếu cố tốt đồ đệ của ta, xảy ra chuyện, sẽ bắt ngươi tra hỏi!.
- Biết!
Diệu Linh Ngọc tiếp nhận Diệu Tiên Ngữ, rầu rĩ nói:
- Đồ đệ của ngươi? Đây là muội muội của ta.
- Tỷ tỷ... Tỷ không có việc gì!
- Nhờ có vị sư tôn thần thông quảng đại của ngươi, tỷ tỷ trốn thoát một nạn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận