Vô Thượng Thần Đế

Chương 2976: Chỗ dựa quá lớn?

Trong mười tám châu quận Nam Trác Vực, Chân Thần hậu kỳ đã là hàng ngũ đứng đầu rồi, một Huyết Vệ đủ để ngăn cản hơn trăm người.
Giờ phút này vài tên Huyết Vệ lập tức giết về phía sau.
Mục Vân kéo Lư Ngọc Thanh đến bên người.
- Chuyện gì đang xảy ra vậy, ngươi nói với ta.
Mục Vân lạnh lùng nói.
- Vũ Đông Thanh, Hỏa Ngọc Tử bọn họ, xem ngươi rời đi đã lâu, vì thế một số chuyện, dần dần không nghe gia gia ta, Triệu Cực Tùng, Giang Hàn bọn họ, cho nên phản loạn.
Mục Vân lại nói:
- Trong Tây Châu quận, ta từng giết không ít người, bọn họ đã không có thực lực chống lại chư vị trong Viêm Minh đông bộ mới đúng.
- Đúng là như thế, nhưng những tên kia, có người giúp bọn họ.
- Có người giúp bọn họ?
Khóe miệng Mục Vân hiện lên nụ cười lạnh.
Thật thú vị, thú vị.
Hắn ngược lại muốn xem, ai giúp đỡ những tên kia.
- Đưa ta đi!
- Ngươi đừng đi về phía trước, những người đó, đều Thiên Thần cảnh, vừa ra tay, mấy người gia gia ta, toàn bộ không cách nào chống lại, ngươi hiện tại không phải là đối thủ.
Lư Ngọc Thanh kích động nói:
- Chuyến đi này của ta chính là chuẩn bị đến bên trong Kiếm Thần tông, nói cho ngươi cùng tỷ tỷ, hy vọng các ngươi dốc lòng tu luyện, báo thù cho chúng ta.
- Không sao, những người đó, hiện tại không uy hiếp được ta.
Mục Vân giờ phút này lôi kéo Lư Ngọc Thanh, trực tiếp đi về phía bên trong U Châu.
Hắn ngược lại muốn nhìn, rốt cuộc những người đó là ai.
Mà giờ khắc này, trong địa giới mười tám châu quận, trong quận Sơn Dương.
Đám người Vũ Đông Thanh, Hỏa Ngọc Tử giờ phút này lần lắp đứng ở ngoài một tòa đình viện.
- Hỏa Ngọc Tử, làm như vậy, chúng ta là đắc tội Mục Vân, nếu hắn trở về, lấy tính cách của hắn, ngươi ta đều chết không có chỗ chôn!
Vũ Đông Thanh mặt mang ưu sầu nói.
- Sợ cái gì?
Hỏa Ngọc Tử trên mặt mang theo tươi cười, nói:
- Mục Vân rời đi không quá ba năm, với thiên phú của hắn, ngươi cho rằng hắn có thể trưởng thành đến mức nào? Địa thần sơ kỳ? Đỉnh phong?
- Nhưng ngươi cũng thấy được, Tinh Không Diệt thiếu gia, đây chính là cảnh giới Thiên Thần đỉnh phong. Ngươi ngẫm lại xem, Mục Vân có thể chống lại hắn sao?
- Tuy nói như vậy, nhưng ngươi có nhớ rõ, ngày xưa ở trong Tiên giới, hắn... rất lợi hại.
- Vậy bây giờ đang ở Tiên giới sao? Nơi này là thần giới, ngươi ta hai người, tương lai chẳng qua chỉ kém hắn một chút, hiện tại mới Chân Thần đỉnh phong mà thôi, hắn có thể đạt tới trình độ nào? Nói không chừng hiện tại ngay cả Địa Thần cũng chưa tới.
Hỏa Ngọc Tử hừ nói:
- Sợ hắn? Hắn hiện tại dám trở về, tất chết không thể nghi ngờ, Tinh Không Diệt thiếu gia, khẳng định có thể trực tiếp làm thịt hắn.
Chi nha một tiếng, cửa phòng mở ra, một đạo thân ảnh, giờ phút này một bước bước ra.
- Làm thịt ai?
Ngoài cửa phòng, một nam tử mặc thất tinh bào phục, giờ phút này nhẹ nhàng đi ra, nhìn hai người cười nói:
- Vũ Đông Thanh, ngươi đang sợ?
- Tinh thiếu gia.
Nhìn thấy người tới, Vũ Đông Thanh cùng Hỏa Ngọc Tử nhất thời dập kiếp bái.
- Khởi bẩm thiếu gia, Vũ Đông Thanh cũng không phải sợ, chỉ là thực lực hai người ta thấp kém, sợ không thể trở thành cánh tay phải của thiếu gia, Vũ Đông Thanh lo lắng chuyện này.
- Hỏa Ngọc Tử, ngươi đang hướng ta tranh công?
Tinh Không Diệt ha hả cười nói:
- Hai người các ngươi, thời gian tiến vào Thần giới còn ngắn, căn cơ tu hành kém một chút, ta giúp hai người các ngươi tăng lên tới Chân Thần đỉnh phong cảnh giới, đã không tệ rồi.
- Phải hiểu được, ăn một miếng làm người mập mạp, đó là mập mạp giả, kết quả sẽ khiến cho cảnh giới các ngươi ngày sau không cách nào tăng lên quá cao.
- Đúng vậy, đa tạ công tử dạy dỗ.
- Yên tâm đi.
Tinh Không Diệt gật đầu nói:
- Đi theo ta, mười tám châu quận, chỉ là địa phương nhỏ mà thôi, tương lai hai người các ngươi, theo ta đến trong Cửu Tinh Các, ta cam đoan các ngươi, đạt tới Địa Thần cảnh, Thiên Thần cảnh, cũng không phải thành vấn đề.
- Đa tạ thiếu gia bồi dưỡng.
Hỏa Ngọc Tử nhất thời kích động sắc mặt đỏ lên.
- Không tệ không tệ, ta còn tưởng là nguyên nhân gì đây, thì ra là ôm bắp đùi lớn.
Mà lúc này, một tiếng nổ vang vọng truyền ra, vách tường đình viện sụp đổ, từng đạo thân ảnh kêu thảm thiết ngã xuống đất, từng đạo thân ảnh cất bước mà đến.
Một thân trường sam màu đen, hai tay phụ hậu, nhìn trong viện.
- Mục Vân.
- Mục Vân.
Trong nháy mắt nhìn thấy Mục Vân, Vũ Đông Thanh và Hỏa Ngọc Tử, như lâm đại địch.
- Ngươi chính là Mục Vân.
Tinh Không Diệt nhìn thấy Mục Vân, khẽ cười nói:
- Không tệ không tệ, ngươi nếu hiện tại xuất hiện, vậy vừa vặn.
- Quỳ xuống dập đầu với ta ba cái, mười tám châu quận này, ta còn có thể giao cho Viêm Minh ngươi xử lý, bất quá ngày sau, ngươi phải nhớ kỹ, ta là chủ nhân của Viêm Minh.
Tinh Không Diệt nhìn Mục Vân, lạnh nhạt cười nói.
- Ngươi là chủ nhân của Viêm Minh?
Mục Vân nhìn Tinh Không Diệt, lạnh nhạt cười.
- Vũ Đông Thanh, Hỏa Ngọc Tử, năm đó ta rời khỏi nơi này, nói, hai người các ngươi, đều đã quên phải không?
- Mục Vân.
Hỏa Ngọc Tử ưỡn thân thể lên, hừ nói:
- Ngươi đừng coi mình là nhân vật nữa, ở Tiên giới, ngươi là Tiên Đế, không ai có thể so sánh, thế nhưng, tiên giới bất quá chỉ là một trong ngàn vạn đại thế giới dưới thần giới, thần giới mênh mông, ngươi có biết một hai không? Bây giờ, không phải là thế giới của ngươi.
- Phải không?
Mục Vân lạnh nhạt nói:
- Tinh Không Diệt cho ngươi lòng tin lớn như vậy, làm cho ngươi dám phản bội ta?
- Hừ, Tinh công tử chính là một trong chín vị thiếu các chủ của Cửu Tinh Các, ngươi nói sao?
Hỏa Ngọc Tử quát:
- Mục Vân, ngươi hiện tại ở trong Kiếm Thần tông, bất quá chỉ là đệ tử nội tông chứ? Đừng nói đệ tử nội tông ngươi, cho dù ngươi là đệ tử phong hào, ở trước mặt Tinh công tử, ngươi cũng chỉ là con kiến hôi, Cửu Tinh Các chính là quái vật khổng lồ giống như Kiếm Thần Tông.
- Hỏa Ngọc Tử, ngươi thật đúng là... Ngu ngốc.
Mục Vân lạnh lùng nói:
- Đã như vậy, ta sẽ để cho ngươi nhìn, ngươi dựa vào, trong mắt ta, là cỡ nào không chịu nổi một kích, thật là buồn cười.
Mục Vân dứt lời, trực tiếp vung ra một chưởng.
Tinh Không Diệt không nghĩ tới, Mục Vân lại dám trực tiếp ra tay với hắn, quả thực muốn chết.
Một chưởng vung ra, Tinh Không Diệt trực tiếp đánh về phía Mục Vân.
Phanh...
Trong khoảnh khắc, hai đạo thân ảnh giao nhau, Tinh Không Diệt kêu thảm thiết một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, cả người trực tiếp bị đánh xuống đất, phun ra thêm một ngụm máu tươi.
Bàn tay Mục Vân thu hồi, vẫn là bộ dáng phong khinh vân đạm.
- Ngươi...... Ngươi bất quá chỉ là cảnh giới Thiên Thần hậu kỳ...
Cái gì.
Thiên Thần hậu kỳ?
Nghe được lời này, Vũ Đông Thanh và Hỏa Ngọc Tử, hoàn toàn trợn tròn mắt.
Mục Vân rời khỏi thập bát châu quận, không đến bốn năm.
Thời gian bốn năm, từ Chân Thần trung kỳ, đến Thiên Thần hậu kỳ.
Vượt qua hai đại cảnh giới.
Làm thế nào điều này có thể được?
Trong thần giới, cho dù thiên chi kiêu tử, muốn làm được một bước này, ít nhất phải mất mấy chục năm hơn trăm năm. Nhưng Mục Vân, hiện tại lại chỉ mất bốn năm, đã làm được bước này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận