Vô Thượng Thần Đế

Chương 2912: Gặp lại Thư Khang

- May mắn mà thôi, dị không gian đại lục, rất nhiều kỳ ngộ, cho nên cảnh giới tăng lên nhanh hơn một chút!
Mục Vân thản nhiên nói.
- Hảo tiểu tử, ngươi hiện tại ở chỗ này, là chuẩn bị chạy tới cổ lâu dưới lòng đất sao?
- Ừm.
Thư Khang cùng Thư Diệp mang theo mấy người, ngồi xuống.
- Chúng ta cũng nhận được tin tức, cổ bảo dưới lòng đất hiện thân, nhưng tựa hồ hiện tại tất cả mọi người bó tay vô sách.
Thư Khang nghiêm túc nói:
- Nếu đã gặp nhau ở đây, ngươi đi cùng chúng ta đi.
- Tốt!
Mục Vân cũng không từ chối, nhìn hai huynh đệ Thư Khang và Thư Diệp, Mục Vân trầm ngâm một lát, vẫn quyết định nói.
- Chu Tử Dương cùng Hạng Thành Công, bị ta giết.
Mục Vân đột nhiên đề tài chuyển, thản nhiên nói.
Vừa nghe lời này, không chỉ có Thư Khang cùng Thư Diệp, mấy người khác ở đây, vẻ mặt cũng ngẩn ra.
Chu Tử Dương và Hạng thành công, là thành viên quan trọng của Nội Tông Ảnh Minh, Mục Vân... Giết họ?
Mục Vân hiện tại không nói nhiều, lẳng lặng chờ đợi hai người mở miệng.
- Vì sao?
Thư Khang hỏi.
Lập tức, Mục Vân kể chuyện phát sinh trong cổ thành, nhất nhất kể lại.
- Chu Tử Dương và Hạng Thành Công, lá gan thật lớn, cư nhiên cùng người của Phong Vân Hội thông đồng.
Thư Diệp quát:
- Giết tốt, hai tên này, ăn cây táo rào cây sung, nếu bị ta biết, ta cũng nhất định nghiêm trị.
Nhìn hai người, Mục Vân thản nhiên không nói.
- Không chỉ như thế, Vân Tiêu của Phong Vân Hội, Đỗ Bính và Vương Lương của tỉnh tân hội, cũng bị ta giết.
- Cái gì?
Vừa nghe lời này, hai huynh đệ Thư Khang và Thư Diệp mới kinh ngạc.
Vân Tiêu phong vân hội, cảnh giới Địa Thần đại viên mãn, Vương Lương cùng Đỗ Bính, cũng nổi danh trên Thiên Linh bảng, cư nhiên... Đều bị Mục Vân giết chết.
Nguyễn Dục hiện tại mở lời:
- Những người này chết không hết tội, bọn họ đuổi giết Mục đại ca, Mục đại ca được Tuyết Minh chúng ta cứu, về sau bọn họ liền liên hợp lại, muốn đối phó với các tỷ muội Tuyết Minh chúng ta, may mà Mục đại ca ngăn cơn sóng dữ...
- Ngươi là đệ tử của Tuyết Minh?
- Đúng vậy.
Ánh mắt Thư Khang dừng lại trên người Mục Vân, càng nhìn không thấu Mục Vân.
Hắn biết, Tuyết Minh chính là một trong tứ đại minh, tương đương với Ảnh Minh bọn họ.
Nhưng đệ tử thành viên trong Tuyết Minh, từ trước đến nay cao ngạo lạnh như băng, trong mắt không người, cho dù ba minh khác, các nàng cũng khinh thường.
Mục Vân tựa hồ... Rất được đệ tử Tuyết Minh hoan nghênh.
Thư Khang vỗ vỗ bả vai Mục Vân, nói:
- Chu Tử Dương và Hạng Thành Công kia chết, cũng không phải là vấn đề lớn gì, hai người này có dị tâm, chết cũng tốt rồi, ngươi đừng để ở trong lòng.
Trên thực tế, Mục Vân cũng không để ở trong lòng.
- Lần này cổ bảo dưới lòng đất, có lẽ đã là một chỗ tốt, dị không gian đại lục này, không đơn giản, huynh đệ chúng ta thăm dò không ít địa phương, đều có phát hiện trọng đại, ngươi đi theo chúng ta, đi tới cổ bảo.
- Lần này, ta ngược lại muốn nhìn, đám người Tần Hàm kia, còn muốn làm cái gì nữa.
- Ừm.
Mấy người lại tán gẫu về cơ hội hơn nửa năm qua, Thư Khang cùng Thư Diệp kinh ngạc cùng tò mò đối với cảnh giới Mục Vân tăng lên nhanh chóng.
Vừa tiến vào dị không gian đại lục, Mục Vân cũng chỉ là Địa Thần sơ kỳ.
Hiện tại, đều đã đạt tới cảnh giới Địa Thần viên mãn.
Chỉ như thế thì thôi, nhưng cảnh giới địa thần viên mãn của Mục Vân lại có thể giết Vương Lương, Đỗ Bính loại cao thủ này.
Thực sự làm cho mọi người cảm thấy đáng kinh ngạc.
Nếu bọn họ biết, Mục Vân làm được ở cảnh giới Địa Thần đỉnh phong, chỉ sợ sẽ càng thêm rung động.
Mấy người thu thập thỏa đáng, lần nữa xuất phát.
Mà cùng lúc đó, cách mọi người ngàn dặm, một mảnh rừng rậm rộng lớn giữa, hiện tại, mặt đất sụp đổ ra, một ít cây cối, sớm đã ngã trái ngã phải, triệt để biến thành hố sập.
Bùn đất trong hố sập kia, sớm đã bị mọi người thanh lý ra ngoài. Giữa hố sụp đổ, giờ khắc này, xuất hiện từng cột đá.
Cột đá chống đỡ từng tòa đình đài, cẩn thận đếm lại, tổng cộng chín đình đài, phân tán ở trong hố sập.
Mà lúc này, trong chín tòa đình đài, một ít thân ảnh hoặc ba hoặc hai, hoặc thành đàn kết đội, đứng chung một chỗ, tựa hồ đang kịch liệt thảo luận cái gì đó.
Trong đó một tòa đình đài, hơn mười thân ảnh đứng vững, ngoài đình các còn có hơn mười đạo thân ảnh tản ra, một màu cơ hồ tất cả đều là nữ nhân.
Bên trong đình các, Thanh Viện Viện một thân váy dài, dáng người ngạo nhân, nhìn đông đảo tỷ muội trước người.
- Nguyễn Dục còn chưa tới, tiểu tử Mục Vân kia, không phải còn đang bế quan chứ?
Thanh Viện Viện nhíu mày, có chút lo lắng.
- Thanh sư tỷ yên tâm đi, Mục Vân kia, ngay cả Vương Lương cũng không làm gì được hắn, Nguyễn Dục sư muội ở cùng một chỗ với hắn, sẽ không gặp phải nguy hiểm.
- Chỉ hy vọng như thế.
Thanh Viện Viện nhìn bốn phía, nhíu mày nói:
- Lần này, đông đảo đệ tử Thiên Tử minh, Chiến minh, Tuyết minh, đều đã có mặt, một ít thành viên minh hội cường đại khác cũng đều tới không ít, cho dù có thứ gì tốt, có lẽ đã cũng là một hồi tranh đấu đẫm máu.
- Huyết tinh tranh đấu, đệ tử Tuyết Minh chúng ta cũng không sợ bọn họ.
Thôi Khả Tình lạnh lùng nói:
- Để cho ta đụng phải Tần Hàm, Ly Phong, Nghiêm Khoan mấy người, ta nhất định không tha.
- Ngươi đừng nói, bọn họ, thật đúng là tới rồi.
Thôi Khả Tình dứt lời, xa xa, mấy đạo thân ảnh, phi nước đại mà đến. Cầm đầu một người, chính là Tần Hàm.
Bên cạnh Tần Hàm, Ly Phong một thân hắc sam, lạnh lùng nhìn lướt qua bốn phía.
Mà ở phía sau hai người, lại là một đám đệ tử Già Thiên hội.
Đồng thời, hai người cách nhau không xa, một đạo thân ảnh, mang theo đệ tử Thánh Vương hội, cũng hạ thân xuống.
Chính là Nghiêm Khoan.
Nhưng mấy nữ nhân hiện tại ánh mắt nhìn lại, chỉ cảm giác, Nghiêm Khoan trước mắt, cùng bọn họ một tháng trước nhìn thấy, không giống...
- Hắn ta... Đột phá.
Thanh Viện Viện nhìn thấy một màn này, sắc mặt kinh ngạc vạn phần.
Nghiêm Khoan, đạt tới cảnh giới Thiên Thần sơ kỳ.
Khí thế giơ tay nhấc chân kia, hiển nhiên không phải khí tức Địa Thần đại viên mãn.
Tên này, cư nhiên thăng cấp.
Mà hiện tại, mấy chỗ khác, lãnh tụ nội minh của Thiên Tử minh - Mộ Hồng Đào, cùng với lãnh tụ nội minh Chiến minh - Lôi Bằng nhìn thấy một màn này, vẻ mặt hơi giật mình.
Hai người bọn họ, ở Thiên Linh bảng phân biệt bài danh thứ hai, thứ ba, vốn tưởng rằng bọn họ sẽ dẫn đầu tiến vào Thiên Thần cảnh, nhưng không nghĩ tới, cư nhiên là Nghiêm Khoan sớm hơn một bước so với bọn họ.
Nghiêm Khoan ở trên nội Tông Thiên Linh bảng, xếp hạng bất quá chỉ là thứ mười bảy, không thể so sánh được cùng bọn họ.
Một màn này, nhất thời làm cho mấy đại minh đệ tử đều cảm giác như mộng như ảo.
Nghiêm Khoan nhìn mọi người, ánh mắt nhìn lướt qua đệ tử Tuyết Minh.
- Mục Vân đâu?
Hỏi một tiếng, Nghiêm Khoan lạnh lùng nhìn chằm chằm Thanh Viện Viện.
- Không biết!
Thái độ của Thanh Viện Viện càng lạnh lùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận