Vô Thượng Thần Đế

Chương 3554: Quyển trục

- Hồi bẩm thành chủ đại nhân, người này tên Mục Vân, ở bên ngoài náo loạn rất hung dữ, hiện tại lẻn vào Thi Hoàng thành chúng ta làm gian tế, trộm đi Ngũ Long Luân, nhất định phải bắt được, triệt để chém giết.
Thi Vô Mệnh lớn tiếng hô, hiện tại hắn đã thất bại, thẹn quá hóa giận, thầm nghĩ bầm thây Mục Vân thành vạn đoạn.
Chỉ cần Thi Thiên Liệt tự mình ra tay, Mục Vân nhất định thúc thủ chịu trói, đến lúc đó, hắn có thể hung hăng tra tấn Mục Vân.
- Mục Vân, đi nhanh.
Quy Nhất nhìn thấy Thi Thiên Liệt đều tới, cuống quít thúc giục Mục Vân rời đi, nếu không Thi Thiên Liệt ra tay, Mục Vân tuyệt đối không có khả năng ngăn cản.
Thực lực của Thi Thiên Liệt thật sự quá cường đại, vượt xa Mục Vân.
- Ừm, nhưng trước khi rời đi, trước tiên giết Thi Vô Mệnh rồi nói sau.
Trong ánh mắt Mục Vân toát ra sát khí sắc bén.
Trảm thảo cần diệt tận gốc, nhất định phải giết chết Thi Vô Mệnh, nếu không hậu hoạn vô cùng.
- Huyết tinh bạo!
Mục Vân hét lớn một tiếng, vung tay lên, máu huyết điên cuồng ngưng tụ, một viên huyết tinh cực lớn đột nhiên bay ra.
Hắn hiện tại mở thi hoàng bá thể quyết chuyển thứ hai, khí huyết trong cơ thể hùng hồn vô cùng, lần này phóng thích ra huyết tinh, cực lớn vô cùng, tràn ngập khí tức cuồng bạo.
- Không tốt!
Thi Thiên Liệt kinh hãi thất sắc, không ngờ trước mắt hắn, Mục Vân lại dám giết người.
Thi Vô Mệnh trợn mắt há hốc mồm, hắn cũng không thể tưởng được Mục Vân còn dám ra tay, hiện tại hắn đã thất bại, thế như một kích, không chịu nổi một kích, căn bản không cách nào ngăn cản.
Phanh...
Huyết tinh đỏ tươi, ở trước mặt hắn bạo phát.
- Không!
Thi Vô Mệnh phát ra tiếng kêu thảm thiết, toàn bộ thân thể, bao phủ trong huyết tinh cường đại nổ tung khí lãng, thi cốt vô tồn, hình thần câu diệt, triệt để biến mất khỏi đời này.
Lạch cạch...
Nửa mảnh Thiên Nguyên Kính từ trên không trung rơi xuống.
Lực phá hoại của huyết tinh bạo của Mục Vân to lớn như thế, nhưng cũng không có tổn hại đến nửa mảnh Thiên Nguyên Kính này.
- Đi!
Mục Vân vung tay lên, thu Thiên Nguyên Kính, sau đó xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Mục Vân, Thi Thiên Liệt ngây dại, Thi Phi Huyên cũng ngây dại, toàn trường vệ binh, cũng toàn bộ ngây dại.
Ai cũng không nghĩ tới, Mục Vân lại dám giết chết Thi Vô Mệnh ở dưới đáy mắt Thi Thiên Liệt.
Đây là khiêu khích Thi Thiên Liệt.
- Làm càn! Dám ta trước mắt giết người, Thi Vô Vân, lá gan của ngươi thật lớn, ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn.
Thi Thiên Liệt giận dữ, phi thân giết ra. Dưới cơn giận dữ, cả người nổ tung, cả bầu trời, đều hóa thành một mảnh hắc ám, lôi quang mênh mông, huyết điện tàn sát bừa bãi, giống như tận thế.
Mục Vân kinh ngạc một trận, Thi Thiên Liệt này, không hổ là thành chủ Thi Hoàng thành, thực lực quả nhiên cường đại, hôm nay hắn muốn đi, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.
- Tiểu tạp chủng, chết cho ta.
Thi Thiên Liệt đánh ra một chưởng, chưởng lực cuồng bạo, kinh thiên động địa, dẫn phát lốc xoáy.
Mục Vân biến sắc, một chưởng mãnh liệt như thế, hắn khó có thể chống đỡ.
Trong lúc nguy cấp, một đạo thân ảnh yếu đuối xinh đẹp bỗng nhiên xuất hiện, ngăn cản Thi Thiên Liệt.
- Phụ thân, thả hắn đi thôi.
Thi Phi Huyên quỳ trên mặt đất, vẻ mặt đầy nước mắt.
Bàn tay Thi Thiên Liệt thiếu chút nữa muốn đập chết nàng, may mắn Thi Thiên Liệt nhanh chóng dừng lại, vòng xoáy phong bạo xung quanh, trong nháy mắt tiêu tán, mây đen trên bầu trời nhanh như chớp, cũng tiêu trừ vô hình.
Mục Vân âm thầm kinh hãi, Thi Thiên Liệt này thật sự lợi hại, chưởng pháp thu phóng tự nhiên, tròn trịa như ý, luận cảnh giới, so với hắn không biết cao hơn bao nhiêu.
- Huyên nhi, ngươi làm gì?
Thi Thiên Liệt cắn răng, không nghĩ tới Thi Phi Huyên lại chặn đường.
Thi Phi Huyên khóc nói:
- Phụ thân, Thi Vô Vân đã cứu mạng ta, người tha cho hắn một lần đi.
Thi Thiên Liệt giận dữ nói:
- Không được, ta không thể buông tha cho hắn.
Thi Phi Huyên lệ như mưa, nói:
- Phụ thân, ngươi nếu muốn giết hắn, giết ta trước.
- Huyên nhi!
Thi Thiên Liệt trừng to mắt mắt như muốn nứt ra, không nghĩ tới Thi Phi Huyên cư nhiên sẽ đứng ra, thay Mục Vân nói chuyện.
Trong lòng Mục Vân, ngũ vị trần tạp, có chút cảm kích nhìn Thi Phi Huyên một cái, sau đó hắn không nói một lời, rời đi.
Thi Thiên Liệt nhìn thấy Mục Vân đi xa, muốn đuổi theo cũng không đuổi kịp, tức giận đến thất khiếu sinh khói.
- Thi Vô Thương đâu? Gọi Thi Vô Thương lại đây, bảo hắn mang tiểu thư trở về, hảo hảo trông coi.
Hiện tại Thi Vô Mệnh chết, hắn tổn thất thảm trọng, như đứt một tay, toàn bộ Thi Hoàng Thành, người có thể dựa vào, chỉ còn lại Thi Vô Thương.
Một vệ binh rụt rè nói:
- Thành chủ đại nhân, Thi Vô Thương thống lĩnh. Đã bị độc thủ.
- Cái gì!
Thi Thiên Liệt chấn động, dưới kinh ngạc, thiếu chút nữa từ trên lưng ngựa ngã xuống.
Trong vòng một ngày, hai thủ hạ quan trọng nhất của hắn, toàn bộ đều mất mạng, trong tay hắn đã không còn người nào có thể sử dụng.
Hộ vệ chắp tay nói:
- Quân đội cần vương bên ngoài, sắp tới rồi, thành chủ đại nhân, ngươi muốn triệu kiến bọn họ sao?
Thi Thiên Liệt tức giận nói:
- Thi hoàng thành ta nhân tài đông đúc, sự vụ của chúng ta, không cần nơi khác nhúng tay vào, ngươi truyền lệnh của ta xuống, kêu Thiên Lao thả người, thả người kia ra.
- Người kia? Thành chủ đại nhân, ngươi muốn thả người kia ra?
Vệ binh run rẩy, vẻ mặt kinh hãi.
Thi Phi Huyên nghe được, cũng kinh ngạc, nhất thời kinh hãi nói:
- Phụ thân, không thể thả người kia, người kia quá nguy hiểm, trên người hắn có khí tức ôn dịch nguyền rủa vô cùng vô tận, nếu như thả hắn ra, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
- Ngươi câm miệng lại cho ta.
Hốc mắt Thi Thiên Liệt đỏ như máu, nói:
- Hôm nay nếu không phải vì ngươi, ta đã giết chết gian tế kia, ngươi trở về hảo hảo suy nghĩ lại cho ta.
Nhìn thấy Thi Thiên Liệt tức giận, Thi Phi Huyên cúi đầu, không dám nói nữa, nhưng nhìn thấy Mục Vân đã chạy thoát, nội tâm của nàng cũng có chút mừng rỡ.
Sắc mặt Thi Thiên Liệt âm trầm, nói:
- Truyền mệnh lệnh của ta, kêu Thiên Lao thả người, người kia tuy rằng đáng sợ một chút, nhưng ta có nắm chắc chấn phục hắn.
Nghe được muốn thả người kia ra, sắc mặt vệ binh toàn trường đều chấn động một trận.
Mà so sánh với bầu không khí nặng nề nơi này, tâm tình Mục Vân phi thường thoải mái, người bay trên thảo nguyên, nhịn không được ngửa mặt lên trời cười to.
Lần này hành trình đi Thi Hoàng thành, thu hoạch phi thường phong phú, không chỉ đoạt lại Ngũ Long Luân, còn lấy được Thi Hoàng Bá thể quyết, hơn nữa còn chém chết Thi Vô Mệnh, đoạt được nửa mảnh Thiên Nguyên Kính.
- Mục Vân, mau đưa Ngũ Long Luân cho ta.
Quy Nhất có chút vội vàng.
Ngũ Long Luân ẩn chứa hoang khí, có thể trợ giúp hắn khôi phục.
- Ngũ Long Luân là pháp bảo môn phái của Ngọc Thiềm Trai, ta đã nói rồi, muốn trả lại cho Lý Ngạo Tuyết, nhưng ngươi nếu muốn thôn phệ, ta cho ngươi đi.
Mục Vân mỉm cười, giao Ngũ Long Luân cho Quy Nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận