Vô Thượng Thần Đế

Chương 3122: Có Tin Hay Không Là Tùy Ngươi (2)

Tên này đối với hắn một bộ dáng khịt mũi coi thường, Mục Vân cũng lười sai khiến hắn.
Hai đạo thân ảnh, hiện tại vững vàng đối đầu.
Thiên Trung Xu nhìn thấy Mục Vân vẫn không nhượng bộ như trước, lại càng tức giận.
- Là ngươi tự mình muốn chết.
Bàn tay vung lên, một cỗ khí tức bàng bạc, hiện tại rút ra, Thiên Trung Xu nhất thời tiến lên, lực lượng tăng lên, áp lực quanh người Mục Vân nhất thời tăng lên.
Thế nhưng, ngay lúc này, bên trong huyết trì, máu tươi sôi trào, tiếng ùng ục, giờ khắc này, không ngừng vang lên.
Bên trong huyết trì, đột nhiên ngưng tụ ra một đạo Huyết Nhân.
Huyết Nhân kia, thân là chiến giáp huyền sắc, thoạt nhìn uy phong lẫm lẫm.
- Người ti tiện, cút đi.
Một tiếng hét nhẹ vang lên, bàn tay Huyết Nhân kia nhẹ nhàng vung lên.
Phốc...
Trong phút chốc, Thiên Trung Xu phun ra một ngụm máu tươi, cả người nhất thời sắc mặt trắng bệch, thân ảnh lui về phía sau, phanh một tiếng, nện vào trong thạch động.
Vẻ mặt hắn đầy hoảng sợ, hiện tại, một câu không thể nói.
- Rút đi.
Nửa ngày, rùng mình nói lời này, Thiên Trung Xu không chút do dự, rời khỏi nơi này.
Lúc này đây, ba người Diêu Quang, lần thứ hai trợn tròn mắt.
Vốn tưởng rằng Thiên Trung Xu xuất hiện, Mục Vân tất phải chết không thể nghi ngờ.
Bọn họ có thể khôi phục tự do, nhưng nào ngờ, Thiên Trung Xu, chạy trốn.
Đây quả thực là từ thiên đường lần nữa rơi vào Địa Ngục..
Giờ khắc này, mấy người nhìn Mục Vân, hoàn toàn hoảng hốt.
Tạch tạch tạch két...
Mà trong lúc mấy người hoảng sợ, huyết tuyến trói buộc bọn họ, lại đột nhiên sụp đổ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Trong lúc kinh hãi, mấy người hoàn toàn trợn tròn mắt.
Chạy.
Cơ hồ không kịp suy nghĩ nhiều, năm người không quay đầu lại, chạy trốn nơi này.
Ngay cả Thiên Trung Xu đều chạy, bọn họ còn ở tại chỗ này, chính là muốn chết.
Trong phút chốc, trong sơn động, chỉ có một mình Mục Vân.
Huyết nhân trong huyết trì lúc này xoay người, nhìn Mục Vân.
Hắn dường như không quan tâm nhiều đến phần còn lại của mình.
- Ngươi là ai?
Nhìn Huyết Nhân, Mục Vân hỏi.
- Lời này, ta hỏi ngươi mới đúng!
Huyết nhân kia rút đi dung mạo màu máu, bày ra bộ dáng bản thân.
- Truy Thiên Mệnh.
Nhìn thấy người này, Mục Vân ngẩn ra.
- Ồ? ngươi biết ta?
Nam tử ngạo nghễ nói:
- Cũng đúng, ngươi vừa rồi ở trong huyết trì, hấp thu một phần ký ức hỗn loạn kia, biết ta cũng là chuyện nên có.
- Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là ai?
Truy Thiên Mệnh nhìn Mục Vân, nói:
- Ta từ trên người ngươi cảm giác được hơi thở của cố nhân ngày xưa, ngươi là ai?
- Ta? Ta là Mục Vân.
Mục Vân lạnh nhạt nói:
- Cũng là chủ nhân ngày xưa của ngươi, Thái tử Mục tộc.
Ầm...
Vừa nghe lời này, Mục Vân nhất thời cảm giác được, một cỗ lực lượng mênh mông, lăn qua lăn lại, đè ép thân thể hắn.
Lực lượng bành liệt kia, một sóng cao hơn một đợt, đem toàn thân Mục Vân tra xét từ trên xuống dưới.
- Tiểu tử, ngươi lại nói bậy bạ, ta có thể tự tay làm thịt ngươi!
Truy Thiên Mệnh ngạo nghễ nói:
- Đừng tưởng rằng ta là người chết, không làm gì được ngươi, chỉ là nhất hồn Thần Vương, ở trong mắt ta, ngươi còn không tính là cái gì.
- Ngươi sẽ tin.
Bàn tay Mục Vân vung lên, một đạo thân ảnh chợt xuất hiện.
- Đồ Tồn Kiếm.
Nhìn một đạo thân ảnh kia, Truy Thiên Mệnh sửng sốt.
- Đồ Tồn Kiếm ngươi còn biết!
Mục Vân thản nhiên nói:
- Ta nghĩ, hắn có thể làm chứng cho ta.
Thân ảnh xuất hiện kia, chính là một đạo ảo ảnh, lúc Mục Vân rời khỏi Phù Trầm tự, Đồ Tồn Kiếm từng ngưng tụ ra một đạo ảo ảnh này, mục đích chính là vì phòng ngừa hắn không ở bên cạnh, Mục Vân gặp được thành viên Huyền Thiên vạn sĩ ngày xưa, không thừa nhận thân phận Thái Tử của hắn.
- Thái Tử điện hạ.
Đồ Tồn Kiếm nhìn thấy Mục Vân, nhất thời quỳ một gối xuống đất, chắp tay hành lễ.
- Truy Thiên Mệnh!
Xoay người nhìn về phía Truy Thiên Mệnh, Đồ Tồn Kiếm lại nói:
- Lời của ta, ngươi cũng không thể không tin, vị này đúng là Thái Tử điện hạ, Thái Tử điện hạ năm đó đánh một trận, thân vẫn đạo tiêu, nhưng tộc trưởng lại sử dụng thủ đoạn thông thiên, để cho Thái Tử điện hạ trải qua đời thứ hai cùng thứ ba, hiện tại trở về, chính là báo thù.
Nghe được lời này, Truy Thiên Mệnh ngẩn ra.
- Chuyện quỷ thần khó lường bực này, lấy năng lực của tộc trưởng, đúng là có thể làm được.
Truy Thiên Mệnh lại nói:
- Thế nhưng, ta vẫn không thể tin tưởng ngươi là Thái Tử điện hạ.
- Được rồi được rồi.
Mục Vân biết sẽ như vậy.
Hồn ấn hồn tức của hắn toàn bộ cùng ngày xưa không giống, Truy Thiên Mệnh không tin, ngược lại là nên.
Dù sao, từ xưa đến nay, chưa từng nghe nói có người sau khi sống lại, cải biến Hồn Tức Hồn Ấn.
- Ngươi coi chừng.
Bàn tay Mục Vân vung lên, ba đạo thân ảnh thánh bia rõ ràng xuất hiện.
Đột nhiên, trên ba đạo thánh bia, ba đạo hư ảnh, dần dần ngưng thật.
- Lão tộc trưởng.
- Thái tộc trưởng...
- Còn có...
Nhìn thấy ba đạo thân ảnh, Truy Thiên Mệnh nhất thời trợn tròn mắt.
- Ngươi nếu thân là đội trưởng đại đội thứ tám của Huyền Thiên Vạn Sĩ, nên biết thánh bia, nếu không phải người Mục tộc, không cách nào dẫn động thánh bia, hơn nữa, ba vị lão tổ, có thể làm chứng cho ta!
- Ngài thật sự là Thái Tử điện hạ.
Truy Thiên Mệnh hiện tại khó tin được.
- Đúng vậy.
Truy Thiên Mệnh nghe được lời này, một hàng nước mắt nóng bỏng, rơi xuống hai má.
- Thuộc hạ Truy Thiên Mệnh, Huyền Thiên vạn sĩ, đại đội trưởng đại đội thứ tám, tham kiến Thái Tử điện hạ!
Phốc một tiếng vang lên, Truy Thiên Mệnh quỳ rạp trong huyết trì.
- Đứng lên.
Mục Vân ngồi xổm xuống, nhìn Truy Thiên Mệnh.
Trong đầu, trong trí nhớ sâu sắc, một thân ảnh hán tử to con xuất hiện.
Truy Thiên Mệnh, tính cách tùy tiện, thích tự xưng lão tử lão tử, từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất.
- Điện hạ.
Truy Thiên Mệnh quỳ xuống đất không dậy nổi, cúi đầu nói:
- Thuộc hạ Truy Thiên Mệnh, bảo hộ điện hạ bất lợi, tội đáng vạn chết.
- Đứng lên.
Mục Vân hiện tại lạnh mặt, nói:
- Ngươi có tội gì? Trả giá tính mạng của mình, chẳng lẽ còn không phải là trung thành tận tâm sao?
- Không phải.
Truy Thiên Mệnh cường ngạnh nói:
- Thuộc hạ có thể chết, nhưng điện hạ không thể chết, điện hạ nói thoải mái, trải qua nhị thế, tam thế, nói dễ dàng, nhưng từng bước đi lên đỉnh phong, gian nan cỡ nào?
- Tất cả những chuyện này, đều do Huyền Thiên vạn sĩ vô dụng.
- Chó má.
Mục Vân nhất thời mắng:
- Chiếu theo ngươi nói như vậy, ta chính là thống lĩnh tối cao của Huyền Thiên vạn sĩ, vậy bây giờ ta nên tự sát tạ tội.
- Không phải không phải, thuộc hạ không phải ý tứ này.
- Vậy ngươi còn không đứng dậy?
- Vâng.
Truy Thiên Mệnh đứng dậy, nhìn Mục Vân, trong mắt tràn đầy chờ mong.
- Nói một chút đi.
Thần sắc Mục Vân có chút ảm đạm, lại ngăn chặn bi thương trong lòng mình, tận lực làm cho mình thoạt nhìn bình tĩnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận