Vô Thượng Thần Đế

Chương 3254: Chủ động xuất kích (1)

Mấy đạo thân ảnh hiện tại hội tụ dưới một cây đại thụ, nam tử mặc áo xám kia, chậc chậc thở dài nói:
- Nghe nói Thái Tử Mục tộc kia căn bản không chết, ngược lại là trọng sinh trở về.
- Hơn nữa, ngay trong số những người chúng ta lần này thí luyện.
- Không có khả năng.
Nghe được lời này, mấy người khác đều hoảng sợ không thôi.
Người đó chưa chết à?
Trận chiến năm đó, bọn họ tuy rằng không có tham gia, nhưng chỉ cần nghe các tiền bối ghi chép, cũng đã rất khủng bố.
Một trận chiến như thế, cửu đại cổ tộc không biết trả giá bao nhiêu nhân vật Tổ Thần cửu biến, nếu Mục Vân còn chưa chết...
Điều đó thật sự là khủng khiếp.
- Thái Tử Mục tộc. Đạt tới cấp độ như hắn, cho dù trọng sinh trở về, trải qua vạn năm thời gian, chỉ sợ cũng đạt tới một tầng thứ khủng bố.
- Chẳng lẽ thần giới, sắp nhấc lên tinh phong huyết vũ lần nữa?
- Ai biết được, bất quá Huyết Linh Tử của Huyết tộc, hiện tại đang rầm rộ tìm kiếm tên kia.
- Huyết Linh Tử? Thần Anh bảng xếp hạng thứ hai Huyết Linh Tử?
- Chính là hắn, hiện tại Huyết tộc, Dương tộc cùng Chu tộc tam đại cổ tộc, đệ tử thế lực cấp Thiên Nguyên cấp cấp dưới, đều đang tìm kiếm.
Mấy người ngươi một câu ta một câu, nghị luận sôi nổi.
Hiển nhiên, đối với Thái Tử Mục Tộc trong lời đồn, bọn họ rất khao khát.
Người này mặc dù bị cửu tộc tàn sát, nhưng cũng không thể ảnh hưởng đến thiên tư hơn người của người này.
Đến khi Thái Tử Mục Tộc biến mất vạn năm, cả thần giới, vạn năm qua, đều chưa từng xuất hiện tồn tại có thể so sánh với người này.
Tên này, ở trong lòng mọi người, đều bao phủ một tầng bóng ma.
Xoạt...
Nhưng đang trong lúc mấy người nghị luận sôi nổi, đại thụ phía sau, đột nhiên hiện ra một dấu vết.
Từ từ, một đạo thân ảnh đi ra từ trong đại thụ.
Một thân trường sam màu đen, tóc dài buộc sau đầu, một đôi con ngươi, đen nhánh tỏa sáng, mơ hồ có huyết mang cùng thanh mang lóe lên.
Thân ảnh hân trường kia, làm cho người ta có một loại ngạo khí không cách nào nhìn thẳng, mặc dù bị che dấu, nhưng vẫn rất chói mắt.
- Các ngươi vừa nói. Huyết tộc, Chu tộc, Dương tộc, đang tìm kiếm Thái Tử Mục tộc?
Tiếng nhàn nhạt vang lên, một đạo thân ảnh kia, nhìn mấy người, mở miệng hỏi.
- Đúng vậy.
Một người trong đó đáp:
- Bọn họ nói, Thái Tử Mục tộc chưa chết, ngay trong lần thí luyện này, hơn nữa còn gọi là Mục Vân, là từ Chân Vũ học viện mà đến.
- Sốt ruột như vậy sao?
Thân ảnh màu đen kia hai tay chắp ra sau lưng, chậm rãi bước đi.
- Ngươi là ai?
Trong đám người, một người lớn tiếng hỏi.
- Ta?
Thân ảnh kia dừng một chút, xoay người nhìn mấy người, cười nhạt nói:
- Ta chính là Mục Vân trong miệng bọn họ....
Rít...
Mấy người nhất thời thân ảnh dừng lại, thân thể đều run rẩy.
Mục Vân.
Thái Tử Mục tộc tái sinh trở về.
Lại dung mạo cùng khí tức, toàn bộ thay đổi?
Đây quả thực là quỷ phủ thần công.
Mấy người nhất thời ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, vẻ mặt đều kinh ngạc.
- Các ngươi tốt nhất không nên nói lung tung.
Đột nhiên, một tiếng nói sau lưng vang lên.
Khí tức hờ hững kia, mang theo một tia sát khí.
Chính là Huyền Phong Tử.
- Nếu không, ta không ngại giết các ngươi!
Tiếng Huyền Phong Tử lạnh nhạt, một lĩnh vực pháp tắc bao phủ tất cả mọi người.
Trong phút chốc, mấy người chỉ cảm thấy hô hấp đều trở nên dồn dập.
Bọn họ căn bản không cách nào tưởng tượng, lực áp bách bực này là từ trên người nhất hành Thần Chủ phóng thích ra.
Nó thực sự quá mức không thể thở được.
Khí tức cường hoành từ từ tiêu tán, lúc mấy người phản ứng lại, hai đạo thân ảnh đã hoàn toàn biến mất.
Từ từ, mấy người mới vừa rồi ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ngạc nhiên không thôi, thật lâu không cách nào bình tĩnh.
Bọn họ vừa rồi, thấy được... Mục Vân.
Mà hiện tại, hai đạo thân ảnh, động bước chân đi lại giữa núi rừng.
- Ngươi đã đạt tới nhất hành cảnh giới Thần Chủ?
Mục Vân mở lời.
-Ừm.
Huyền Phong Tử đáp:
- Ngươi không phải cũng vậy sao?
- Ừm.
Mục Vân gật đầu, xoay người nhìn về phía Huyền Phong Tử, nói:
- Hiện tại, ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi là ai chứ?
- ta?
Huyền Phong Tử gật đầu nói:
- Con trai của Huyền Tử Bách.
- Huyền Tử Bách...
Mục Vân nhíu mày, Huyền Tử Bách, phó viện trưởng học viện Chân Vũ.
- Tên thật của hắn, có lẽ ngươi quen thuộc một chút —— thư sinh mặt trắng Bạch Tử Huyền!
Vừa nghe lời này, Mục Vân nhíu mày càng chặt.
- Bạch Tử Huyền cũng không phải bộ dáng của hắn.
- Vì che mắt người khác, tóm lại là muốn làm ra một ít ngụy trang, ví dụ như, tên đảo ngược...
Nghe được lời này, Mục Vân nhất thời á khẩu.
- Nói như vậy, Thương Diễm cùng Đồ Tồn Kiếm, các ngươi cũng biết?
- Lúc trước không biết, nhưng điện hạ ngài đến Chân Vũ học viện, phụ thân liền biết.
Huyền Phong Tử mở lời.
Mục Vân hiện tại xoa xoa hai trán, thở ra một hơi:
- Luôn cảm giác, ta là bị các ngươi xoay quanh.
Hắn vốn cũng không xác định Huyền Phong Tử là ai.
Nhưng Huyền Phong Tử cùng hắn đi tới cùng một chỗ, quá mức huyền bí, hơn nữa, vừa rồi, tên này, cư nhiên một chút cảm xúc khiếp sợ cũng không có.
Thật kỳ lạ.
- Điện hạ.
- Chuyện gì?
- Mọi người Huyết tộc đang tìm ngươi, chúng ta hay là... Khiêm tốn tốt.
- Không cần.
Mục Vân phất phất tay nói:
- Ta ngược lại cũng rất muốn gặp, sau khi ta biến mất, trong thời gian vạn năm, xuất hiện thiên tài, rốt cuộc là năng lực gì.
- Tuy nói ta tự mình đối phó bọn họ, có vẻ lấy lớn hiếp nhỏ, thế nhưng, tóm lại, ta cũng bắt đầu từ đầu, hiện tại so sánh với bọn họ, cũng không tính là khi dễ!
Giữa hai hàng lông mày Mục Vân, một tia đạm mạc hiện lên.
- Dù sao... Một số điều, ta... Tất cả đều nhớ.
Dứt lời, một cỗ hàn khí khiếm người, trong nháy mắt tràn ngập.
Ngay sau đó, Huyền Phong Tử chỉ cảm giác, lực lượng trong cơ thể, cứng lại một trận.
Lĩnh vực của Mục Vân thi triển ra, một cỗ kim duệ khí cuồng bạo trong nháy mắt phóng thích, khuếch tán ngàn thước.
Nhất hành Thần Chủ, ngưng tụ Kim Chi Lĩnh Vực, nhưng lĩnh vực của Mục Vân lại khuếch tán phạm vi ngàn thước.
Ngàn thước, là một cái khảm, Nhị hành Thần Chủ bình thường mới có thể đem lĩnh vực khuếch tán đến mức này. Nhưng dù Mục Vân mới đến cảnh giới Thần Chủ, cho dù đã làm được một bước này, để người ta không kinh ngạc cũng khó.
Huyền Phong Tử trong lòng bất đắc dĩ tán thưởng, thật sự... Không hổ là Thái Tử Mục tộc.
Cho dù cách vạn năm, vẫn chói mắt như thế.
Mục Vân hiện tại thản nhiên mở lời:
- Năm đó, lúc ta chết trận, một vệt tàn hồn mà thôi, ở trong hư vô không gian, không biết chảy xuôi bao lâu.
- Mà về sau, sau khi thành tựu Tiên Vương, lại là một luồng tàn hồn, ở trong không gian dị thế giới rạn nứt, lưu truyền không ngừng.
- Đến hôm nay, tóm lại là… Phục hồi không ít.
Đôi mắt Mục Vân hiện tại hoàn toàn không giống với lúc trước.
Một cỗ khí thế sắc bén, mang theo một loại khí tức khiến người ta kiêng kỵ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận