Vô Thượng Thần Đế

Chương 1270: Thiên Địa Quy Nguyên Trận (2)

Quan tài!
Đó là một tòa quan tài khoảng ba mét, chiều rộng sấp sỉ một mét, cao có một mét.
Nhìn toàn bộ quan tài, hình thái kì lạ, tạo nghệ tinh túy, không phải xuất ra từ người bình thường.
- Mộ táng! Nơi này là mộ táng.
Mục Vân đột nhiên kinh ngạc.
Hồi tưởng lại mình trước đó ở phía trên hoang nguyên nhìn thấy núi cao vạn mét cùng với bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông trên núi cao, bên trong lại có một đầu thông đạo thật dài thông xuống đáy.
Nơi này là nơi quan trọng của mộ táng.
Phần mộ vạn mét cao, Mục Vân lần đầu tiên nhìn thấy.
Nơi này chôn ai?
Mục Vân âm thầm nghi hoặc.
Chẳng lẽ là Khổ Hải Thiên Tôn?
Trong lòng Mục Vân đột nhiên xuất hiện một ý niệm điên cuồng như thế này.
Nếu quả thật là Khổ Hải Thiên Tôn, vậy thật làm người khác khó tin.
Nhảy đến trên bệ đá, Mục Vân nhìn quan tài, bàn tay vừa nhấc, một chưởng vỗ lên trên nắp quan tài.
Một tiếng “bang” vang lên, quan tài căn bản không nhúc nhích, ngược lại Mục Vân, bị lực lượng cường đại phản chấn, rút lui quay về.
Không tin tà, Mục Vân lần nữa đánh ra...
Cuối cùng, dùng hết các loại biện pháp, thế nhưng hắn căn bản ngay cả một phân một hào của quan tài đều không thể di động.
Từ bỏ ý niệm đánh mở quan tài, Mục Vân bắt đầu ngắt lấy tiên thảo cùng tiên hoa trên mặt đất.
Những dược liệu và đóa hoa này đều là vật liệu tuyệt hảo luyện chế tiên đan.
Hiện tại Mục Vân, mặc dù có thể luyện chế Hư Tiên đan, thế nhưng lại không cách nào luyện chế tiên đan.
Tiên đan cần vật liệu rất ít gặp bên trong tiểu thế giới, cho dù ngẫu nhiên nhìn thấy một gốc, cũng bởi vì không có dược liệu khác phối hợp, không cách nào luyện chế ra tiên đan.
Bên trong những tiên thảo này, mấy loại cũng có thể phối hợp lại, luyện chế thành tiên đan, Tru Tiên Đồ bên trong cơ thể hắn tụ tập không ít Tiên khí, hiện tại cũng có thể luyện chế tiên đan.
Tiên đan, không giống với Hư Tiên đan.
Loại đan dược này, có được thiên địa linh khí mênh mông, có chỗ tốt tuyệt đại đối với thân thể võ giả.
Có những thảo dược này, Mục Vân có thể luyện chế rất nhiều đan dược, đám người cho Huyết Minh uống vào, gia tăng một ít Sinh cường giả Tử cảnh, không thành vấn đề.
- Tiên đan tuy tốt, thế nhưng lần này đến nơi này, không có gặp được Tiên khí, cũng quá thua thiệt đi.
Mục Vân lẩm bẩm, tốc độ thu thập tiên thảo cùng tiên hoa càng lúc càng nhanh.
Mà dần dần, theo tiên hoa cùng tiên thảo bị ngắt lấy, Mục Vân lại phát hiện, mặt đất bên trong động phủ này bắt đầu xuất hiện quỹ tích quỷ dị.
Bay đến đỉnh động, nhìn phía dưới.
Toàn bộ quan tài ở vào trung ương nhất động phủ, mà lấy quan tài làm trung tâm, bốn phía động phủ khuếch tán ra, hình thành từng ký tự quỷ dị.
- Quy Nhất, những này là chữ gì?
- Thiên địa quy nguyên.
Quy Nhất giờ phút này khó được trả lời rất sảng khoái.
- Thiên Địa Quy Nguyên Trận?
- Ừm!
Mục Vân ngạc nhiên.
Thiên Địa Quy Nguyên Trận, ở trong tiên giới, cũng coi như một tòa đại trận.
Thế nhưng xem bốn phía quan tài trước mắt, căn bản không giống quỹ tích trận pháp mà Thiên Địa Quy Nguyên hắn từng biết.
- Bất quá tòa trận pháp này nhìn qua rất đơn sơ, chỉ là Thiên Địa Quy Nguyên Trận bản giản dị.
Quy Nhất chân thành nói:
- Không phải ngươi cảm giác mình rất có nghiên cứu trận pháp à? Có thể thử phá giải một hai.
- Ta đương nhiên sẽ thử.
Mục Vân cảm giác được Quy Nhất xem thường hắn, phi thân rơi xuống.
Khổ Hải Thiên Tôn không khỏi rất có ý tứ, trồng đủ loại tiên thảo xung quanh quan tài, càng thiết trí đại trận đến bảo hộ những tiên thảo này.
Thế nhưng, phàm là bất kỳ kẻ nào tiến vào bên trong động phủ, đối diện với mấy hoa thảo, sao có thể không ngắt lấy.
Một khi ngắt lấy, chẳng phải phát hiện sơ hở trong đó?
Khổ Hải Thiên Tôn không phải không biết điểm này.
Hoặc chính hắn biết trận pháp này cường đại, không lo lắng có người có thể phá vỡ, hoặc chính là, đây là một cái bẫy.
Mục Vân giờ phút này cũng quản không được nhiều như vậy.
Phá trận cho tới nay đều là chuyện hắn khá thích làm, dứt khoát nhìn xem, sau khi phá giải trận pháp này, đến cùng sẽ là tình huống gì.
Đứng phía trên đường vân quỷ dị, Mục Vân bắt đầu cẩn thận nghiên cứu...
Mà cùng lúc đó, ba thân ảnh giống như ba tia chớp hình thái khác nhau từ cửa vào cung điện kia lao vùn vụt tới.
- Súc sinh này quả nhiên khó chơi, bất quá nhìn nó nổi giận như thế, chỉ sợ ở trong nhất định có không ít bảo tàng đi!
Trong mắt Phương Thông Không mang theo một tia hi vọng, ha ha cười nói.
Diệu Thiến nhíu lông mày lên nói:
- Nơi này chính là Khổ Hải Thiên Tôn xây dựng, năm đó sao mà nguy hiểm, ta nghĩ chư vị vẫn nên cẩn thận, để tránh xảy ra điều gì ngoài ý muốn.
- Ừm!
Ma Kiệt Luân gật đầu nói:
- Bất quá việc cấp bách là muốn nhìn xem bọn hắn bây giờ ở nơi nào?
Tam đại Tôn Giả giờ phút này cũng không có tách ra.
Một Thôn Thiên Hổ đã để bọn hắn sứt đầu mẻ trán, giờ khắc này, bọn hắn cũng không muốn xuất hiện ra bất kỳ phiền phức nào nữa.
- Ừm? Nơi đó có một ngọn núi.
- Núi? Nơi này khắp nơi là bình nguyên, làm sao có thể xuất hiện một ngọn núi?
- Tiến vào nhìn một chút chẳng phải sẽ biết.
- Không đúng.
Diệu Thiến đại sư đột nhiên mở lời:
- Đây không phải núi, là... Phần mộ.
- Phần mộ!
Nghe đến lời này, Phương Thông Không và Ma Kiệt Luân sững sờ.
- Đi!
Nhưng chỉ sững sờ chốc lát, ba người đột nhiên kịp phản ứng.
Nơi này là Khổ Thiên điện, nếu như là phần mộ, sẽ là phần mộ của ai?
Khổ Hải Thiên Tôn.
Bọn hắn đến chỗ này chính là vì bảo tàng của Khổ Hải Thiên Tôn.
Nếu không, làm gì du đãng ở chỗ này.
Ba thân ảnh xông ra, đi thẳng tới chỗ ngọn núi.
Mà cùng lúc đó, vị trí Mục Vân trước đó sở rơi xuống, lần lượt từng thân ảnh đứng ở bốn phía biên giới động sâu, nhìn phía dưới.
Diệu Thiến ném ra ngoài một cục đá.
Cục đá kia chỉ là tiến lên chưa đến vị trí một mét, oanh một tiếng, rơi xuống thẳng phía dưới, tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng hóa thành tro bụi.
- Nơi này có lực hút rất mạnh, e rằng cho dù chúng ta tiến vào bên trong cũng không thể khống chế thân thể của mình!
Diệu Thiến hơi mở lời.
Mà đổi thành một bên, đám người Tứ Phương tiểu thế giới, Cự Ma tiểu thế giới cũng từng chút một bắt đầu khảo thí.
Cuối cùng, tất cả mọi người không thể không thừa nhận, nơi này, đúng là rất nguy hiểm.
- Chẳng lẽ đứng ở chỗ này nhìn?
Thanh Bàng mở lời:
- Đều đã đến, tóm lại phải đi xuống xem một chút, nguy cơ càng lớn, khả năng nơi đây có bí tàng cũng càng lớn, không phải sao?
- Đã như vậy, Thanh Tông chủ ngược lại có thể xuống dưới dò xét một hai.
- Tại sao là ta?
Thanh Bàng quát.
Ma Thiên Đại Đế khẽ nói:
- Vậy ngươi ở chỗ này đứng nói chuyện không đau eo?
- Ngươi....
- Mọi người chớ ồn ào.
Diệu Hàn mở lời:
- Nếu chúng ta dây dưa tiếp, chỉ sợ sẽ không có kết quả, như thế này, mỗi một thế lực phái ra một võ giả đáng tin, tiến vào điều tra một chút, như thế nào?
Vừa nghe lời này, mọi người đều gật đầu.
Đây đúng là một biện pháp.
Nếu như rất nguy hiểm, tổn thất một người, dù sao cũng tốt hơn toàn bộ mọi người đều chết ở chỗ này.
Còn việc để ai đi, thì để từng thế lực tự mình quyết định.
Kết quả, đám người đứng trên đỉnh, nhìn phía dưới, bắt đầu quyết định, đến cùng là ai nên tiến vào phía dưới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận