Vô Thượng Thần Đế

Chương 2745: Đêm xông vào Viêm phủ

Viêm Không Vũ quát:
- Chính là ngươi giết Cổ Thanh Hà, ngươi... Ngươi còn dám xuất hiện ở chỗ này, ngươi có biết, cô cô ta đã đi Lư gia giết ngươi.
Nghe được lời này, Mục Vân cười nhạo nói:
- Quên đi.
- Cô cô ngươi Viêm Như Ngọc đã chết, hiện tại phụ thân, nhị thúc cùng tứ thúc ngươi đều rời khỏi Viêm Châu, Viêm gia các ngươi, không người tọa trấn, ta hôm nay tới, chính là vì diệt nhà.
- Ngươi điên.
Viêm Không Vũ quát:
- Chỉ dựa vào một mình ngươi, muốn tiêu diệt Viêm gia chúng ta? Si tâm vọng tưởng.
- Ha ha...
Bàn tay Mục Vân vung lên, ba trăm Huyết Vệ xuất hiện.
- Ai nói với ngươi, ta chỉ có một mình?
Ba trăm huyết vệ lúc này bỗng nhiên xuất hiện, đều là cảnh giới Hư Thần trung kỳ, hậu kỳ, tuy rằng cảnh giới không phải rất mạnh, nhưng năng lực phòng ngự của bọn họ, lại là Hư Thần đỉnh phong, viên mãn đều khó có thể đánh chết.
Mục Vân lại nói:
- Hiện tại, làm phiền hai vị dẫn ta đến tàng bảo của Viêm gia đi? Ta muốn thu một khoản, cũng không uổng công Viêm gia các ngươi đại động can qua muốn giết hai huynh đệ chúng ta.
- Ngươi nằm mơ.
Viêm Không Vũ rít gào nói.
Phốc...
Dứt lời, Mục Vân một tay bóp cổ Tần Nguyên, lạnh nhạt nói:
- Không đi, chết!
- Vậy ngươi giết ta đi.
Viêm Không Vũ hừ nói:
- Giết không được ngươi, là ta tính toán sai, ta chết cũng không có khả năng phản bội Viêm gia.
- Ừm, có cốt khí, ta thích.
Mục Vân cười nhạo nói:
- Ta vốn chỉ muốn cướp đoạt một ít, nhưng hôm nay các ngươi muốn giết ta, vậy ta sẽ giết các ngươi, bất quá ngươi không hợp tác, đã như vậy, ta thấy tư sắc muội muội ngươi không tệ, nếu phế đi tu vi của nàng, mang đến trong Thiên Hương lâu nổi danh quận Quảng Bình, ta nghĩ hẳn là sẽ rất được hoan nghênh...
- Ngươi dám.
- Vậy thì dẫn đường, đừng ở trước mặt ta nói nhiều lời vô nghĩa, ta có một trăm loại phương pháp, để cho ngươi dẫn ta đi.
Viêm Không Vũ lộ vẻ không cam lòng, nhưng không thể không thừa nhận, hắn xem thường Mục Vân.
- Ta mang ngươi đi.
- Đi.
Mục Vân hừ một tiếng, ba trăm Huyết Vệ biến mất không thấy.
Hắn trói Viêm Vũ Hinh lại, giấu đi, sau đó mang theo Viêm Không Vũ, tiến đến Viêm gia.
- Ta có thể nói cho ngươi, ta là một gã nhất tinh thần đan sư, hạ độc muội muội ngươi, rất dễ dàng, nếu ta chết, muội muội ngươi chôn cùng.
Mục Vân cẩn thận nói, theo Viêm Không Vũ đi tới Viêm gia, rất thuận lợi thông qua cửa Viêm Phủ.
Tiến vào bên trong Viêm phủ, Viêm Không Vũ mở lời:
- Bảo tàng của Viêm phủ đều ở dưới một ngọn núi giả phía sau phủ đệ, nơi đó là một tàng bảo thất dưới lòng đất, bên trong có cất giữ thần quyết, thần đan cùng thần khí cùng với thần tinh.
- Đi.
Mục Vân kéo Viêm Không Vũ lên, hừ nói.
- Đừng hòng giở trò, nếu không ngươi nên biết, hậu quả là gì.
- Ta hiểu.
Vẻ mặt Viêm Không Vũ đầu khẩn trương nói:
- Nơi này cần huyết dịch của con cháu Viêm gia ta mới có thể tiến vào trong đó, người bình thường không cách nào tiến vào.
- Đừng nói nhảm.
Mục Vân mở lời:
- Ngươi chỉ cần giúp ta mở ra là được.
- Tốt, tốt!
Viêm Không Vũ dứt lời, vội vàng tiến lên một bước, bàn tay vung ra, một giọt máu tươi nhỏ xuống mặt đất trước giả sơn.
Ông...
Một đạo huyết mang bay lên không trung.
Nhưng hiện tại, thân hình Viêm Không Vũ lại lui về phía sau một bước, đột nhiên lui vào trong giả sơn phía sau, biến mất không thấy.
- Hộ vệ Viêm gia, chém giết Mục Vân này, xông vào Viêm phủ ta, người này tội ác cực lớn.
Bá bá bá......
Trong nháy mắt, từng đạo thân ảnh lúc này lao ra, những thân ảnh kia, tốc độ cực nhanh, một đám tay cầm đao kiếm, nhìn Mục Vân.
- Viêm Không Vũ, ngươi làm như vậy, không để ý đến muội muội ngươi?
- Hừ, ngươi chết, ta tự nhiên sẽ tìm được muội muội ta, cứu nàng!
Viêm Không Vũ quát:
- Còn nữa, cho dù ngươi có được bảo vật, ngươi sẽ buông tha cho muội muội ta sao?
Viêm Không Vũ quát:
- Người đâu, giết hắn cho ta.
- Si tâm vọng tưởng.
Mục Vân quát một tiếng, ba trăm huyết vệ nhất thời xuất hiện, giết về bốn phía, mà hắn tiến lên, đi về phía giả sơn.
- Viêm Dục, Viêm Thương hai vị tộc lão, kính xin ra tay, tru sát người này.
Đúng lúc này, Viêm Không Vũ dứt lời, hai đạo thân ảnh xuất hiện từ phía sau núi giả, giết về phía Mục Vân.
Nhìn thấy hai người, Mục Vân nhất thời sáng suốt, hai người này, hẳn là hai tộc lão Viêm gia lưu lại trấn thủ.
Cảnh giới Hư Thần viên mãn.
Thấy hai người xuất hiện, Mục Vân cười nhạo nói:
- Viêm Không Vũ, ta nói với ngươi rằng, muốn giết ta, không có khả năng.
Bách Lý Khinh Phong Kiếm xuất hiện, thượng phẩm hư thần khí, uy lực không thể ngăn cản.
Mục Vân thi triển ra Thiên Khiếu Cửu Tuyệt Kiếm Quyết, nhất thời lao ra.
Phanh...
Cơ hồ vừa đối mặt, hai vị lão giả Hư Thần viên mãn đã bị Mục Vân đánh tan.
- Hai Hư Thần viên mãn đã sắp xuống mồ, còn không bằng khí phách của võ giả cảnh giới Hư Thần đỉnh phong, ở trước mặt ta, giả bộ cái gì lão sói vẫy đuôi?
Mục Vân chắn ngang một kiếm trước người, quát:
- Viêm Không Vũ, ba vị cường giả Chân Thần sơ kỳ của Viêm gia đều đã rời đi, nhanh chóng giao ra bảo vật, nếu không, ta diệt cả nhà ngươi.
- Làm càn!
Nhưng hiện tại, một tiếng gầm gừ đột nhiên vang lên.
Tiếng gầm gừ vang lên, đột nhiên, mặt đất run rẩy, núi giả sụp đổ từng trận.
Một đạo thân ảnh đi ra từ trong giả sơn.
- Thái gia gia.
Nhìn thấy thân ảnh xuất hiện, Viêm Không Vũ cũng xuất hiện từ trong giả sơn, hưng phấn không thôi.
- Mục Vân, vị này là Viêm lão thái gia của Viêm gia chúng ta, thái gia gia ta - Viêm Bá Quân, chính là cường giả Chân Thần cảnh, Thái gia gia trước giờ vẫn đang bế quan.
- Lui ra.
Nhìn thấy bộ dáng đắc ý của Viêm Không Vũ, Viêm Bá Quân hừ nói.
Xoay người nhìn Mục Vân, Viêm Bá Quân lần nữa nói:
- Vị tiểu hữu này, vì sao đến Viêm phủ ta đại náo?
- Ngươi nghĩ rằng ta muốn đến?
Mục Vân hừ nói:
- Cổ Thanh Hà muốn giết ta, lại bị ta giết, Viêm Như Ngọc là mẫu thân hắn, muốn báo thù đi giết ta, ngược lại bị ta giết, hiện tại, đại quân Viêm gia muốn giết ta, ta tự nhiên là muốn tới, giết các ngươi.
- Ngươi giết Ngọc nhi?
Lão giả nghe được lời này, biểu tình vốn bình tĩnh, hiện tại đột nhiên biến thành dữ tợn.
- A, còn tưởng rằng gặp phải một người hiểu lý lẽ, không nghĩ tới, cũng là nhỏ bị giết, già nóng nảy, Viêm Bá Quân đúng không? Muốn động thủ thì động thủ, làm gì phải muốn biết, các ngươi đã đắc tội người không nên đắc tội.
Mục Vân dứt lời, đánh về phía Viêm Bá Quân.
- Tiểu nhi vô tri, lúc Viêm Bá Quân ta xưng bá Viêm Châu, còn không biết ngươi ở nơi nào.
Viêm Bá Quân hiện tại cũng tức giận không thôi.
Bị người ta xem thường, hắn cũng rất khó chịu.
Mục Vân quả thực không để ai trong mắt.
Nhìn thấy cảnh này, Viêm Không Vũ lại hưng phấn không thôi, chỉ cần thái gia gia hắn xuất hiện, Mục Vân kia, tất phải chết không thể nghi ngờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận