Vô Thượng Thần Đế

Chương 724: Tuyệt Đại Song Kiêu (1)

Giả mạo? Muốn chết?
Chu Á Huy cười.
Cho tới hôm nay, sao hắn còn không rõ.
Chu Vô Năng sớm đã đầu nhập vào Chu Bằng, trở thành chó săn.
- Ha ha, tốt, rất tốt!
Chu Á Huy ha ha cười nói:
- Nghĩ không ra Chu Á Huy ta một thế danh thiên tài biến mất mấy chục năm, cả người Chu gia đều hoàn toàn không nhớ ta, tốt!
- Chu Vô Năng, ta hỏi ngươi, Chu Bằng hiện tại là Chu gia thiếu tộc trưởng?
- Đương nhiên là thế!
Chu Vô Năng lãnh ngạo nói:
- Tộc trưởng nghe bốn vị trưởng lão đề nghị, đã lập Chu Bằng làm thiếu tộc trưởng, ngươi, cho dù thật là Chu Á Huy, giờ phút này dám xuất thủ với thiếu tộc trưởng, cũng là tìm đường chết.
Chu Vô Năng căn bản không có ý định thừa nhận thân phận chân thực của Chu Á Huy.
- Chu Bằng là thiếu tộc trưởng, ngươi nhiều nhất chỉ có thể coi là thiếu tộc trưởng ngày xưa, mấy chục năm đi qua, Chu gia hiện tại vẫn là Chu gia của ngươi sao?
Trong mắt Chu Vô Năng mang theo tia cười lạnh.
Hắn trước kia sở dĩ trợ giúp Chu Á Huy là bởi vì thiên phú Chu Á Huy loá mắt, không người có thể so sánh.
Mà bây giờ, bên trong Chu gia sớm đã là lấy Chu Bằng làm đầu, một khi tộc trưởng Chu Thiên Chinh rời khỏi, Chu Bằng sẽ là tộc trưởng mới.
Chu Vô Năng hắn có thể có được càng nhiều chỗ tốt.
Hiện tại làm gì nâng đỡ Chu Á Huy từ trước đến nay cao ngạo.
- Tốt, rất tốt!
Chu Á Huy cười lạnh:
- Xem ra Chu gia đã là từ bỏ Chu Á Huy ta, đã như vậy, Chu Bằng, ngươi, càng đáng chết hơn.
- Đáng chết? Ngươi nên ngẫm lại, hôm nay ngươi như thế nào sống sót mới đúng?
Chu Bằng cười lạnh:
- Tam gia gia, giết hắn cho ta, ta muốn chém hắn thành muôn mảnh, đời này không muốn lại nhìn thấy hắn.
- Không có vấn đề!
Chu Vô Năng cười hắc hắc, lao thẳng tới Chu Á Huy.
- Dừng tay!
Nhưng bàn tay kia còn chưa nhô đến trước người Chu Á Huy, một tiếng quát đột nhiên vang lên.
Một bóng người già nua bất ngờ xuất hiện trước người Chu Vô Năng.
- Chu Vô Năng, ngươi xuất thủ với thiếu tộc trưởng, có cái rắp tâm gì?
Mở miệng người phát ra âm thanh nghĩa chính ngôn từ, mang theo phẫn nộ.
Chu Doãn Văn!
Ông trời ơi…!
Đám người thấy cảnh này chỉ cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Mà Mục Vân thủy chung ngồi ngay ngắn ở trên ghế bành, hai mắt khép hờ, tựa hồ hết thảy đều không có quan hệ gì với hắn.
Mà Chu Á Huy lại biết, Mục Vân biến mất hơn mười ngày, thế mà trở lại bên trong Cổ Long di chỉ, mang tam gia gia ra ngoài.
Hắn hiểu được ý Mục Vân, thứ thuộc về hắn, cần hắn dùng lực lượng của mình đi tranh thủ, Mục Vân đã cho hắn trợ giúp lớn nhất.
Mà trước khi trở về, Mục Vân cũng nhắc nhở hắn, hắn biến mất mấy chục năm, đã không còn là thiếu tộc trưởng Chu gia tiếng tăm lừng lẫy trước kia, hắn muốn gặp phải có thể là những người Chu gia được thế điên cuồng trả thù.
Bởi vì hắn trở về đại biểu một bộ phận người thất thế
Bên trong Chu gia, tất nhiên tồn tại một bộ phận người muốn cấp thiết giết chết hắn.
Mà những người này cũng không ít.
Nhìn thấy Mục Vân ngồi ngay ngắn, Chu Á Huy biết Mục Vân nói không sai, hiện tại Chu gia đã không nhận thiếu tộc trưởng là hắn.
Chỉ là dù người khác không nhận, hắn vẫn muốn tranh thủ.
- Chu Doãn Văn, ngươi không chết?
- Ngươi rất kỳ vọng ta chết, tam trưởng lão!
Chu Doãn Văn nhìn mấy ngàn tử đệ Chu gia sau lưng Chu Vô Năng, nói:
- Trợn to mắt chó của các ngươi thấy rõ ràng, ta là ai? Thấy rõ ràng người đứng trước mặt các ngươi là ai?
- Chu Á Huy là đệ tử có thiên phú cùng thực lực nhất Chu gia ta, cũng là thiếu tộc trưởng Chu gia, ta là nhị trưởng lão Chu gia, các ngươi dám xuất thủ với hai người chúng ta?
Chu Doãn Văn xuất hiện để Chu Vô Năng cùng Chu Bằng bất ngờ.
Chu Á Huy không chết, đã đủ để bọn hắn cảm thấy kinh ngạc. Nhưng bây giờ, lại nhảy ra Chu Doãn Văn.
Hoàn toàn lộn xộn!
- Yêu ngôn hoặc chúng!
Chu Vô Năng đột nhiên quát:
- Chu Doãn Văn cùng Chu Á Huy đã sớm chết, các ngươi bớt ở chỗ này yêu ngôn hoặc chúng, Mục Vân, ngươi làm âm mưu rất hay, thế mà đưa tới hai thế thân, mưu toan để Chu gia ta dừng tay, vô sỉ!
Cho tới giờ khắc này, Mục Vân mới chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn về đám người phía trước.
- Mẹ nó mẹ nó!
Mục Vân mới mở miệng lại đột nhiên mắng.
- Ngươi nhìn kỹ rõ ràng, đó là ai? Còn nữa, Chu gia ngươi nội đấu, ta vô can, ngươi nhắc lại ta một lần nữa thử xem?
Sắc mặt Mục Vân thủy chung mang theo vài phần tái nhợt, nhưng bây giờ rõ ràng lại tốt hơn vừa rồi rất nhiều.
Một câu mẹ nó mẹ nó để Chu Vô Năng cứng họng.
Thật không dám lên tiếng nữa
Nhìn thấy Diệp Thu bên cạnh Mục Vân, Chu Vô Năng thật không dám mắng!
Chu Doãn Văn, tăng thêm Chu Á Huy đã đủ để hắn đau đầu.
Nếu như Diệp Thu bên người Mục Vân lại ra tay, hắn thật đúng không biết nên như thế nào.
- Đáng ghét, sớm biết nên gọi lão tứ, lão ngũ đến, hiện tại phiền phức.
Chu Vô Năng khẽ quát một, oán hận nói.
- Không sao, tam trưởng lão làm gì tức giận.
Ngay tại giờ phút này, một tiếng nói vang lên, bên trên hư không, không gian bị phá vỡ, một bóng người sải bước ra.
Người này, Mục Vân cũng không lạ lẫm.
Huyền âm Đức!
Nhìn người nọ, Mục Vân hơi sững sờ.
Người Huyền Không sơn đến.
Bá bá bá tiếng xé gió lên, mấy bóng người nơi xa cũng rất nhanh tới gần.
Một người cầm đầu, Mục Vân không xa lạ gì.
Huyền Vô Tâm!
Nhìn thấy người Huyền Không sơn, Mục Vân hiểu rõ.
Chu Á Huy cùng Chu Doãn Văn biến mất, Huyền Không sơn không có khả năng để hai người sống sót, nếu không kế hoạch Huyết thi sẽ lộ ra ánh sáng, đây đối với Huyền Không sơn không thể nghi ngờ là một trận ảnh hưởng to lớn. Cho nên Huyền âm Đức lần này đến đây nhất định muốn giết người diệt khẩu.
Chu Doãn Văn cùng Chu Á Huy đều phải chết, mà mục đích Chu Vô Năng cùng Chu Bằng cũng là như thế, hai bên liên thủ, có thể nói là song có lợi.
Chu Vô Năng cùng Chu Bằng diệt trừ họa lớn trong lòng, mà Huyền âm Đức cùng Huyền Vô Tâm cũng là vì trừ bỏ phiền phức cho Huyền Không sơn.
- Quả nhiên rất quyết đoán.
Mục Vân tựa ở phía trên chiếc ghế, nhìn hết thảy, khóe miệng lại hiện ra một vòng tiếu dung.
Đó là cười tươi đắc ý.
- Huyền âm Đức, hồi lâu không gặp!
Chu Doãn Văn nhìn Huyền âm Đức, trên mặt mang một chút tức giận.
Cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt, trong lòng Chu Doãn Văn giờ phút này cũng rất tức giận.
Năm đó bị Huyền Không sơn âm, hiện tại lại thấy ánh mặt trời, sao hắn lại có thể nuốt được cơn tức này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận