Tiên Công Khai Vật

Chương 328: Lời đồn đại (1)

Phí Tư bừng tỉnh đại ngộ:
"Vậy thì mọi chuyện đều trùng khớp rồi."
Sau đó gã thuật lại chi tiết mọi chuyện cho Mông Vị nghe.
Vị Thành chủ đại nhân nọ trầm ngâm nói:
"Công pháp Trúc Cơ ba đan điền nhất định sẽ có ích rất lớn cho tôn nhi Mông Trùng nhà ta."
"Bản chân kinh Ma đạo này nên do phủ Thành chủ chúng ta canh giữ nghiêm mật mới phải. Nếu như không may bị truyền ra ngoài, rơi vào tay tà ma ngoại đạo, không biết sẽ khiến cho bao nhiêu sinh linh đồ thán."
"Phí Tư, dốc toàn lực đi làm, tìm cho ra bản chân kinh này!"
Mông Vị trực tiếp hạ lệnh.
Phí Tư mang theo mệnh lệnh mới trở lại phủ Thành chủ.
Hắn ngồi ở trước bàn sách trầm tư.
"Rốt cuộc chân kinh Ma đạo đang ở đâu?"
Người đầu tiên gã nghi ngờ chính là Ninh Chuyết!
"Tiểu tử Ninh Chuyết này dã tâm bừng bừng, lúc trước chính là hắn dẫn đầu, một tay diệt trừ Viên Đại Thắng."
"Lúc đó hắn tích cực đối phó với Viên Đại Thắng, đối phó với Hầu Đầu bang như vậy, chẳng lẽ thật sự chỉ vì sinh ý của cơ quan Hỏa Bạo hầu sao?"
"Hoặc có thể nói, hắn đã sớm thông qua con đường nào đó, vô tình biết được bí mật Viên Đại Thắng sở hữu chân kinh?"
"Trong Hỏa Thị tiết, hắn còn chủ động xin ta lệnh bài thân phận... Bên trong chuyện này có phải tồn tại thành phần lợi dụng ta hay không?"
"Thế nhưng nếu như trên người Viên Đại Thắng có chân kinh, sau khi nó chết, chân kinh hẳn là sẽ bị lộ ra ngoài, truyền vào vật dẫn thích hợp nhất ở phụ cận."
"Trước khi Viên Đại Thắng chết, Ninh Chuyết và Viên Nhị đều có mặt ở chỗ này. Nếu chân kinh lộ ra ngoài, hai người này nhất định là người biết chuyện, cũng là người được lợi lớn nhất."
"Có khả năng bọn họ đã âm thầm đạt thành một loại hiệp nghị nào đó!"
"Chờ một chút."
Phí Tư nghĩ tới đây, sắc mặt hơi đổi.
Bởi vì gã nhớ tới không lâu sau đó Viên Nhị đã bị ám sát bỏ mình.
Còn cơ nghiệp Hầu Đầu bang mà phụ thân y đã vất vả gây dựng nên cũng bị Ninh Chuyết trực tiếp thâu tóm.
"Chẳng lẽ là do Ninh Chuyết và Viên Nhị phân chia lợi ích không đồng đều, cho nên người trước đã giết người sau diệt khẩu?"
"Ninh Chuyết hoàn toàn chính xác có hiềm nghi, đồng thời... cũng không có bao nhiêu hiềm nghi."
Phí Tư suy nghĩ sâu xa.
Lý do gã có suy đoán như vậy là vì Chu Huyền Tích có năng lực phân biệt lời nói dối rất mạnh.
"Ninh Chuyết chẳng qua chỉ có tu vi Luyện Khí tầng ba, không thể nào qua mặt được Chu Huyền Tích."
"Ồ, nhưng hiện tại hắn đã có được Ngũ Hành Khí Luật Quyết từ tầng bốn đến tầng sáu, e rằng chậm nhất cũng đã đạt đến Luyện Khí tầng bốn rồi."
"Nhưng mà điều này cũng không có gì khác biệt lắm, đều là Luyện Khí kỳ mà thôi!"
"Trừ phi hắn có kỳ trân dị bảo nào đó có thể chống lại sự dò xét của Chu Huyền Tích."
Phí Tư nghĩ đến đây, không kìm được lắc đầu.
Khả năng này quá nhỏ.
"Dựa theo tâm tính của Ninh Chuyết, với dã tâm bừng bừng như thế, nếu trên người hắn có kỳ trân dị bảo nào đó thì đã sớm nhảy nhót tưng bừng rồi."
"Sẽ không đến mức mười mấy năm qua vẫn bình thường, mãi đến năm nay mười sáu tuổi mới dần dần bộc lộ tài năng vì Dung Nham Tiên cung."
"Hắn và ta là có tâm tính giống nhau, là cùng một loại người. Ha ha."
"Hắn sẽ không thể nào nhịn được mười mấy năm!"
Phí Tư nghĩ trái nghĩ phải, vẫn không thể suy đoán ra manh mối gì.
Nếu như đã nghĩ không ra, gã liền trực tiếp hạ lệnh, phái người của phủ Thành chủ đi điều tra tin tức liên quan đến chuyện này.
Có một điểm khiến gã cảm thấy nghi hoặc.
Đó chính là lúc Chu Huyền Tích rời đi, đã cho Ninh Chuyết thời gian ba ngày để hắn tự mình giải thích rõ ràng.
"Giải thích rõ ràng chuyện gì? Không thể nào giải thích rõ ràng ngay tại chỗ ư?"
"Hay có thể nói, Chu Huyền Tích đã cân nhắc đến ảnh hưởng trên những phương diện khác?"
"Dù sao thì Ninh Chuyết hiện tại đã khác xưa, là tu sĩ thiên tài nổi danh của Ninh gia."
"Đánh chó còn phải ngó mặt chủ. Chuyến đi sâu trong lòng núi Hỏa Thị sơn, Ninh Tựu Phàm quả thật đã bỏ ra rất nhiều, là người có công lao lớn nhất trong chuyến đi này của Chu Huyền Tích."
"Chờ đã."
"Ninh Chuyết thăm dò Tiên cung, nhiều lần đạt được thành tích kinh người, chẳng lẽ là bởi vì bản Ma công này sao?"
"Xuất phát từ điểm này mà nói, có lẽ hắn đã nắm giữ tu vi Tinh Hải rất thâm hậu rồi."
Phí Tư mặc cho suy nghĩ của mình bay xa. Gã không phải là vị Thần bộ đại nhân nọ, tùy ý phỏng đoán cũng không có gánh nặng tâm lý, lại không cần không câu nệ chứng cứ gì.
"Bất kể như thế nào, tăng cường điều tra là điều bắt buộc phải làm."
Phí Tư phát hiện trong tay mình thiếu hụt đi manh mối quan trọng, tin tức vẫn còn quá ít, không đủ để cho gã đưa ra phán đoán chính xác.
Rất nhanh, thế lực của phủ Thành chủ đã được gã điều động.
Phí Tư một mặt phái người của phủ Thành chủ đi khắp nơi dò la tin tức. Mặt khác lại phái mật thám điều tra tình hình thực tế của Ninh Chuyết.

Một đêm trôi qua.
Các vị lão tổ Kim Đan đang trao đổi với nhau.
"Xung quanh tiểu tử Ninh Chuyết này có rất nhiều mật thám ẩn nấp trong bóng tối."
"Thời gian hắn quật khởi mới không bao lâu, bên cạnh có mật thám của thế lực khác ẩn nấp là chuyện rất đỗi bình thường."
"Có người cũng không tính là mật thám, nhiều nhất chỉ là bán tin tức ra ngoài mà thôi."
Lòng trung thành của những thuộc hạ tụ tập bên cạnh Ninh Chuyết đối với hắn là có hạn.
Đặc biệt là những vị tiền chấp sự kia, sở dĩ có thể bị chủ mạch quang minh chính đại đuổi đi, chính bởi vì tay chân bọn họ thường ngày không sạch sẽ, ít nhiều gì cũng có tham ô tham nhũng cho riêng mình.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa Ninh Chuyết và Chu Huyền Tích? Các thế lực lớn nhỏ bên ngoài đều rất tò mò về chuyện này, đua nhau phái người đến dò hỏi.
Rất nhiều tiền chấp sự nhân cơ hội này làm ăn buôn bán tin tức.
Bất kể là kẻ bán tin tức kiếm lời, hay là người do tộc trưởng Ninh gia phái đến nằm vùng, hay là người đã thay lòng đổi dạ, bọn họ đều đang âm thầm hoạt động hết sức tích cực.
Những người này tuyệt đối không biết được, có tới sáu vị tu sĩ Kim Đan đang vây quanh Ninh Chuyết bày binh bố trận.
Mọi hành động của bọn họ đều bị những người kia nhìn thấy rõ ràng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận