Tui Có Chín Sư Huynh Tiên Phong Đạo Cốt

Chương 429: Sương Mù Quỷ Dị

“Xin các vị tu sĩ chuẩn bị thật tốt để tiến vào thông đạo bí cảnh. Nhớ lấy, gặp phải nguy hiểm hãy bóp nát Phù Phá Không.” Lan Lăng lão nhân dặn dò thêm lần cuối.
Tức khắc các tu sĩ tham gia Cửu Châu Thịnh Yên lần này sôi nổi đứng lên, theo thứ tự dẫm lên mây lành bước vào trong trận pháp hình ngôi sao sáu cánh rồi từ từ biến mất ở cuối thông đạo.
Khương Tự cũng đứng dậy, nàng nhìn về phía Trọng Hoa và Già Nam, lấy mấy bình linh khuẩn, mứt làm từ linh quả và đào tiên khỏi túi bách bảo, cười nói: “Tam sư huynh và Ngũ sư huynh cứ ở lại nơi đây ăn chút linh quả và linh khuẩn, bọn muội rất nhanh trở về thôi.”
Hách Liên Chẩn hưng phấn gật đầu: “Đúng đúng đúng, các vị cứ chờ ta phá vỡ vào cửu cảnh quay lại đi.”
Trọng Hoa cười lạnh: “Mi có phải nên phá vỡ vào bát cảnh trước rồi hãy nói không?”
Già Nam cười tủm tỉm chắp tay trước ngực: “A di đà phật, vừa lúc huynh có thể nhân cơ hội đi vào cõi chư giới thần tiên, tìm kiếm giới Bồ Đề, tiểu sư muội đi sớm về sớm.”
Trọng Hoa gật đầu: “Huynh đây cũng về Vạn Yêu Địa một chuyến đã, còn có một chút kỹ năng thiên phú chưa học xong, quay về không sai biệt lắm có thể phá vỡ vào cửu cảnh đấy.”
Hách Liên Chẩn: “……”
Lan Tấn gật đầu, dịu dàng cười nói: “Mặc Khí hẳn cũng ở Vĩnh Ám Địa tu luyện, chúng ta nửa năm sau gặp lại.”
Khương Tự ôm nhóc thú Kỳ Lân phất phất tay chào tạm biệt Tam sư huynh và Ngũ sư huynh, sau đó mới theo chân Nguyệt Li và mấy người Lan Tấn bước lên mây lành tiến vào trận pháp hình sao sáu cánh.
Ngọc giản hình lá phong trên tay phát ra một ánh sáng màu đỏ liên tiếp chiếu vào trận pháp hình sao sáu cánh, Khương Tự thấy trước mắt chợt lóe lên thì người đã bước vào trong một thông đạo ánh sáng cực dài, chẳng bao lâu đã ngã vào bí cảnh Thủy Nguyệt.
Khương Tự thấy trước mắt có ánh sáng trắng chợt lóe lên, một cảm giác áp lực về không gian rất lớn truyền đến, ngay sau đó nàng chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ rồi cứ thế bị truyền tống vào bên trong bí cảnh Thủy Nguyệt.
Chỉ một lát nàng đã bị đẩy ngã xuống một chỗ non xanh nước biếc, trước mặt có những ao hồ lớn nhỏ màu sắc phản quang vô cùng đẹp, trời đất rộng mênh mang nhưng lại chẳng thấy thứ gì khác. Nếu có thì ở đây cũng chỉ có linh vụ và sương mù đầy trời tạo thành những thủy vực lớn lớn nhỏ nhỏ.
“Là thủy vực, nơi nơi đều là nước nè!” Bút vẽ nhỏ hưng phấn bay lên cao, nhìn quanh một vòng tất cả những ao hồ đủ loại trước mắt.
Mỗi một hồ lại có màu sắc không giống nhau, có cái phấn hồng tựa như hồ hoa đào, có cái màu chàm như hồ hương thảo, có cái màu trắng như hồ hoa ngọc lan, lại có cái có thể thay đổi màu sắc dần dần tựa như một bức tranh thủy mặc, đẹp không sao tả xiết.
Trước mắt Khương Tự sáng ngời, nàng cẩn thận nhìn qua mới phát hiện có rất nhiều linh vụ chiếu xạ lên trên mặt hồ tạo ra màu sắc khác nhau, còn có cả hồ nước mang màu sắc tự nhiên và rất nhiều hồ đón ánh sáng tạo thành nhiều gam màu độc đáo.
Ngoài vẻ đẹp tựa như tranh vẽ trước mắt, Khương Tự còn phát hiện ra mình không có cách nào câu thông với trời đất nữa, hồn lực vẫn như cũ, chẳng qua không thể nào nhờ quy tắc Thiên Đạo của giới này để ngự kiếm phi hành.
Nàng thử phóng chút hồn lực ra ngoài thì ngay lập tức đã tiêu tán trong trời đất. Trời đất này tựa như một thần nữ đứng trên cao thương xót nhìn người phàm vừa mới xâm nhập vào trong vùng đất của mình.
“Bí cảnh Thủy Nguyệt thế mà tất cả đều là ao hồ, bí cảnh này đẹp thật đấy.”
Khương Tự nhìn bốn phía xa xa mới phát hiện chỗ nàng đang đứng đang là một hòn đảo cô độc nằm ở trung tâm ao hồ. Trên hòn đảo chỉ có rừng trúc xanh biếc.
Khương Tự chặt bỏ mười mấy cây thúy trúc, tay chân mau lẹ ghép lại thành một chiếc bè trúc nhỏ màu xanh biếc, lại làm một chiếc cột buồm xinh xinh giản dị, sau đó lấy chiếc đèn thỏ con từ trong vòng tay trăng non treo lên cột buồm.
“A Tứ, chúng ta sẽ ngồi thuyền sao?” Bút vẽ nhỏ thấy nàng vùi đầu làm bè, kích động hỏi.
Nhóc thú Kỳ Lân cũng vui sướng chạy qua một bên cắn lá trúc chơi.
Khương Tự gật đầu: “Lần này tạm thời không có cách nào câu thông với quy tắc Thiên Đạo, hồn lực vẫn nên ít dùng thì hơn, trước ngồi bè trúc xem sao đã.”
Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời đang dần dần tối đi, không ngờ thời gian giữa bí cảnh Thủy Nguyệt và thượng giới lại không đồng nhất, nhanh như vậy mà trời đã tối rồi sao?
Nhìn sương mù trên cô đảo càng ngày càng dày, trong sương mù dày đặc kia còn mang theo chút điểm xấu quỷ dị, Khương Tự híp mắt nhìn sương mù đột nhiên xuất hiện dày đặc hơn.
Nàng nhanh chóng thả bè trúc xuống mặt hồ, sau đó trèo lên trên bè trúc, kéo cột buồm để bè trúc xuôi dòng đi về phía hồ lớn nhất có màu hồng nhạt.
Nhóc thú Kỳ Lân nhảy lên trên bè trúc, chui tọt vào lòng Khương Tự, lỗ tai dựng lên nghe ngóng động tĩnh bốn phía.
Bạn cần đăng nhập để bình luận